GIAM CẦM ÁNH SÁNG - Chương 12

“Sự mất tích” suốt mấy ngày nay của huấn luyện viên đội nữ dường như cũng đã gây ra một số cuộc thảo luận nội bộ Ngụy Kiều, đội nam cũng không đứng ngoài chuyện này. Mấy lần trước, thầy sẽ nói trước với bọn họ nghỉ phép trong bao lâu và khi nào quay trở lại. Bọn họ cũng không thắc mắc nhiều, do vì bọn họ mà thầy phải sống xa gia đình, nhưng lần này hơi khác, cũng không nghe Khưu Di Khả nói gì, thầy chỉ nói có việc cá nhân nên sẽ không có mặt ở sân tập trong thời gian sắp tới.

Bên đội nam vẫn tập luyện bình thường, đương nhiên chuyện này không ảnh hưởng đến bên đó rồi, nhưng họ cũng thấy khó hiểu vì “sự mất tích” này. Tính ra, huấn luyện viên trưởng bên nam Tiêu Chiến cũng được xem là thầy của huấn luyện viên Khưu Di Khả, mà đến cả thầy cũng không biết tin tức gì. Mà cũng không dám gọi điện hỏi gia đình thầy ấy, cũng là người lớn cả rồi, cũng không đến mức làm như vậy.

Nhân lúc ăn trưa, đội viên nhỏ, quân xanh của Trương Giai Kỳ mắt láo liên nhìn xung quanh, sau đó vẩy vẩy tay, gom đội nữ chụm đầu vào nhau rồi bắt đầu nói ra những gì mình vừa điều tra được.

“Chú họ xa của em làm quét dọn tại khu tập huấn kín nói là có thấy thầy Khưu ở sân tập”

“Tin tức chính xác chứ?”

Khoái Mạn, chủ lực tay trái nữ của Ngụy Kiều cảm thấy nghi ngờ mức độ chính xác của tin tức này. Nếu như thầy Khưu ở khu tập huấn kín thì cứ báo với bọn họ như vậy là được, cần gì giấu giấu diếm diếm. Khu tập huấn kín của Ngụy Kiều được xem là khu có tính bảo mật cao của cả tập đoàn chứ không riêng gì nhưng công ty khác của Vương tổng. Chú họ xa của Dĩ Phàm làm việc tại khu tập huấn kín cũng mấy năm rồi, chắc sẽ không nhận nhầm thầy Khưu với ai khác hoặc ai đó trông giống thầy Khưu. Xem ra có thể tin tưởng được tin tức này.

Trương Giai Kỳ khẽ siết chặt đôi đũa trong tay, chợt nhớ lại câu chuyện hôm trước vô tình nghe được trong phòng họp. Liên kết với “sự mất tích” của thầy Khưu cùng với thông tin của Dĩ Phàm, không lẽ, Vương tổng tìm được tay vợt lấp vào vị trí trống của đội nữ bao năm nay rồi? Nhanh vậy sao? Vương tổng lâu nay tuyển chọn, cho dù là quân xanh hay nhân viên hậu cần cũng rất gắt gao, kỹ tính, không dễ để có tên trong danh sách nhân viên của Ngụy Kiều. Chứ đứng nói đến một tay vợt sẽ thi đấu tại giải chuyên nghiệp của các câu lạc bộ hiện tại.

Mà cho dù có tham gia tuyển chọn, Ngụy Kiều vẫn luôn thi đấu công khai, chứ không hành động như hiện tại, điều này khiến Trương Giai Kỳ càng thêm thắc mắc, khó hiểu. Bao năm nay, không hẳn thầy Khưu cùng Ban huấn luyện của Ngụy Kiều chưa từng giới thiệu các tay vợt mới cho Vương tổng nhưng đều nhận được cái lắc đầu không vừa ý. Cũng không hiểu người mà Vương tổng cần là như thế nào, các yếu tố đều đầy đủ nhưng có vẻ là do cảm giác.

“Em nghĩ đội nữ sẽ có một hồi gây cấn trong tương lai”

“Lại nhiều chuyện được gì rồi?” – Chu Chí Hào hỏi Hoàng Hữu Chính

Cậu nhóc như được khai khẩu, kể hết những gì mà mình hóng được ở bên khu vực ăn cơm của đội nữ. Mọi người trong đội nam bao gồm cả huấn luyện viên Tiêu Chiến cũng trầm ngâm hồi lâu. Việc bổ sung người cho đội nữ là chuyện hai năm nay bọn họ đều được Vương tổng nhắc nhở và đặt lên hàng đầu, nhưng vẫn chưa thực hiện được. Lần này có vẻ đã tìm ra, và người tìm ra chắc là Vương tổng không phải Tiểu Khưu. Cái này phải đợi học trò về rồi mới hỏi chuyện được. Chưa ai dám gọi thẳng Khưu Di Khả vì nếu đã giấu và có liên quan đến việc vị trí còn lại ở đội nữ thì là chuyện của Vương tổng, có điên mới dám xen vào.

“Sao không gọi là chú nữa? Gọi Vương tổng, có hơi xa cách không?”

Vương Sở Khâm sau một ngày làm việc tại Vương thị thì báo tài xế chở đến khu tập huấn kín của Ngụy Kiều, bên cạnh đương nhiên là có mặt của Ngưu Quan Khải. Cánh tay đắc lực của Vương Sở Khâm thì phải luôn đi theo hắn như vậy, cậu đến thì cứ vào tư thế xem xét xung quanh, ai đến làm phiền sự yên tĩnh này thì cứ xử trước hỏi sau. Lúc nghe đến việc anh Khâm muốn đến khu tập huấn, cậu hiểu là anh ấy muốn đến xem thử cô gái này tập luyện ra sao. Mười phút trước, đã gặp qua huấn luyện viên Khưu, giờ thì đến gặp Tôn Dĩnh Sa, cũng là chuyện cần làm.

“Giờ khác rồi, gọi Vương tổng hợp lý hơn”

Tôn Dĩnh Sa cảm thấy cô không nên gọi người trước mặt là chú nữa, mặc dù vẫn là chủ nợ, nhưng hiện tại, cả hai còn bị ràng buộc thêm một bản hợp đồng nữa. Cô đang trong giai đoạn được tập luyện và học tập bóng bàn để có thể đi thi đấu, kiếm tiền, trả nợ cho hắn. Chủ nợ mà còn bỏ công ra đầu tư cho cô, nên gọi hắn một tiếng Vương tổng. Mà cũng hay thật, ban ngày còn đang tìm cách liên hệ với người này, giờ đến tối đã xuất hiện trước mặt cô.

“Tập luyện có cực lắm không?” – hắn tiếp tục hỏi

“Lâu rồi không tập lại, có chút chưa quen lắm. Nhưng thầy Khưu rất tốt, rất kiên nhẫn chỉ dạy cho tôi”

“Ah phải rồi, cám ơn Vương tổng, …”

“Vì Lưu Vĩ San sao?” – hắn cắt ngang lời cô

Vương Sở Khâm không biết đọc suy nghĩ của người khác, hắn nghe được câu cảm ơn kia liền biết lý do. Không thể nào Tôn Dĩnh Sa lại cảm ơn hắn vì cho cô cơ hội quay lại với môn bóng bàn, tiếp nhận sự đầu tư có điều kiện này. Hắn có nói hắn không phải là người tốt, mọi điều hắn làm đều phải có lợi cho hắn và phục vụ cho mục đích tồn tại của hắn, không có ngoại lệ và chưa từng có tiền lệ. Lưu Vĩ San không phải là một ca gì khó hoặc đặc biệt, hoặc là hắn muốn Tôn Dĩnh Sa cảm kích mình hơn mà bán mạng cho hắn. Chỉ bởi vì trước kia cũng từng tập luyện với nhau, đã quen với lối đánh của nhau, Tôn Dĩnh Sa sẽ làm quen với bóng bàn nhanh chóng hơn, rút ngắn thời gian ở khu tập huấn này. Còn phải chuẩn bị cho các giải nhỏ sắp tới, hắn cần người này đem về một số thành tích nhất định, rồi mới thông báo chính thức với báo chí, người hâm mộ.

Tôn Dĩnh Sa hiểu rõ, những gì Vương Sở Khâm làm hiện tại không phải vì cô mà là vì Ngụy Kiều, cô cũng cần đẩy nhanh tốc độ để có thể lấy lại được cảm giác thi đấu. Không gian yên tĩnh lần nữa bao trùm không khí xung quanh hai người, chẳng ai nói thêm với ai câu nào. Cô cùng người trước mặt không có thân thiết đến mức trò chuyện như hai người bạn thân hoặc là xã giao như cô cùng Đàm Dư Huyên. Nhắc đến người bạn mới này, Tôn Dĩnh Sa nhớ lại cuộc hội thoại của cô, Vĩ San và Dư Huyên trong lúc nghỉ ngơi sau giờ tập.

"Hai cậu đừng vội mừng. Ở Ngụy Kiều này, không có bữa ăn nào là miễn phí cả đâu. Ở đây, vận động viên không được coi là con người, mà là những món hàng độc quyền. Có giá trị thương mại thì được nâng niu như báu vật, hết giá trị thì bị vứt vào xó không thương tiếc."

“Sa Sa, kỹ thuật của cậu rất tốt, nhưng ở đây, người ta không chỉ đấu nhau bằng cây vợt. Sống sót được qua tay Trương Giai Kỳ đi rồi hãy tính tiếp."

Nghe qua lời kể của Dư Huyên, có vẻ Trương Giai Kỳ không phải là đội trưởng đội nữ của Ngụy Kiều mà lại là “chị đại”, một danh xưng đối với cô chẳng có gì tốt đẹp. Hai năm liền ôm danh hiệu MVP, lại có thế lực chống lưng phía sau nên ở đội nữ này không khác gì một bà hoàng. Thế lực này, chắc là Vương tổng đại nhân rồi, hơn nữa, vừa có năng lực đánh bóng, vừa có khả năng bán hàng, Vương tổng cưng chiều người này cũng không ai dám lên phản bác.

“Vương tổng, doanh số bán hàng của tôi sau này có bị tính vào 70% tiền nợ không?”

Ánh mắt một mí của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ trước mặt như thể vừa phát hiện ra một món đồ chơi vô cùng mới lạ. Trong bản thỏa thuận ngầm dưới mưa hôm đó, hắn chỉ nói đến hai chữ "tiền thưởng". Trong giới thể thao, tiền thưởng giải đấu chỉ là phần bề nổi. Khoản lợi nhuận khổng lồ nhất của các tay vợt ký độc quyền với Ngụy Kiều chính là tiền hoa hồng trích từ doanh số bán vợt và trang phục mang tên họ; số tiền đó chảy thẳng vào tài khoản cá nhân của vận động viên mà không qua hội đồng tuyển trạch.

"Em thông minh hơn tôi nghĩ đấy, Tôn Dĩnh Sa." – hắn khẽ cười.

"Tôi có thể không đụng vào tiền doanh số của em. Nhưng em nên nhớ, một vận động viên vô danh thì chẳng có doanh số nào cả”

Vương Sở Khâm nói đúng, phải có danh tiếng thì mới có người nhìn vào, có người nhìn vào rồi dần dần mới hình thành nhóm người yêu thích cô. Bản thân cũng phải duy trì danh tiếng đó để nhóm người đó chịu chi tiền cho cô. Điều này, hoàn toàn không đơn giản, Trương Giai Kỳ cũng phải mất khá nhiều thời gian để có thể lấy được sự mắt nhắm mắt mở của Vương Sở Khâm.

Nói xong, Vương Sở Khâm cất bước rời khỏi khu vực hành lang của Khu tập huấn kín.

Tôn Dĩnh Sa nhìn theo bóng lưng dần hòa vào buổi đêm Bắc Kinh, đến cuối, vẫn không biết cách thức liên hệ với người này.

---------

p/s: Hãy like và cmt cho Chủ Nhà biết là mình vẫn đang viết ổn đi
p/s: Số chương sao mà nghi vượt qua 60 quá

Comments