Tôn Dĩnh Sa đứng đối mắt
với người đàn ông chỉ mới gặp hai lần cũng khá lâu, có chút ngượng ngùng, cô dời
mắt đi trong chốc lát, cúi xuống bưng giỏ đồ đã giặt lên, chào nhẹ một cái rồi
lách người sang bên phải đi về phía dây phơi đồ. Hôm nay không phải ngày 5, còn
tận một tuần nữa mới đến, không biết tại sao chú lại đến, chắc là không phải đến
đòi tiền lãi trước hạn chứ? Lão Tứ dù có độc mồm độc miệng bao nhiêu, ham tiền
bao nhiêu, cũng thường động tay động chân với cô nhưng lão ta cũng chưa từng đến
tìm cô sớm hơn, đúng ngày đúng tháng đúng bữa mới thu tiền.
Ngẫm lại, người này mới
là chủ nơ mới của cô, Lão Tứ chết rồi, đàn em của lão cũng không đến tìm cô, nếu
vậy thì phải làm theo quy định do người này đặt ra rồi. Phơi nhanh quần áo, Tôn
Dĩnh Sa xoay người lại, vẫn thấy chú đang đứng đó nhìn mình, có chút giật mình,
thầm thắc mắc, có ghế sao không ngồi, cứ đứng làm gì?
“Chú muốn đổi ngày trả
lãi hả?” – cô khẽ hỏi
“Tôi nói vậy khi nào?” –
hắn nhả khói thuốc hỏi lại
“Vậy chú đến đây có việc
gì?”
“Đến nhìn em”
Vương Sở Khâm trả lời như
thể điều này là điều hiển nhiên vậy, điều này cũng khiến Ngưu Quan Khải đứng kế
bên rùng mình không ít. Đi theo anh ấy lâu rồi cũng chưa từng thấy anh ấy nói
chuyện kiểu này với ai, anh ấy cái gì cũng có, phụ nữ theo đuổi cũng không ít,
bọn họ nhiều khi không cần tình cảm của Vương Sở Khâm, chỉ cần lên giường, lấy
cái danh đã từng ngủ với Vương tổng của Ngụy Kiều cũng đủ khiến họ đi rêu rao
khắp nơi rồi.
Bản thân cô gái này cũng
chưa biết có thật sự đem lại lợi ích lớn nhất cho Vương Sở Khâm hay không, Ngưu
Quan Khải cũng chỉ biết im lặng mà quan sát, hỗ trợ người anh này của cậu khi cần
thôi. Chẳng phải còn kéo theo cả thầy Coco, huấn luyện viên trưởng của đội nữ
sao? Cứ tưởng sẽ đưa thầy ấy đi xem Tôn Dĩnh Sa làm việc tại Câu lạc bộ bóng
bàn hả? Sao lại đến đây một mình?
Nhìn bộ đồ trên người
chú, cô cũng đoán được nó không rẻ, nhất định sẽ hơn gấp mấy lần số tiền lãi
hàng tháng của cô, một số tiền có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ đến, chỉ dùng để
mua quần áo. Vậy mà một người giàu có như chú lại đến đây chỉ để nhìn mình? Một
cô gái nghèo rớt mồng tơi, tiền ăn còn không đủ, tiền mỗi tháng làm ra cũng chỉ
vừa đủ trả lãi và ăn uống bình thường, mỗi lần nhận lương cũng chưa từng nghĩ đến
sẽ tự thưởng cho bản thân một bữa ăn ra trò.
Có thể ngưởi giàu sẽ cảm
thấy thích thú với những gì mình chưa bao giờ trải qua hoặc chứng kiến chẳng hạn
nhưng mà mỗi lần đến tìm cô đều sẽ phải đi bộ lên một con dốc rất cao tại Trùng
Khánh, hay là cứ hẹn chú bên dưới đi, bắt chủ nợ đi lên tận đây tìm con nợ thì
cũng không hay lắm, có đúng không?
“Chú đợi tôi một chút”
Lát sau tiếng chân của cô
ngày một rõ hơn, ánh mắt của Vương Sở Khâm chuyển sang nhìn về chiếc cửa nhỏ dẫn
đến khu vực sân thượng, bóng dáng của cô nhóc lần nữa xuất hiện trước mặt hắn.
Đến khi lấy lại hơi thở, cô nhóc đưa cho hắn một mảnh giấy, trên đó có ghi một
dãy số, nhìn qua là số điện thoại, Vương Sở Khâm nhận lấy, xem qua dãy số đó rồi
ngước lên chờ cô giải thích.
“Đây…đây là số điện thoại
của tôi, lần sau đến kỳ trả nợ, chú cứ gọi, tôi sẽ đem tiền xuống, chú không cần
đi lên đây, chú là chủ nợ mà” – cô từ từ nói.
“Lão Tứ thì được, tôi lại
không?” – hắn hỏi thêm.
“Lão ta có chút thừa cân,
để lão đi lên đi xuống vậy cũng tốt mà, chú thì khác”
Ngưu Quan Khải nghe xong
cũng phụt cười, rồi nhanh chóng lấy tay che miệng lại sau khi nhận được ánh mắt
hình viên đạn của Vương Sở Khâm. Cô nhóc này đúng là đang ở độ tuổi đôi mươi
tươi sáng, nhìn cuộc đời bằng màu hồng, nghĩ gì nói đó. Nhưng mấy ai biết được,
cô ấy đang nợ người khác hai triệu tệ chưa tính lãi, người thân duy nhất của cô
còn đang thụ án hình sự, cũng mấy năm nữa mới được ra trại, nhằm khi cải tạo tốt,
còn có thể được ân xá vào một ngày đặc biệt nào đó. Liệu đến lúc đó, Tôn Dĩnh
Sa vẫn còn giữ được sự ngây ngô này không?
Vương Sở Khâm khẽ cười,
nhét tờ giấy vào túi áo khoác, từ từ đứng lên tiến về phía trước, cho đến khi
khoảng cách của cả hai chỉ vừa đủ hai bước chân. Tôn Dĩnh Sa có chút sợ hãi,
nhìn về phía thuộc hạ của chú, nhưng mà người đâu rồi? Sao có thể biến mất
nhanh đến vậy? Cô bước lùi lại nhưng sau đó đụng trúng một chiếc cột dùng để buộc
dây phơi quần áo. Biết mình không thể trốn nữa, cô cứ đứng yên như vậy chờ chú
lên tiếng.
"Khi đối phương thực
hiện một cú giao bóng xoáy ngang xuống sang góc trống, em sẽ xử lý góc vợt và
điểm tiếp xúc bóng thế nào?" – Vương Sở Khâm bắt đầu hỏi
Tôn Dĩnh Sa có chút khó
hiểu trước câu hỏi này của hắn, hai tay bấu chặt vào góc áo của mình, lồng ngực
phập phồng vì lo sợ, nhưng bản năng bóng bàn ngấm vào máu từ nhỏ khiến cô trả lời
ngay lập tức
"Mở góc vợt bốn mươi
lăm độ, đón bóng ở giai đoạn cuối của điểm rơi, dùng lực cổ tay hất nhẹ về phía
trước để triệt tiêu lực xoáy." – Tôn Dĩnh Sa dù dè dặt nhưng vẫn tự tin trả
lời hắn.
"Nếu đối thủ ép góc
liên tục bằng những cú giật bóng vòng cung cao, làm sao để một tay vợt có thể lực
yếu lấy lại thế chủ động?" – Vương Sở Khâm tiếp tục đặt câu hỏi.
"Không được lùi lại
phòng thủ. Bắt buộc phải tiến sát bàn, dùng kỹ thuật chặn bóng cắt
góc để đổi hướng đột ngột, ép đối phương phải di chuyển liên tục nhằm phá vỡ nhịp
của họ” – ánh mắt trong một khoảnh khắc bỗng sáng rực lên.
Giữa những tấm vải phơi
bay phần phật trong gió đêm, Vương Sở Khâm im lặng nhìn cô. Nụ cười giả tạo
trên môi hắn bỗng chốc nhạt đi, thay vào đó là một ánh nhìn sâu, lạnh lẽo tựa hồ
băng. Hắn biết, mình đã không chọn sai người. Về cơ bản cô nhóc này hoàn toàn
có thể nắm được các kỹ thuật, chiến thuật của môn bóng bàn, cũng có thể cô ấy
cũng đã thực hiện nó nhiều lần mới có thể trả lời lưu loát như vậy.
Vương Sở Khâm nâng tay của
mình lên vươn qua phía sau của cô, cứ như muốn ôm cô vào lòng. Tôn Dĩnh Sa giật
bắn xoay đầu về phía sau, hành động tiếp theo của hắn lại khiến hơi thở của Tôn
Dĩnh Sa hoàn toàn đông cứng. Hắn không nói tiếng nào, dùng tay chỉnh lại chiếc
quần lót vô vừa mới phơi, đang bị rơi khỏi chiếc kẹp màu hồng, hành động nhẹ
nhàng, không hề thô lỗ.
Mặt Tôn Dĩnh Sa lập tức đỏ
bừng từ mang tai xuống tận cổ. Cô vừa xấu hổ, vừa nhục nhã, muốn xông lên giật
lại nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ trước khí chất áp bức của hắn.
Không thể chịu đựng thêm, Tôn Dĩnh Sa dùng hai tay đánh mạnh vào người Vương Sở
Khâm, đẩy hắn ra xa. Vương Sở Khâm khẽ buông tay, để mảnh vải mỏng manh rơi lại
vào không trung rồi đáp tại mặt đất nơi sân thượng hai người đang đứng. Hắn
quay người bước đi, chiếc khoác dài lướt qua những tấm ga giường trắng. Hắn
không hề ngoái đầu lại, chỉ để lại một câu nói nhàn nhạt, trầm ấm tan vào tiếng
gió đêm
“Tuần sau gặp”
Tiếng bước chân xa dần,
trả lại sự tĩnh lặng cho sân thượng lộng gió. Tôn Dĩnh Sa đứng ngây người ra
đó, hai má vẫn nóng bừng như lửa đốt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đầu óc cô
hoàn toàn hỗn loạn. Ngoài việc là chủ nợ mới của cô thì hắn là ai? Tại sao hắn
lại biết cô biết đánh bóng bàn? Tại sao hắn lại hỏi những câu hỏi kỳ lạ đó?
Khi Tôn Dĩnh Sa vừa đến
Câu lạc bộ bóng bàn Trùng Khánh để bắt đầu công việc cuối cùng trong ngày của
mình, trước đây ngày nào trong đầu cô chỉ có một việc duy nhất, chính là làm
sao để kiếm tiền trả hết món nợ mà ba cô để lại trước khi vào tù. Nhưng hiện tại,
người kia bắt đầu xâm chiếm não bộ của cô, hành động của hắn lại còn khiến cô bối
rối, khó nghĩ và cũng có những khoảnh khắc vô cùng sợ hãi mà cô lại chẳng thể
lý giải được nó.

Comments
Post a Comment