“Sa Sa, cậu không sao chứ? Cả ngày hôm nay cứ thất thần. Bệnh sao?”
Đồng nghiệp tiệm bánh hỏi
thăm cô, Tôn Dĩnh Sa khẽ giật mình sau đó trả lời mình vẫn ổn, trong nhà có
chút chuyện nên mới thả hồn đi xa, cũng không có gì nghiêm trọng. Chuyện nghiêm
trọng nhất là ba ruột cô đang thụ án ở đây đương nhiên là không ai biết. Điện
thoại hiện thông báo từ ứng dụng ghi chú, hôm nay là ngày 5 rồi, có phải người
đàn ông đó sẽ đến thu tiền lãi không? Từ ngày hôm đó, cô đã cố gắng liên hệ với
Lão Tứ nhưng không có hồi âm, điện thoại thì ngắt kết nối, cô biết chỗ Lão Tứ ở,
có mạo mụi đến đó nhưng rồi cũng công cốc, đến đàn em của hắn, cô còn không gặp
được. Cứ như cả đoàn người bốc hơi khỏi thành phố này vậy.
Chủ nợ mới…ý người đó gì?
Nợ mà cũng được chuyển giao như hợp đồng như một món hàng như vậy sao? Với một
cô gái vừa chớm độ tuổi trưởng thành như Tôn Dĩnh Sa thì cũng là mới lạ thật.
Suy nghĩ nhiều cũng nhức đầu vì Lão Tứ cứ như là biến mất, nào có phải là món nợ
đó, nếu như nó biến mất theo Lão Tứ thì hay biết mấy.
Vào những ngày trả lãi,
cô luôn xin về sớm hơn một tiếng rưỡi từ công việc ở cửa hàng tiện lợi, sau khi
tắm rửa, cô hâm lại món ăn chiều nay vừa bị khách hàng hủy ngay sau khi nhà
hàng đã nhận đơn, cũng may khách đó gọi báo cô ăn giúp họ do trong nhà có chuyện
gấp, và họ cũng đã trả tiền rồi. Lâu lắm mới được ăn một bữa được xem là thịnh
soạn như thế này, tâm tình của cô cũng trở nên vui vẻ hơn.
Ăn xong nhìn lên đồng hồ,
đến giờ bình thường Lão Tứ đến đòi nợ rồi nhưng vẫn không thấy bóng dáng của
người đó đâu. Hôm đó cũng khá bất ngờ nên cũng không biết người đó tên gì, đến
lấy tiền lúc mấy giờ, và câu hỏi quan trọng nhất chính là người đó đã nói gì để
thuyết phục được Lão Tứ chuyển giao số nợ của cô sang cho người đó. Hai triệu tệ
chưa tính lãi, là cô, cô nhất định không dễ dàng bị thuyết phục như vậy đâu.
Chờ mãi cũng không thấy
người đâu, cô liền đứng dậy lấy quần áo vừa giặt tranh thủ đi phơi cho khô, còn
phải chuẩn bị đi làm công việc cuối cùng trong ngày nữa. Đặt chân lên sân thượng
chưa bao lâu, Tôn Dĩnh Sa nhìn thấy bóng lưng của một người đàn ông cao lớn
đang đứng hút thuốc ở mộc góc. Người đó một thân âu phục được may đo tỉ mỉ, vừa
người, làm nổi bật những đường nét cơ thể đẹp nhất mà Tôn Dĩnh Sa có thể tưởng
tượng ra về một người đàn ông trưởng thành.
“Định hút xong điếu thuốc
mới xuống tìm em, không ngờ em tự lên đây”
Nói xong hắn quăng điếu
thuốc xuống đất, dùng đôi giày tây đắt tiền đạp lên chà qua chà lại cho đến khi
hết tàn thuốc, sau đó từ từ đi đến trước mặt cô, cúi người nhẹ xuống nói với cô
“Chúng ta lại gặp nhau”
“Tôi…tôi không mang tiền
theo người, đợi tôi một chút”
Chưa kịp để hắn trả lời lại
thì người đã chạy nhanh như bay, hắn phì cười, nhìn mặt hắn giống như đang cần
tiền lắm hay sao? Nhìn xuống giỏ quần áo dưới đất, hắn dời mắt rất nhanh nhưng
trên mặt thì lộ một nụ cười khẩy.
“Đây là tiền lãi tháng
này, mong chú nhận” – cầm tiền bằng hai tay đưa đến trước mặt
“Em thật sự mong tôi nhận
sao?” – hắn khẽ cười
Siết chặt phong bì tiền
trong tay, Tôn Dĩnh Sa không biết trả lời câu hỏi đó như thế nào, nếu nói không
thì hắn có để lại số tiền này cho cô không? Đã là chủ nợ thì chẳng có ai tốt
lành hết, Lão Tứ là một ví dụ. Chỉ có 6 tháng nhưng hắn đã hành hạ tâm lý của
cô rất nhiều, lâu lâu còn động tay động chân với cô nữa. Nhưng cô luôn cắn răng
chịu đựng vì món nợ kia, nếu không trả, nhất định sẽ chết, nếu chết rồi cô sẽ
không thể đến thăm ba của mình, không thể đón ông ấy ra tù. Hơn nữa, cô còn rất
nhiều thứ muốn làm, cho dù ở dưới địa ngục, cô cũng phải sống thật tốt.
“Chú là chủ nợ của tôi
mà, trả tiền cho chú là lẽ đương nhiên”
Người đối diện không nói
gì, cũng không nhận lấy phong bì trên tay cô, đợi hồi lâu có chút mỏi tay nhưng
cô cũng không dám nói thêm gì, cô không biết người này, chẳng có thông tin gì,
chỉ biết người đàn ông này là chủ nợ mới của mình thôi. Tôn Dĩnh Sa đang ở thế
yếu hơn, cô không thể làm gì manh động, nhìn sơ qua cũng đủ biết người này cũng
không tốt lành gì, cảm giác còn nguy hiểm hơn Lão Tứ nữa. Lão Tứ có gì cũng sẽ
dùng hành động cho cô biết mình là chủ nợ của cô, còn người này, từ lúc gặp mặt
cho đến nay, ngoài việc kéo cô lại để giới thiệu bản thân thì không làm gì cô hết.
Bầu không khí ngày càng ủy
dị, chịu không nổi nữa, Tôn Dĩnh Sa ngẩng mặt lên, mở to mắt nhìn người trước mặt,
thứ chào đón cô không phải ánh mắt của người đó mà là một hành động cô chưa từng
nghĩ đến và cũng không dám nghĩ đến.
Người này…đang dùng một
cây bút máy đưa áo ngực của cô lên mà soi xét. Hai chiếc má ngày càng nóng lên,
Tôn Dĩnh Sa nhanh chóng giật lại đồ của mình rồi nhét phòng bì tiền thuộc về
người này vào tay hắn, cúi xuống cầm giỏ đồ cần phơi lên ra vị trí cô thường
phơi đồ tiếp tục công việc của mình. Sắp đến giờ vào ca tại Câu lạc bộ bóng bàn
rồi, không làm nhanh sẽ đến muộn mất.
Đến khi phơi xong đồ,
xoay người lại vẫn thấy người này đang đứng đó, Tôn Dĩnh Sa có chút khó hiểu,
chẳng phải nhận tiền rồi sao còn chưa đi, không lẽ gặp phải biến thái rồi. Cô cố
đi nhanh qua người hắn nhưng rồi không thể đi bước nữa vì hiện giờ tay cô đang
được giữ lại bằng một bàn tay to lớn.
“Ngày 5 tháng sau gặp lại”
Nói rồi người này đi mất
còn nhanh hơn khi hắn xuất hiện nữa, Tôn Dĩnh Sa nhìn bóng lưng của hắn toàn
thân như bất động nhớ lại những gì vừa diễn ra, phong cách thu tiền nợ của người
này cũng lạ hơn Lão Tứ nữa. Hay do không phải người Trùng Khánh nên hắn không
giống Lão Tứ. Còn làm sao cô khẳng định chủ nợ mới của cô không phải người
Trùng Khánh là vì giọng nói của hắn không bị lẫn bởi giọng địa phương, có lẽ hắn
đến từ một thành phố lớn nào đó. Nghĩ đến việc không biết có nên kể lại cho ba
của mình nghe vào lần tới đến thăm ông hay không, Tôn Dĩnh Sa ngồi thụp xuống,
chợt phát hiện hai chân của mình đã không còn sức lực nữa rồi.
“Cháu đến rồi sao? Còn tưởng
nay cháu xin nghỉ?” – là bác bảo vệ ở câu lạc bộ
“Trên đường xe máy có
chút vấn đề nên cháu đến trễ. Cháu xin phép”
Tôn Dĩnh Sa gật đầu lễ
phép chào hỏi bác bảo vệ, bác đối xử với cô cũng rất tốt, thường hay mua nước
hoặc bánh cho cô, mỗi tối trước khi ra về còn dặn dò cô đi đường cẩn thận. Bác
tâm sự với cô là con cái trong nhà lớn hết rồi, đều đang sống ở thành phố khác,
lễ tết có về thăm ông nhưng trong nhà vẫn rất cô đơn và trống trải. Thế là bác
đăng ký đi làm bảo vệ tại đây, cũng có đồng ra đồng vô, còn vì sao làm buổi tối
là vì già rồi khó ngủ, rất phù hợp với yêu cầu công việc làm ban đêm thế này.
Quét dọn một hồi, theo
thói quen hằng đêm, cô lấy một cây vợt vẫn cứ là tập giao bóng, mặt dù không có
ai đánh cùng cô, cảm giác có chút không tốt nhưng phát bóng tốt thì mới đón
bóng tốt được. Các công việc cuối cùng cũng xong, cô thu dọn vật dụng vệ sinh
cũng như đồ dùng cá nhân của mình, trước khi ra về cũng không quên chào bác bảo
vệ một tiếng. Hôm nay ban đêm Trùng Khánh lại lạnh hơn một chút, mùa đông sắp đến
rồi, kéo lại áo khoác cẩn thận, Tôn Dĩnh Sa khởi động chiến mã của mình quay lại
căn gác trên con dốc kia.
“Một ngày 5 công việc” –
giong nói không nghe ra được là đang thuật lại hay đang phán xét
“Tin tức về Lão Tứ ngày
mai sẽ được công bố” – người đứng bên cạnh lên tiếng
“Nhất định sẽ dọa chết
mèo nhỏ” – hắn khẽ cười
[TIN TỨC NÓNG] – PHÁT HIỆN
MỘT XÁC CHẾT KHÔNG CÒN NGUYÊN VẸN TRONG CÔNG VIÊN THÀNH PHỐ, BƯỚC ĐẦU XÁC ĐỊNH
LÀ MỘT NGƯỜI CHO VAY NẶNG LÃI TÊN THƯỜNG GỌI LÀ LÃO TỨ.

Comments
Post a Comment