Phòng thăm nuôi của nhà
tù ngập trong bầu không khí ảm đạm, qua lớp kính dày ngăn cách, Tôn Dĩnh Sa
nhìn người ba gầy gò, mặc bộ quần áo phạm nhân màu xám đang chậm rãi ngồi xuống
phía đối diện, mới có vài tháng không gặp, tóc ông đã bạc đi gần hết, đôi mắt
trũng sâu đầy vẻ mệt mỏi và bất lực. Tôn Dinh Sa cố nuốt giọt nước mắt ngược
vào trong, nhấc ống nghe điện thoại lên, cố nở một nụ cười thật tươi để ba an
tâm
“Có một người quen tốt bụng
đã giới thiệu cho con một công việc đánh bóng bàn ở câu lạc bộ lớn, lương rất tốt.
Từ nay con không cần phải làm năm công việc một ngày nữa rồi, cha ở trong này
giữ gìn sức khỏe, đừng lo cho con."
Ông nghe vậy, ánh mắt
thoáng hiện lên một tia nhẹ nhõm, nhưng ông vẫn lo lắng nhìn những vết chai sạn
và vết bầm nhỏ trên tay con gái qua lớp kính. Con bé vẫn chọn bóng bàn, cũng
đúng thôi, từ nhỏ đến lớn nó đã theo ông gầy dựng lên cái câu lạc bộ đó. Nơi đó
không to cũng không nhỏ, vừa đủ cho 10 cái bàn bóng, người người ngày ngày ra
ra vào vào, một là đánh bóng rèn luyện thân thể, hai là tập luyện để thi vào
tuyển tỉnh, ba là để thư giãn trút đi áp lực.
Câu lạc bộ đó chất chứa rất
nhiều kỷ niệm vui buồn của ông cùng con gái, hai người, một lớn, một nhỏ nương
tựa vào nhau mà sống. Tương lai của con gái tưởng chừng như sẽ rất sán lạn và đầy
hy vọng, nhưng rồi chính tay ông lại phá hủy nó. Con gái rất có khiếu trong bộ
môn này, rất nhiều huấn luyện viên giải nghệ nói với ông điều đó, bọn họ cũng hết
lòng hướng dẫn, chỉ dạy Tôn Dĩnh Sa, còn nói ông ráng đưa con gái lên thành phố
lớn, gia nhập các câu lạc bộ lớn. Từ đó có thể có cơ hội đánh giải cho nước
nhà, đại diện cho quốc gia.
"Còn nữa... Lão Tứ
chết rồi. Số nợ của gia đình mình đã bị chuyển sang cho một chủ nợ mới."
"Chuyển sang ai? Kẻ
nào lại chấp nhận ôm khoản nợ lớn của một câu lạc bộ đã phá sản chứ? Hắn tên là
gì?"
"Là Vương tổng của tập
đoàn Ngụy Kiều, hắn tên là Vương Sở Khâm."
CẠCH!
Chiếc ống nghe trên tay
người cha suýt chút nữa rơi xuống bàn. Toàn thân ông run lên bần bật, gương mặt
vốn đã hốc hác nay bỗng chốc tái mét, không còn một giọt máu. Đôi mắt ông mở to
trân trối nhìn con gái, trong đó tràn ngập sự hốt hoảng, kinh hoàng và một nỗi
sợ hãi tột độ mà Tôn Dĩnh Sa chưa từng thấy bao giờ.
“Ba, ba sao vậy? Ba quen
biết người này sao?” – Tôn Dinh Sa hốt hoảng áp sát vào tấm kính
Làm sao ông lại không biết
cái tên đó? Đứa con thứ tàn độc của nhà họ Vương. Trong đầu ông lập tức hiện
lên một suy nghĩ kinh hoàng, nhưng nhìn ánh mắt thuần khiết, ngây
thơ của Tôn Dĩnh Sa, ông lại cắn chặt răng ép mình phải bình tĩnh lại. Ông tự
nhủ trong lòng chắc chỉ là trùng hợp thôi, bên cạnh các việc làm ăn bình thường,
Vương thị cũng có làm ăn với thế giới đen, chắc Lão Tứ động vào thứ gì không
nên đụng tới rồi. Hiện tại ông đang phải thụ án trong tù, thân tự bước đi còn
không nổi, nhìn con gái vì gánh nợ cho mình mà phải đối đầu với một tên ác nhân
như vậy, trái tim ông đau đớn như bị dao cứa. Ông tự trách mình bất lực, không
cách nào che chở cho con.
"Sa Sa, nghe lời ba.
Lên Bắc Kinh rồi, con tuyệt đối... tuyệt đối không được tiếp xúc quá gần với
người tên Vương Sở Khâm đó. Bất kể hắn có tỏ ra tốt bụng hay giúp đỡ con thế
nào, con cũng phải giữ khoảng cách, phải luôn đề phòng và bảo vệ bản thân mình,
nghe rõ chưa con?"
Tôn Dĩnh Sa ngơ ngác gật
đầu, lòng tràn đầy mâu thuẫn. Cô vẫn không hiểu tại sao khi nghe đến tên Vương
Sở Khâm, ba lại có phản ứng dữ dội đến thế. Nhưng nhìn những giọt nước mắt bất
lực của ông lăn dài trên gò má gầy gò, cô chỉ biết nghẹn ngào và hứa với ông sẽ
bảo vệ bảo thân thật tốt.
“Con nhớ rồi, ba yên tâm,
khi có thời gian, con sẽ đến thăm ba” – tay nhỏ sờ sờ lên mặt kính
Hai người nói thêm với
nhau mấy câu nữa, Tôn Dĩnh Sa gác ống nghe và quay về căn nhà tồi tàn trên con
dốc kia. Cầu thang nơi con dốc này chỉ còn bước thêm vài ngày nữa thôi, Bắc
Kinh phồn hoa kia không biết có đang chào đón cô hay không? Việc quan trọng bây
giờ là tìm nhà ở và tìm hiểu thêm thông tin về Ngụy Kiều, cũng nên biết những
tay vợt nào đang ở được ký hợp đồng, còn những mối kinh doanh khác nữa.
Ký túc xá? Câu lạc bộ còn
có ký túc xá cho nhân viên sao? Nếu vậy cô cũng cần lo tìm nhà ở rồi, may quá,
đỡ được một phần tiền. Hôm trước có người tên Khưu Di Khả, tự nhận là huấn luyện
viên trưởng của đội nữ, ông ấy bảo cả hai sẽ phải đến khu tập huấn kín của Ngụy
Kiều trong 2 tháng, các bước chuẩn bị hoàn tất thì mới giới thiệu cô chính thức
với mọi người trong đội cũng như công bố thông tin này ra ngoài.
Cũng phải thôi, họ là một
câu lạc bộ có tiếng, lại có quyền lực và đặc biệt là Vương thị chống lưng, cẩn
trọng làm việc là điều nên làm mà. Nghe giọng người huấn luyện viên đó cũng
không phải người xấu, nhưng đây cũng là nhận xét phiến diện thôi, có lẽ do tông
giọng có phàn giống với ba của cô nên mới cho cô cảm giác như vậy. Tông giọng
này hoàn toàn khác xa với chú, nhắc tới chú mới nhớ, hình như mình không nên gọi
chú là chú nữa, hiện tại không chỉ là chủ nợ, mà còn là ông chủ của Tôn Dĩnh Sa
rồi.
Sắp xếp lại quần áo, những
vật dụng cần thiết, nhớ ra còn một số bộ đồ trên sân thượng, Tôn Dĩnh Sa đi lên
đó lấy xuống. Bộ nào còn mặc được cô sẽ mặc tiếp, từ ngày gia đình phá sản, cô
cũng họ được cách tiết kiệm tiền sao cho tối đa nhất có thể, sắp tới cũng chưa
biết tiền thưởng sau khi bị trừ 70% thì còn lại bao nhiêu, nói chung giai đoạn
đầu sẽ cần tiền để có thể làm quen với cuộc sống tại Bắc Kinh. Thủ đô mà, nhất
định, mức sống nơi đó sẽ khác xa so với những tỉnh, thành phố khác, Tôn Dĩnh Sa
phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng.
“Sao chú cứ đụng vào đồ của
khác vậy?”
Tôn Dĩnh Sa bước thật
nhanh đến chỗ Vương Sở Khâm đang đứng, giật lại món đồ trong tay hắn, sau đó
nét vào túi áo khoác. Còn hắn thì không hề thấy ngạc nhiên trước động tác của
cô, lại còn thấy khá thú vị, biểu cảm như vậy cũng đúng thôi, nhưng mà hắn có
thắc mắc, là thật. Hắn khẽ nhếch môi, ghé sát tai cô, buông một câu hỏi nhàn nhạt
bằng chất giọng trầm ấm, nhưng lời lẽ lại trần trụi đến rùng mình.
“Tôi thắc mắc, làm sao với
thân hình nhìn nhỏ nhắn như em mà ngực lại to đến vậy”
Lồng ngực Tôn Dĩnh Sa thắt
lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự khó chịu, ghê tởm dâng lên tột
cùng khiến gương mặt cô tái mét. Cô dùng đôi bàn tay run rẩy co kéo chiếc áo xộc
xệch để che đi cơ thể, cản đi tầm nhìn nóng rực trong khóe mắt của Vương Sở
Khâm.
“Chú làm vậy có khác gì
Lão Tứ hay gã chủ tiệm bánh biến thái kia đâu”
Không biết lấy đâu ra sức
mạnh mà phản bác lại người trước mặt, nhưng sự thật là như vậy mà, có khi vì vẻ
bề ngoài lịch sự này mà Tôn Dĩnh Sa cứ như bị che mắt, nghĩ rằng Vương Sở Khâm
không giống những tên từng ức hiếp cô. Sao có thể nói ra những lời như vậy được
chứ? Có phải đàn ông nào cũng như vậy không?
Nghe cô nhắc đến những kẻ
dưới đáy xã hội kia, nụ cười trên môi Vương tổng bỗng chốc nhạt đi, hắn thong
thả đứng thẳng người, đôi bàn tay thon dài, sạch sẽ đút vào túi quần tây phẳng
phiu
“Tôi chưa từng nói mình
là người tốt”
"Lão Tứ dùng bạo lực,
gã chủ tiệm bánh dùng sự đê hèn. Còn tôi... tôi dùng tiền và bản hợp đồng này để
giam cầm em một cách hợp pháp. Đừng dùng cái tư duy ngây thơ tuổi hai mươi của em
để đánh đồng tôi với bọn chúng. Thân phận của tôi không chỉ là chủ nợ mà còn là
người trực tiếp sở hữu em"
Vương Sở Khâm lần thứ hai
kể từ khi gặp mặt, lần nữa, đưa bàn tay to lớn của hắn nắm lấy chiếc cổ trắng
ngần kìa của cô, nếu hắn dùng thêm một chút sức lực, có lẽ sân thượng này sẽ có
án mạng xảy ra.
Sự ngột ngạt và áp bách từ
người đàn ông ba mươi tuổi ấy khiến cô hoàn toàn nghẹt thở. Cô nhận ra mình quá
nhỏ bé, chút lý lẽ và lòng tự trọng của cô hoàn toàn bất lực trước sự tàn nhẫn.
Trong đầu Tôn Dĩnh Sa bỗng vang lên mồn một lời dặn dò khẩn thiết của ba nơi
phòng giam: “Vương Sở Khâm là một kẻ cực kỳ nguy hiểm... Tuyệt đối không được
tiếp xúc gần, phải luôn đề phòng và bảo vệ bản thân.”
---------
p/s: đọc 1 lèo 10 chương chắc ổn

Comments
Post a Comment