Tôn Dĩnh Sa ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, mưa ngày một lớn hơn, có lẽ sẽ mưa hết hôm nay. Cô ngồi ôm lấy hai chân, đầu tựa vào đầu gối, nghiêng mặt nhìn ra cánh cửa sổ nhỏ, vừa đủ nhìn thấy một góc bầu trời đêm Trùng Khánh. Bên cạnh là số tiền lãi mà đáng ra ngày hôm nay cô phải đưa cho chú. Vậy nhưng chú lại không nhận nó, chú bảo cô giữ lấy mà mua gì đó ngon mà ăn. Lần đầu tiên kể từ khi gánh vác số nợ này từ ba, Tôn Dĩnh Sa giữ được nó qua ngày mùng 6, ngày mai, thật sự có thể mua gì đó cho bản thân sao? Liệu chú có thất hứa? Liệu sáng mai chú có đến và bắt mình đưa số tiền này hay không? Liệu những gì chú nói, là sự thật?
Cơn mưa lớn không chỉ
mang theo nước lạnh mà còn cuốn trôi những ấm áp thường ngày. Tiếng mưa rơi rả
rích quyện cùng gió rít từng hồi qua khung cửa sổ, tạo nên một bản tình ca buồn
bã, khiến người ta dễ chìm vào cảm giác cô đơn và trống trải. Bầu trời xám xịt,
nặng trịch một màu chì. Từng đợt mưa trút nước xuống phố phường, mịt mù trắng
xóa, che khuất đi mọi ánh đèn và nhịp sống hối hả thường ngày.
“Chú là ai?” – cô ngước mặt
lên hỏi hắn lần nữa
“Là chủ nợ của em” – câu
trả lời vẫn như lần đầu hai người gặp gỡ
Tay nhỏ kéo chiếc áo
khoác, Tôn Dĩnh Sa ngẩng ra vài giây, đây là áo khoác của chú, trước khi về chú
đã choàng qua cho cô. Trên đây còn hơi ấm của chú nữa, rất ấm áp, cơn mưa ngoài
kia có lạnh lẽo đến đâu cũng không ảnh hưởng đến cô nữa. Lần sau gặp, nhất định
sẽ trả lại sạch sẽ cho chú ấy. Ah mà, cũng gặp mấy lần rồi, vẫn chưa biết tên
chú là gì, thật là…Ngụy Kiều, thời điểm câu lạc bộ của ba còn đang hoạt động,
hình như cái tên này chưa xuất hiện. Tôn Dĩnh Sa, với tay lấy chiếc điện thoại
bên cạnh, vào trang tìm kiếm, chỉ trong mấy giây, toàn bộ thông tin liên quan đến
Câu lạc bộ bóng bàn Ngụy Kiều cùng người điều hành nó, ông chủ của đội đều hiện
lên trước mắt cô thông qua màn hình nhỏ của điện thoại.
"Tập đoàn thể thao
Ngụy Kiều." – vừa gõ vừa nói thầm
Trên màn hình không phải
là những thông tin về một câu lạc bộ bóng bàn thông thường, mà là những con số
doanh thu hàng trăm triệu tệ, những bảng thành tích vô địch tuyệt đối càn quét
khắp các giải chuyên nghiệp. Sự áp đảo của họ trong giới bóng bàn lớn đến mức
khiến lồng ngực Tôn Dĩnh Sa thắt lại vì ngột ngạt. Cô gái nhỏ bắt đầu sợ hãi,
chính là những bài báo cũ nằm sâu ở trang dưới.
Một bài báo viết về một
tay vợt nam từng triển vọng của Ngụy Kiều, vì sa sút phong độ và làm sụt giảm
doanh số bán hàng mà lập tức bị hủy hợp đồng tài trợ, bị ép bồi thường một khoản
tiền khổng lồ đến mức phải giải nghệ trong tủi nhục. Một bài viết khác kể về
cách Ngụy Kiều thâu tóm và xóa sổ các câu lạc bộ tư nhân nhỏ lẻ cạnh tranh bằng
những thủ đoạn kinh tế tàn nhẫn nhất.
“Ngụy Kiều không nuôi phế
vật.” – Bình luận của một cựu học viên để lại trên diễn đàn như một gáo nước lạnh
dội thẳng vào lòng cô. Ánh mắt của cô lướt đến hình ảnh của người mà cô gọi là
chú, “Vương tổng” đó là cách mà mọi người gọi chú ấy. Người đàn ông trong ảnh sở
hữu gương mặt thư sinh, hiền lành, đôi mắt một mí cong lên thành một nụ cười vô
cùng tử tế và ấm áp. Vẻ ngoài thì tao nhã nhưng hành động và biểu cảm mỗi khi đối
mặt với cô lại không như vậy, chú hoàn toàn khác với Lão Tứ, Lão Tứ là dùng hạnh
động lời nói để khiến cô sợ hãi, khuất phục. Còn chú, chỉ cần đứng đó thôi,
khóe miệng khẽ nhếch lên cũng khiến cô bất giác lùi lại tìm kiếm sự an toàn.
“Sa Sa, con phải bảo vệ bản
thân mình thật tốt, chờ ba được thả, gia đình chúng ta lại vui vẻ bên nhau”
Tôn Dĩnh Sa nhớ lại câu
nói của ba mình, cô sẽ nghe lời, bảo vệ bản thân thật tốt, cô còn phải sống vui
vẻ bên cạnh ba của mình nữa. Nhắm mắt lại, buộc mình quên đi những gì xảy ra
hôm nay, cô cần một giấc ngủ thật ngon.
Mưa đêm Trùng Khánh vẫn rả
rích ngoài ô cửa sổ, cho dù có ở trên tầng cao nhất, có cách âm tốt nhất thì vẫn
có thể cảm nhận được tiếng mưa lộp độp đánh vào bên trong. Vương Sở Khâm nhấp một
hớp rượu, đặt xuống bàn, nơi có bản hợp đồng vừa được ký lên, vết mực xanh trên
nền giấy trắng, rõ ràng, sạch sẽ, ẩn ẩn bên cạnh là những giọt nước mưa đã dần
khô đi. Tuy nhiên, mọi thứ đều giữ nguyên giá trị của nó như cách nó được lập
ra để giam giữ một người.
Thông qua những hình ảnh,
video mà người của hắn quay được cũng như bảng ghi âm kia, Khưu Di Khả hoàn
toàn có lòng tin với việc đào tạo Tôn Dĩnh Sa. Từ cái tên đó, họ cũng tìm được
một số video cũ trước kia khi cô tham gia các giải đấu cho lứa trẻ, kỹ thuật chắc
chắn, đánh rất nét không có điểm thừa, tuy còn có nhiều điểm cần cải thiện
nhưng không phải là một ca khó. Nếu tập trung đầu tư và huấn luyện, sẽ là một
cái tên sáng giá trong làng bóng bàn hiện tại, chỉ là lâu rồi không đánh thực
chiến hay tập luyện có hệ thống, cảm giác tay có lẽ không tốt. Vì vậy Khưu Di
Khả đề xuất cho Tôn Dĩnh Sa đi tập huấn kín một đến hai tháng trước khi chính
thức đưa cô ấy về Ngụy Kiều.
“Sao chú lại đến đây?” –
một tuần nữa trôi qua
“Cầm lấy”
Hắn đưa cho cô một phong
bì màu trắng khá dày, chần chờ hồi lâu, cô cũng cầm lấy nó. Chạm vào là biết
bên trong là tiền, liền rụt tay lại, Tôn Dĩnh Sa ngẩng mặt lên nhìn người đối
diện. Hắn khẽ cười, sau đó nhét phong bì đó vào tay cô, dùng ánh mắt nguy hiểm
của mình khóa chặt cô khiến cô không thể từ chối, bằng bất kỳ hình thức nào.
“Tôi đang nợ chú hơn hai
triệu tệ lận đó, chú còn đưa thêm?” – cô hỏi
Nhìn vẻ mặt không hiểu của
Tôn Dĩnh Sa, có nên giải thích số tiền này từ đâu mà có không? Hắn vẫn cứ đứng
đó, nhìn cô hồi lâu, và không nói thêm.
Mùi máu tanh nồng lẫn
trong mùi bột mì và tiếng đổ vỡ loảng xoảng xé toạc không gian của tiệm bánh
quen thuộc. Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, toàn bộ cửa tiệm đã bị người của
Vương tổng đập phá tan tành. Gã chồng tồi tệ, kẻ hai hôm trước còn sàm sỡ Tôn
Dĩnh Sa, lúc này đang nằm rạp dưới sàn, mặt mũi biến dạng, tiếng rên rỉ yếu ớt
đầy đau đớn trước những cú ra đòn không thương tiếc của đám đàn em. Gã bị đánh
đến mức gãy xương, phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Bà chủ tiệm bánh
nhìn cảnh tượng hãi hùng trước mắt, toàn thân run rẩy quỳ sụp xuống sàn dính đầy
máu và bánh ngọt, liên tục dập đầu van xin.
Đứng giữa đống đổ nát,
Vương Sở Khâm vẫn đạo mạo trong bộ âu phục không một nếp nhăn. Hắn nhìn cảnh tượng
tàn khốc ấy với đôi mắt một mí cong lên đầy dịu dàng, khóe môi khẽ nhếch một nụ
cười hiền lành, nhưng thanh âm thốt ra lại lạnh thấu xương. Muốn hắn tha mạng?
Được thôi. Chi cần đóng cửa tiệm, bán hết tài sản trong vòng ba ngày, còn không
người thân, gia đình xung quanh hai kẻ này, hắn cũng sẽ không buông tha.
“Đây là tiền của em,
không liên quan đến khoản nợ của ba em. Hai triệu ba trăm nghìn tệ, một đồng
cũng không được thiếu. Em lên Bắc Kinh để đánh bóng cho Ngụy Kiều, là để trả nợ.
Nhớ kỹ điều đó”
“Đã ký hợp đồng rồi, còn
có thể quên sao?” – cô nói nhỏ vừa đủ nghe.
Hai mươi tuổi là độ tuổi
của thanh xuân, là độ tuổi khám phá cuộc sống, khám phá mọi vật trên đời, thử
thách bản thân và nuôi dưỡng tâm hồn thế nhưng vừa đặt một chân vào thế giới
người lớn, cô đã phải gánh một số nợ quá sức trên vai. Kể cả khi ba mình quản
lý một câu lạc bộ nhỏ ở Hà Bắc, ông cũng chẳng có số tiền đó trong sổ tiết kiệm.
Vậy mà lại có thể mượn số tiền này để duy trì câu lạc bộ đó, chứng tỏ ông rất
yêu bộ môn này. Nhưng rồi có đáng không? Cũng vì nó mà ông phải vào tù, còn con
gái duy nhất của ông lại đang phải tìm cách tồn tại, tìm cách trả nợ.
Tôn Dĩnh Sa biết, một khi
ký vào bản hợp đồng kia, cô đã bán thân mình cho chú, cũng không biết đánh bóng
bao nhiêu giải mới có thể trả hết nợ. Mà muốn trả nợ suôn sẻ thì ít nhất cũng
phải cố gắng đánh đến bán kết, cùng lắm là tứ kết thì tiền thưởng mới nhiều, mất
đi 70% vào tay chú, cô vẫn còn đủ kinh phí sinh sống tại Bắc Kinh.
“Nét mặt này, là đang chống
đối tôi sao?” – hắn áp sát mặt mình vào mặt cô
“Không có” – cô nghiêng mặt
sang hướng khác.

Comments
Post a Comment