GIAM CẦM ÁNH SÁNG - Chương 4

Đôi mắt một mí, hàng mi dài, khi nhìn người khác luôn có một tầng sương nhẹ, tạo cảm giác dịu dàng, thâm tình của một quý ông lịch lãm. Đôi tay thon dài, sạch sẽ, các khớp xương rõ ràng, luôn mặc những bộ vest tông màu nhã nhặn hoặc áo len cổ lọ tạo cảm giác ấm áp như tia nắng mùa đông. Luôn điềm đạm, nói năng từ tốn, cử chỉ lịch thiệp và sẵn sàng làm những hành động "tốt bụng" trước mặt công chúng, hắn cười rất nhiều, khóe môi luôn cong lên một độ cong hoàn hảo. Nhưng nụ cười đó không chạm đến đáy mắt cũng chẳng có độ ấm. Nụ cười của hắn giống như một lớp bọc đường mỏng tang, chỉ cần người ta lỡ chạm sâu một chút, sẽ lập tức bị phần gai nhọn hoắt bên trong đâm đến rỉ máu.

Trong giới kinh doanh thể thao, người đó luôn được mệnh danh là 'quý ông hoàn hảo'. Người đàn ông ba mươi tuổi ấy sở hữu một gương mặt mang đậm nét thư sinh, hiền lành với đôi mắt một mí luôn cong lên dịu dàng mỗi khi đối diện với ống kính truyền thông. Hắn lịch lãm, tử tế, và luôn mang lại cho người khác cảm giác an tâm như một ngọn gió xuân ấm áp.

Giới báo chí thật sự không tiếc lời khen cho người này, tên của hắn luôn xuất hiện trong các bài báo về kinh doanh, báo cáo tài chính, hay cả những thông tin, tìm kiếm liên quan đến tin tức thể thao, đặc biệt là bộ môn bóng bàn. Cũng dễ hiểu thôi, tập đoàn nhà người này có tiếng nói nhất định trong giới kinh doanh tại Bắc Kinh, không hẳn là lâu đời nhưng quyền lực là thứ họ không bao giờ thiếu.

Hắn ngồi nhắm mắt tranh thủ nghỉ ngơi ở ghế sau, hai tay khoanh lại trước ngực, tài xế nhìn qua tấm kính nhỏ, biết ý là chạy thật chậm và ổn định, tránh làm ảnh hưởng đến những phút nghỉ ngơi hiếm có của người này. Chiếc xe từ từ chạy lên một con dốc nhỏ, hướng đến căn nhà ở vị trí cao nhất, tọa lạc tại một khu dân cư biệt lập tại Thủ đô Bắc Kinh. Ánh đèn đường vẫn còn sáng tỏ, dẫn lối cho chiếc xe đến nơi cần đến.

“Ông chủ, đến nơi rồi” – tài xế khẽ nói

“Anh, bữa tối đã chuẩn bị xong” – người trong nhà chạy ra mở cửa cho hắn

Hắn bước xuống xe, gật đầu một cái, căn dặn tài xế có thể về nhà, tối nay hắn không cần đi đâu nữa. Vỗ vai thằng em thân cận bên cạnh, hắn đút tay vào túi quần đi thẳng vào trong nhà. Lên phòng riêng, hắn tắm nhanh qua, gột rửa bụi bẩn bám dính suốt từ sáng đến giờ, lúc đi xuống thì bữa tối cũng đã được người làm bày biện trên bàn ăn. Vì chỉ có một mình hắn với thằng em nên ba món một canh vậy là đủ.

Nói là ăn tối nhưng hắn vẫn đem công việc về nhà, vừa ăn vừa bàn bạc một chút công việc cho ngày mai và những dự định sắp tới. Một ngày làm việc của hắn ngoài họp hành và điều hành tập đoàn thì chẳng còn gì khác, cách mấy ngày lại đến chi nhánh này, rồi lại đến chi nhánh khác, bận rộn suốt một ngày, về đến nhà ăn xong liền đi ngủ. Có những hôm phải đi tiếp khách cũng không thể ngủ sớm, nhớ lại, cũng lâu rồi, hắn không có một giấc ngủ ngon.

Nhưng hắn không cho phép mình nghỉ ngơi, còn rất nhiều thứ hắn cần làm, chỉ cần hắn ngơi nghỉ một giây, kẻ khác sẽ lợi dụng chuyện đó để đánh gục hắn. Thù trong giặc ngoài, hắn có đủ, mệt mỏi cách mấy cũng phải tính táo, tồn tại là mục đích duy nhất của hắn trên cuộc đời này. Những ai có ý định cản trở mục đích đó của hắn, nhất định sẽ được tham quan địa ngục trước hắn, vấy bẩn, vấy máu bao lâu nay rồi, hắn cũng không ngại để tiếp tục mục đích của mình.

“Chủ tịch hôm nay có gọi đến”

“Sắp hết lý do để bịa rồi hả?” – hắn cười khẩy

“Ông ấy cũng biết là chúng ta bịa mà, chả sao”

“Điều tra tới đâu rồi?” – gạt bớt tàn thuốc, hắn lên tiếng hỏi

Thằng em bên cạnh nghe thấy câu hỏi thì thẳng lưng dậy, bắt đầu báo cáo công việc mình được giao, những gì được báo cáo chỉ mới tầm 80% thông tin, hiện tại còn một chút nữa là có thể đóng hồ sơ này lại. Cậu biết mục đích của người này, cũng còn nhiều điều thắc mắc cần giải đáp nhưng lại không có đủ dũng khí để hỏi, cậu chỉ cần làm tốt công việc của mình là được, biết càng nhiều, sinh mệnh càng khó giữ. Là cánh tay phải đắt lực của anh ấy, cậu biết vị trí của mình ở đâu, vẫn có cách giúp cậu bảo toàn mạng sống, những gì cậu biết là con dao hai lưỡi nhưng cậu đã thề sẽ đi theo người này đến cuối con đường, sống chết không từ nạn. Mục đích duy nhất của cậu là giúp cho mục đích của anh ấy được hoàn thành.

Trong khi cô gái nhỏ ở góc phố nghèo Trùng Khánh còn đang bận rộn với chiếc màn hình tivi cũ kỹ, thì tại khán phòng rực rỡ ánh đèn flash của trung tâm hội nghị tại Bắc Kinh, một thế giới hoàn toàn khác đang vận hành.

Hôm nay là buổi lễ ký kết hợp tác chiến lược lớn nhất trong năm của giới thể thao. Tấm phông nền đỏ rực rỡ treo trên cao khẳng định quyền lực độc quyền của tập đoàn Ngụy Kiều: đơn vị tài trợ toàn bộ trang phục tập luyện, đồ thi đấu và cả lễ phục nhận giải cho đội tuyển bóng bàn quốc gia trong suốt chu kỳ Olympic sắp tới. Điều đó đồng nghĩa với việc, bất kỳ vận động viên nào muốn chạm tay vào vinh quang đỉnh cao, trên ngực áo của họ đều phải mang logo của Ngụy Kiều. Và người đứng sau đế chế quyền lực đó, chính là người đàn ông đang điềm đạm bước lên bục phát biểu.

Ở tuổi ba mươi, người đàn ông này sở hữu một vẻ ngoài thư sinh, hiền lành đến mức dễ dàng khiến người đối diện mất đi sự phòng bị. Hắn mặc một bộ vest màu xám tro cắt may thủ công tỉ mỉ, mái tóc đen mềm mại rủ nhẹ trước trán. Điểm thu hút nhất trên gương mặt hắn là đôi mắt một mí màu nâu hổ phách luôn cong lên dịu dàng mỗi khi đối diện với ống kính. Hắn phát biểu bằng chất giọng trầm ấm, lịch thiệp, từng câu chữ đều toát lên sự bao dung, tử tế của một nhà tài trợ hết lòng vì nền thể thao nước nhà.

Hắn đứng trước bục phát biểu, khẽ chỉnh lại micro. Đôi mắt một mí cong lên thành một nụ cười vô cùng ấm áp, hướng về phía các huấn luyện viên và vận động viên lão làng của tuyển quốc gia đang ngồi phía dưới. Hắn từ tốn lên tiếng, chất giọng trầm thấp, dịu dàng vang vọng khắp khán phòng.

“Đối với tập đoàn Ngụy Kiều, việc được đồng hành cùng đội tuyển bóng bàn quốc gia trong chu kỳ Olympic sắp tới không đơn thuần là một bản hợp đồng thương mại. Đó là một đặc ân. Chúng tôi hiểu rằng, để có thể bước lên bục nhận giải cao quý nhất, các vận động viên đã phải đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, bằng những giọt mồ hôi và máu trên sàn tập mỗi ngày. Chính vì vậy, từng chiếc áo tập, từng bộ lễ phục nhận giải lần này đều được chúng tôi thiết kế với chất liệu tốt nhất, bảo vệ tốt nhất cho cơ thể của các bạn. Ngụy Kiều muốn trở thành một điểm tựa vững chắc, che chở và nâng niu từng bước đi của các chiến binh, từ bóng tối của những ngày gian khổ cho đến hào quang rực rỡ trên đỉnh vinh quang thế giới”

“Bóng bàn là môn thể thao của sự kiên cường. Và tôi hy vọng, sự tử tế của Ngụy Kiều sẽ tiếp thêm sức mạnh cho những trái tim kiên cường đó.”

Ai nhìn vào cũng nghĩ Vương tổng là một bậc quân tử nhân hậu, một người tốt bước ra từ vách ngăn của sự hoàn mỹ. Hắn dừng lại một nhịp, cúi đầu nhẹ một góc ba mươi độ đầy lịch thiệp trong tiếng vỗ tay vang dội của cả khán phòng. Khóe môi hắn vẫn giữ nguyên nụ cười thánh thiện, bao dung ấy.

Thế nhưng ẩn sau nụ cười cùng sự lịch thiệp, hòa nhã ấy là con người, tính cách thật của hắn. Đối với hắn, vinh quang của tuyển quốc gia, những chiếc áo đấu, hay cả giải đấu trẻ "SUN HOPE" mà hắn tự tay sáng lập... tất cả không hơn không kém chỉ là những con cờ trên bàn cờ thù hận của nhà họ Vương.

“Anh, đối tác bên phía Ngũ Châu vì phá sản mà đã nhảy lầu tự sát rồi, dự án này chúng ta có nên dừng lại không”

Hắn thong thả dùng khăn lau sạch từng ngón tay, khóe môi vẫn cong lên nụ cười dịu dàng, dịu giọng hỏi

“Hắn chết rồi thì liên quan gì đến tiến độ của dự án?”

“Bên đó đang khóc lóc xin chúng ta, vì cần tiền lo hậu sự” – đàn em tiếp tục nói

“Chúng ta là thương nhân không phải nhà từ thiện, lôi hết quỹ đen của Ngũ Châu ra, nhất định đủ”

Kết thúc câu chuyện, tiếp tục đeo lên chiếc mặt nạ hoàn hảo, Vương Sở Khâm đi ra chào hỏi đối tác tham gia sự kiện. 

----------

p/s: Giới thiệu nhân vật chính hòm hòm rồi.

Comments