Ngày đầu tiên đặt chân đến
Bắc Kinh, người đón Tôn Dĩnh Sa là huấn luyện Khưu Di Khả cùng trợ lý của ông,
hôm trước nói chuyện qua điện thoại, phòng ốc của cô đã được chuẩn bị, chỉ chờ
cô dọn vào. Đến giờ cô cũng chưa tin lắm, từ một người phải làm năm công việc một
ngày, nay chỉ cần tập bóng, thi đấu thật tốt để kiếm tiền trả nợ. Cũng không biết
áp lực có thể giảm được bao nhiêu phần trăm, nhưng trước mắt, cô không cần phải
cắm mặt vào làm hết việc này đến việc khác. Bóng bàn còn là bộ môn mà cô yêu
thích, không hẳn vì được tiếp xúc từ nhỏ, mà là vì cô thật sự rất thích trái
bóng trắng này. Mỗi lần cầm vợt chơi đùa cùng nó, sự bình yên là điều mà cô
luôn cảm nhận được.
“Di chuyển không gặp khó
khăn gì chứ?” – Khưu Di Khả cầm lấy chiếc túi trên tay cô.
“Dạ không, đồ dùng cũng rất
ít” – lễ phép chào hỏi ông.
“Được, chúng ta đến ký
túc xá khu tập huấn kín thôi”
Theo như huấn luyện viên
nói, ông sẽ là người trực tiếp giám sát việc tập luyện cũng như hỗ trợ cô trong
quá trình cô tập huấn ở đây. Trong thời gian tới Ngụy Kiều cũng không có tham
gia giải lớn nào, huấn luyện phó sẽ thay ông làm việc các tay vợt khác. Vương tổng
cũng đã chuẩn bị cho cô một hai quân xanh để tập cùng, thay phiên nhau mô phỏng
các lối chơi khác nhau để giúp cô lấy lại cảm giác.
Thật ra, trước khi ba vào
tù thụ án, Tôn Dĩnh Sa vẫn đang đi thi đấu ở một số giải trẻ, sau khi bước xuống
bục nhận giải, cảm nhận niềm vui chưa được bao lâu thì nhận tin gia đình phá sản.
Và rồi cuộc sống của cô thay đổi 180 độ, cô không còn là Tôn Dĩnh Sa, một tài
năng trẻ nên được đầu tư, cô lại trở thành một người không ai biết đến, và cũng
chẳng ai còn nhớ cô là ai.
Nhưng như vậy cũng tốt,
cô không cần phải chạy trốn mỗi lần có người nhận ra, chuyện của gia đình của
cô thời điểm đó, báo chí đăng rất nhiều, cũng chẳng hiểu vì sao chỉ là một câu
lạc bộ bóng bàn nhỏ, chẳng mấy tiếng tăm lại cần phải đăng bài rầm rộ như vậy. Giống
như là muốn cho càng nhiều người biết càng tốt, Tôn Dĩnh Sa còn từng nghĩ, ba
mình chắc đã đắc tội vói ông lớn nào đó nhưng ba cô đến một con kiến còn không
động tới, làm sao có thể làm phật lòng một ai. Gần một năm từ ngày đó rồi, còn
mấy năm nữa, phải thật cố gắng thôi, thời gian trôi qua nhanh mà.
“Sao vậy? Có chỗ nào
không thoải mái?”
Giọng nói của Khưu Di Khả
bên cạnh kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ của mình. Tôn Dĩnh Sa mau chóng lắc đầu,
hiện tại không phải lúc suy nghĩ vẩn vơ, cô cần tập trung vào việc tập luyện.
Ngụy Kiều là nơi nhìn việc không nhìn người, ngoài thi đấu, cô còn phải đảm bảo
doanh thu của câu lạc bộ nữa. Tính ra còn áp lực hơn cả việc đi làm 5 công việc
một ngày nữa, nhưng biết sao được, cô đã ký vào bản hợp đồng đó rồi còn gì.
Quan trọng hơn nữa, lúc đó, cô không phải hoàn toàn mất tỉnh táo, cô cũng đã
suy nghĩ rất kỹ mới đặt bút ký xuống.
“Có hối hận, tôi cũng
không cho phép” – giọng nói lạnh như băng của Vương Sở Khâm hạ xuống bên tai
Đi thêm vào sâu bên trong
khu tập huấn, Tôn Dĩnh Sa càng bị choáng ngợp với những gì mà Ngụy Kiều chuẩn bị
cho những tay vợt của mình. Khu tập huấn này hoàn toàn biệt lập với thế giới
bên ngoài, muốn vào cũng phải đăng ký với bảo vệ, chắc có lẽ chỉ có những người
có vị trí cao trong câu lạc bộ như Huấn luyện viên chỉ cần dùng vân tay là có
thể mở được cửa ra vào. Ngay từ khoảnh khắc bước qua cánh cửa an ninh quét mã
sinh trắc học, Tôn Dĩnh Sa đã hoàn toàn bị choáng ngợp đến mức đứng chôn chân tại
chỗ.
Khu tập huấn chính rộng lớn
bằng cả mấy sân vận động gộp lại. Sàn nhà được lót toàn bộ bằng thảm đỏ chuyên
dụng đắt đỏ của hãng thể thao hàng đầu, phẳng phiu và sạch sẽ đến mức không một
gợn bụi. Hàng chục chiếc bàn bóng bàn thế hệ mới nhất có tích hợp chip cảm biến
quỹ đạo bóng xếp thành những dãy dài thẳng tắp. Mọi thứ ở đây đều hiện đại,
chuyên nghiệp và xa xỉ, nó hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của một cô gái vốn
chỉ quen với những bàn bóng gỗ bong tróc ở các câu lạc bộ bình dân.
Sự xa hoa đó chưa dừng lại
cho đến khi Tôn Dĩnh Sa được dẫn đến khu ký túc xá dành riêng cho các tay vợt
chủ lực của Ngụy Kiều. Nơi này không khác gì một khách sạn năm sao cao cấp thu
nhỏ. Căn phòng của cô là một phòng studio khép kín rộng hơn sáu mươi mét vuông,
gấp ba lần căn phòng trọ ẩm thấp ở Trùng Khánh. Giữa phòng là chiếc giường lớn
êm ái phủ ga lụa trắng muốt, một chiếc bàn làm việc bằng gỗ cao cấp, và một hệ
thống cửa kính sát trần nhìn thẳng ra khuôn viên ngập tràn cây xanh của trung
tâm.
Trong tủ quần áo âm tường,
những bộ đồng phục thi đấu, đồ tập luyện mùa đông lẫn mùa hè của hãng Ngụy Kiều
mang tên cô đã được giặt ủi phẳng phiu, xếp ngay ngắn thành từng hàng. Trước
kia đi thi đấu, chỉ cần mặc một chiếc áo thun đơn giản, sau đó gắn bảng tên bằng
vải phía sau để điểm danh, không ngờ, hiện tại, tên của cô đã được in hẳn lên
áo, mà giờ còn chia cấp độ, áo tập luyện và áo thi đấu nữa chứ. Cô cảm thấy bản
thân như một sinh vật lạ lẫm, lỡ bước chân vào thế giới của thần tiên.
Tiếng bóng bàn nảy trên mặt
bàn gỗ của phòng tập Ngụy Kiều vang lên dứt khoát. Tôn Dĩnh Sa đứng ở cửa phòng
tập, đôi bàn tay siết chặt lấy quai túi xách, đôi mắt mở to trân trối nhìn hai
bóng dáng đang đứng trên sân đấu. Một người trong số đó vừa quay mặt lại, Tôn
Dĩnh Sa liền cảm thấy lồng ngực mình thắt nghẹn.
“Đây là hai quân xanh mà
vừa rồi trên xe thầy có nhắc đến, Lưu Vĩ San và Đàm Dư Huyên, cả ba làm quen với
nhau đi, đều trạc tuổi nhau hết” – Khưu Di Khả giới thiệu.
Người bạn thân thiết nhất
từ thuở nhỏ của cô, người đã cùng cô chia nhau từng chiếc bánh, cùng đổ mồ hôi
trên sàn tập trong những ngày tháng câu lạc bộ của gia đình cô ở Hà Bắc còn thời
hoàng kim, đang đứng trước mặt cô sau gần một năm không liên lạc. Sau khi biến
cố phá sản ập đến, Tôn Dĩnh Sa cắt đứt mọi liên lạc vì không muốn làm lụy đến người
bạn đó. Cô đâu ngờ, Vương tổng lại có thể dùng quyền lực của Ngụy Kiều để tìm
ra Vĩ San, đưa cô ấy về đây làm quân xanh tập bóng cho mình.
“Là cậu, thật sao?” – Tôn
Dĩnh Sa lên tiếng
“Là mình, bánh bao ngốc”
– Vĩ San cũng đáp lại
Đàm Dư Huyên là do Vương
Sở Khâm đặc biệt sắp xếp làm quân xanh cho Tôn Dĩnh Sa, cô là một tay vợt mới,
vừa được tuyển chọn thông qua quy trình nội bộ. Cũng chưa ai biết có sự xuất hiện
của cô trong đội hình của Ngụy Kiều, cô không biết Tôn Dĩnh Sa là ai nhưng
Vương tổng đã ra lệnh như vậy thì cô chỉ cần nghe theo là được. Còn chuyện Lưu
Vĩ San quen biết Tôn Dĩnh Sa trước đó cũng không nằm trong danh sách quan tâm của
cô gái nhỏ, được gọi vào Ngụy Kiều là một trong số những điều mà cô hướng tới. Mong
muốn đạt được rồi, chuyện sau này, sau này tính.
Sau khi trò chuyện một
chút, Tôn Dĩnh Sa xin phép ra ngoài để đi vệ sinh nhưng thật ra là đứng lùi lại
một góc khuất, không ai nhìn thấy. Cô rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra, ngón tay
ngập ngừng đặt trên màn hình, lòng mâu thuẫn dữ dội. Cô muốn nhắn tin cho Vương
Sở Khâm, muốn gọi điện để hỏi rõ ràng ý đồ của hắn, hoặc ít nhất là nói một lời
cảm ơn vì đã đưa Vĩ San đến đây. Thế nhưng, ngay khi mở danh bạ, ngón tay Sa bỗng
khựng lại giữa không trung, một cảm giác lạnh lẽo tột cùng từ lòng bàn chân
xông thẳng lên đỉnh đầu.
Cô bang hoàng nhận ra, trong
danh bạ của cô không hề có số điện thoại của hắn, cũng chưa từng nhận được một
cuộc gọi hay tin nhắn chủ động nào từ người đàn ông ấy. Hóa ra từ trước đến
nay, lần nào cũng là hắn tự ý bước vào cuộc đời cô. Hắn biết rõ địa chỉ của cô,
biết cô làm năm công việc một ngày, biết cả người bạn thân thuở nhỏ của cô.
Còn
cô đối với hắn thì sao? Cô không biết số điện thoại của hắn, không biết hắn sống
ở đâu, càng không có tư cách chủ động tìm hắn. Khi nào hắn cần, hắn sẽ xuất hiện,
khi nào hắn quay lưng, cô vĩnh viễn không thể chạm tới.
Tôn Dĩnh Sa dần buông
lõng hai tay, cất chiếc điện thoại vào túi áo, sau đó quay trở lại phòng tập,
chạy đến nơi mà huấn luyện viên cùng hai cô bạn, một cũ một mới, bắt đầu buổi tập
đầu tiên.
“Đi tập về rồi sao?” – là
giọng nói quen thuộc nhưng vẫn đầy sự lạnh lùng vốn có.
“Vương tổng” – cô cúi đầu
chào hắn.

Comments
Post a Comment