GIAM CẦM ÁNH SÁNG - Chương 8

Vương Sở Khâm trong phòng khách sạn, nhìn ra bên ngoài cửa sổ lớn từ trên tầng cao nhất, hắn đứng như vậy cũng ba mươi phút rồi. Tiếng gõ cửa phá tan sự yên tĩnh của hắn, nhưng hắn lại không khó chịu, xoay người lại, nhìn thấy Ngưu Quan Khải tiến vào báo cáo.

“Tôn Dĩnh Sa đã về nhà an toàn”

“Đưa bản ghi âm cho huấn luyện viên Khưu chưa?”

“Em đưa rồi, ông ấy nói sẽ xem xét, em cũng đưa vài đoạn phim quay được cho ông ấy”

Từ cái hôm Ngưu Quan Khải đưa ra đề xuất liên quan đến việc lấp đầy vị trí còn thiếu của đội nữ Ngụy Kiều, hắn đa bắt đầu lên kế hoạch và cử người đi theo dõi và quan sát hành động của Tôn Dĩnh Sa mỗi khi làm công việc tại câu lạc bộ kia. Quay cũng được kha khá tư liệu, cộng thêm những câu trả lời của cô ấy, cũng đủ để đưa cho Huấn luyện viên Khưu nhận định người này có phù hợp với yêu cầu của đội hay không.

Hắn là kẻ ngoại đạo, không hiểu nhiều về bóng bàn nhưng kể từ khi phát triển Ngụy Kiều đã đi trên con đường này, cũng thường xem băng thi đấu của những tay vợt mà câu lạc bộ ký hợp đồng. Rồi ngồi nghe các huấn luyện viên thảo luận, bàn bạc chiến thuật, lên phương án tập luyện, Vương Sở Khâm cũng đã bắt đầu hiểu đôi chút. Nhưng dù thế nào cũng không thể bằng các tay vợt chuyên nghiệp. Đối với Tôn Dĩnh Sa, từ khi được Ngưu Quan Khải khai sáng về cú giao bóng, hắn cảm thấy đây có thể là một ứng viên tốt cho vị trí còn thiếu.

Vương Sở Khâm chỉ cần một lời nhận xét, một cái gật đầu của Khưu Dĩ Khả thì sẽ có cách đưa Tôn Dĩnh Sa về lại Bắc Kinh. Cách, hắn không thiếu, hắn cũng đã nghĩ sẵn rồi, và hắn biết chắc, Tôn Dĩnh Sa sẽ không từ chối lời đề nghị của hắn. Cái hắn quan tâm chính là đội nữ nhất định phải đem về chiếc cúp lần thứ ba liên tiếp, những năm trước chưa tìm được người, toàn bộ đều phải cắn chặt không buông. Thêm một người sẽ thêm nhiều chiến thuật có thể sử dụng, phần trăm thắng cũng sẽ tỷ lệ thuận với sự bổ sung này.

Hơn nữa, Vương Sở Khâm còn muốn sử dụng Tôn Dĩnh Sa cho một việc khác, tiết chế lại hành động cũng như tính cách cao ngạo của Trương Gia Kỳ. Hắn muốn có một đối trọng đủ lực để tạo ra cán cân cũng như sự ganh đua, tranh tài nhất định trong nội bộ đội nữ. Lâu nay, ai nấy đều răm rắp nghe lời Trương Gia Kỳ, cô ta có tài năng, có năng lực, lại có thể thu về cho hắn doanh thu khá tốt ở mảng quần áo, dụng cụ thi đấu của Ngụy Kiều nên hắn một mắt nhắm, một mắt mở. Nhưng đến lúc để cô ta biết vị trí của mình rồi.

“Sa Sa, vào kiểm tra kho đi, hôm nay có đến mười đơn bánh” – là giọng của bà chủ tiệm bánh

“Dạ, em vào liền đây” – cô tháo tạp dề ra để một bên.

Lúc này tiệm bánh chưa phải giờ cao điểm nên cũng khá vắng khách, nhân viên cũng không nhiều, mỗi người đều có công việc riêng của mình. Duy chỉ có một người là suốt ngày nhàn hạ, mặc dù là chồng của bà chủ tiệm nhưng lại ăn không ngồi rồi, suốt ngày cứ đến tiệm bánh thể hiện mình là chủ nhân của nơi này, sai hết người này đến người khác. Mỗi khi ông chủ xuất hiện, nhân viên trọng tiệm đều niệm phật, mong rằng người bị làm phiền không phải mình nhưng rồi người gặp chuyện không may hôm nay chính là Tôn Dĩnh Sa.

Trong lúc cô đang kiểm kho thì cảm nhận có ai đó đứng sau lưng mình, cô xoay người lại thì thấy ông chủ tiệm bánh đứng đó từ lúc nào. Cảm nhận được ánh mắt của hắn ta giống như ánh mắt của Lão Tứ từng nhìn cô, khẽ rùng mình, cô kéo nón xuống rồi xin phép đi ra ngoài vì đã xong công việc. Nhưng rồi lại bị hắn ta dùng lực nắm lấy cổ tay kéo lại khiến cô mất thăng bằng, xém ngã nhào ra đất, cũng may tay phải nắm lấy tay nắm tủ gần đó nên không có sự đổ bể nào xảy ra.

Cho dù Tôn Dĩnh Sa mặc đồng phục giản dị, thân hình có chút nhỏ bé so với lứa tuổi hai mươi, nhưng tỉ lệ cơ thể của cô còn đẹp và chuẩn hơn cả một người phụ nữ trưởng thành. Việc ông chủ tiệm bánh nhìn cô bằng ánh mắt này không phải ngày một ngày hai, những lúc không có bà chủ ở đây, hắn cũng đã nói hoặc hành động vượt xa chuẩn mực xã hội nhưng vì có nhiều khách hàng nên cũng chỉ dừng lại ở vài ba câu suồng sã.

“Đừng có la lớn, anh cho em 200 tệ, có được không?”

Vẻ mặt biến thái này khiến Tôn Dĩnh Sa có chút buồn nôn, khi cơ thể hắn ta đổ xuống, cô dùng hai tay vùng vẫy, cơ thể cố gắng tách ra khỏi sự kiềm hãm của hắn ta. Tại sao vậy? Cuộc đời của cô chưa đủ thảm hay sao mà ông trời lại còn thử thách cô như vậy chứ? Nhưng dù có thế nào cô cũng không đầu hàng, cô dùng chân nâng lên thật mạnh, trúng vào điểm yếu của hắn, sau đó chạy ra ngoài, chưa đi kịp thì cửa phòng bánh mở ra. Người xuất hiện là bà chủ, khi cô muốn mở miệng giải thích thì đã nhận một cái tác như trời giáng xuống mặt khiến cô nằm vật ra sàn nhà.

Khi bị bà chủ bắt gặp, gã chồng hèn nhát lập tức lật lọng, đổ vấy cho Tôn Dĩnh Sa là kẻ lẳng lơ, quyến rũ gã trước, bị sỉ nhục, dù có giải thích thì bà chủ cũng không nghe, bà ta liên tục buôn lời mắng nhiết cô. Và chuyện gì đến cũng đến, cô trở thành nhân viên nữ đầu tiên làm việc tại tiệm bánh bị đuổi việc chứ không phải tự động xin nghỉ vì bị gã chồng thối nát kia sàm sỡ, làm nhục. Kể ra, cũng thật hài hước, Tôn Dĩnh Sa nở một nụ cười trào phúng, không tin được những gì mình vừa mới trải qua.

Mưa phùn đêm Trùng Khánh như những cây kim nhỏ châm vào da thịt, lạnh thấu xương. Tại góc tối dưới chân con dốc dẫn vào khu trọ cũ, Tôn Dĩnh Sa ngồi co rúm người, hai tay ôm chặt lấy đầu gối đang run rẩy. Chiếc áo sơ mi đồng phục tiệm bánh bị giật đứt hai cúc ở ngực, xộc xệch và thấm sũng nước mưa. Cơn nhục nhã từ cái tát của bà chủ tiệm bánh và những lời thóa mạ “đồ quyến rũ chồng người khác” vẫn đang ong ong trong đầu Tôn Dĩnh Sa. Tâm lý hoàn toàn sụp đổ trước sự bất công và đen tối của cuộc sống này, cô thậm chí không còn sức để đi giao hàng, chỉ biết ngồi đây, trân trối nhìn những giọt nước bẩn chảy dọc theo thềm đá.

Ánh đèn pha sắc lạnh xé toạc màn sương mù, chiếc xe sang màu đen quen thuộc dừng lại ngay trước mặt cô, Vương Sở Khâm bước xuống dưới chiếc ô đen do Ngưu Quan Khải che chắn. Hắn vẫn đạo mạo, lịch lãm trong bộ âu phục phẳng phiu không một nếp nhăn, hắn đứng trên cao, đôi mắt một mí thản nhiên lướt qua bờ vai run rẩy và bộ quần áo xộc xệch của Tôn Dĩnh Sa, tuyệt nhiên không có một tia thương xót hay dao động.

“Tại sao lại ngồi đây?” – thanh âm trầm ấm vang lên.

Tôn Dĩnh Sa ngước đôi mắt đỏ hoe, nhòe nước nhìn hắn. Không còn cách nào khác, cô gạt bỏ chút tự tôn cuối cùng, quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đất sũng nước mưa ngay trước mũi giày da sáng bóng của hắn. Cô run rẩy bấu lấy gấu quần hắn, nghẹn ngào:

“Chú…xin chú… tháng này cho tôi khất lãi được không? Tôi vừa mất việc ở tiệm bánh... Tôi bị người ta hãm hại... Xin chú cho tôi một tháng, tôi sẽ tìm việc khác trả đủ cho chú..."

Hắn từ tốn cúi người, bàn tay thon dài, sạch sẽ nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt lạnh lẽo như hồ băng của mình. Hắn nhàn nhạt buông lời

“Tôi không phải nhà từ thiện. Tôi cho em một công việc, với hai điều kiện, một quay về Bắc Kinh, hai là Đội nữ Ngụy Kiều của tôi còn trống một vị trí, ký tên vào đây, lấp khoảng trống đó. Số nợ hai triệu ba trăm nghìn tệ của em vẫn giữ nguyên, nhưng tôi sẽ gia hạn thời gian trả gốc. Đổi lại, bảy mươi phần trăm tiền thưởng từ tất cả các giải đấu lớn nhỏ của em từ nay về sau, Ngụy Kiều sẽ trực tiếp khấu trừ để trả lãi và nợ gốc cho tôi."

Hắn đứng thẳng người, bàn tay thong thả chỉnh lại cổ tay áo đắt tiền, nụ cười nguy hiểm trên môi càng sâu hơn:

“Em không có quyền từ chối, Tôn Dĩnh Sa. Hoặc là ký để tiếp tục đánh bóng bàn, hoặc là ngày mai, tôi sẽ gạt bỏ sự tử tế cuối cùng để đòi nợ theo cách của tôi."

Bảy mươi phần trăm tiền thưởng... Hắn đang muốn dùng chính cây vợt bóng bàn, thứ mà cô đã từng, ah không, vẫn luôn trân trọng, biến nó thành xiềng xích của chính cô cùng với số nợ kia. Thế nhưng nếu ký vào, Tôn Dĩnh Sa không chỉ có cơ hội quay lại với bóng bàn, mà còn có thể nhanh chóng trả nợ cho ba và câu lạc bộ cũ ở quê nhà Hà Bắc. Đây là chiếc xiềng xích tàn nhẫn nhất, nhưng lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất mình có thể bám vào lúc này.

Đối với Vương Sở Khâm, gương mặt của cô gái nhỏ này vô cùng thú vị, cảm giác thấy con mồi chật vật luôn đem đến cho hắn một cảm giác sảng khoái. Cái nét kiên cường cuối cùng đang giằng xé dữ dội trên đôi môi run rẩy kia cùng đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng ánh lên trong đó vẫn là chấp niệm không chịu khuất phục với bóng bàn. Nhìn đốm ánh sáng kiêu ngạo này dần lún sâu vào chiếc bẫy mình giăng sẵn, cảm giác chiến thắng này thực sự quá ngọt ngào. 

Comments