Qua tuần, cả tuyển bao gồm
các vận động viên chủ lực và quân xanh, các đội viên cùng nhau lên đường đến
nơi thi đấu, không khi lúc đi lúc nào cũng khá là thoải mái, mọi người vẫn còn
cười đùa với nhau nhiều nhưng khi vào tâm trạng thi đấu rồi thì tất cả đều sẽ tập
trung vào một mục tiêu duy nhất, đó chính là giành lấy chiến thắng về cho mình.
Các giải đấu này diễn ra thường xuyên, tháng nào cũng sẽ có một giải như vậy,
những giải này giúp cho vận động viên thực chiến được những gì đã được học, cũng
là nơi để họ có thể nhận ra mình còn thiếu sót ở đâu và khả năng thực hành chiến
thuật mà huấn luyện viên đưa ra.
Việc thi đấu thường xuyên
thế này cũng làm ảnh hưởng đến sức khỏe và cuộc sống của vận động viên khá nhiều,
bọn họ dường như không có thời gian để nghỉ ngơi, nạp lại năng lượng. Các huấn
luyện viên hay nhân viên đi theo cũng không có nhiều không gian cho bản thân và
gia đình, bởi vì vận động viên đi đâu, họ đi đó, thời gian bên cạnh những vị
anh hùng của quốc gia còn nhiều hơn thời gian mà họ giành cho gia đình. Quả thật
rất nể phục những người như vậy. Biết rằng đó là công việc của họ những thú thật,
người hâm mộ chỉ theo dõi qua màn hình nhỏ còn thấy mệt, huống chi là những người
trực tiếp thi đấu trên sân cơ chứ.
“Anh Huyên đi xem giúp em
một chút” – Vương Sở Khâm nói
Ngũ Trúc nghe vậy liền hiểu
có người vẫn chưa tìm được lối đi đến chỗ làm thủ tục tại sân bay, anh liền
giao vali của mình cho Quan Khải sau đó lẻn đi theo dòng người để tìm được người
cần tìm, trong lúc đó Vương Sở Khâm cũng lấy điện thoại ra tìm một vật gì đó dễ
nhận biết, thu hút nhất tại khu vực này để gửi nhanh cho cái người kia. Sau mấy
phút, hình bóng quen thuộc xuất hiện rồi, lần sau phải thuyết phục em ấy đi của
VIP mới được, chẳng hiểu tại sao lần này lại muốn đi cửa bình thường với mọi
người. Trước khi đi cũng đã căn dặn đủ kiểu nhưng rồi đâu lại vào đấy, chị Trác
Giai với Dư Huyên đi cùng mà vẫn lạc, với cả sao ai cũng tin tưởng vào tài chỉ
đường của em ấy nhỉ?
“Đã nói em đi VIP mà
không chịu nghe” – hắn nhắn tin cho cô
“Lần này khác” – Tôn Dĩnh
Sa móc điện thoại ra ngay sau đó
“Khác gì chứ? Vẫn đi thi
đấu bình thường thôi, lần sau anh không chiều theo ý em nữa, đi VIP cho anh, biết
chưa?”
“Em phải đi với bạn trai
em chứ, chỉ là đi chậm hơn chút xíu, không hề đi lạc”
Tôn Dĩnh Sa mỉm cười sau
lớp khẩu trang sau khi chính mình nhắn hai chữ “bạn trai” và rồi nó được gửi
đi, cô muốn bạo gan một lần, không phải ngoài những biệt danh kia, người hâm mộ
cặp đôi cũng hay gọi cô là “Tôn Đại Dũng” ah. Cô biết mình dọa sợ anh trai rồi
nhưng không ngờ là tin nhắn tiếp theo của anh trai mới thật sự là thứ dọa sợ
cô.
“Vậy thì bạn gái phải đi
bên cạnh bạn trai, nửa bước cũng không được rời”
Nhắn xong hắn liền cất điện
thoại vào túi áo khoác, cùng lúc đó thủ tục cũng đã được làm xong, Ngưu Quan Khải
bắt đầu kéo vali nhỏ của cả hai ra khỏi khu vực đó, chừa lại không gian cho người
phía sau. Hắn báo cáo một chút với thầy Tiêu cùng thầy Hạo rồi bắt đầu di chuyển
đến khu vực chờ lên máy bay, ah mà cũng phải ăn cái gì đó mới được, lúc hắn ngồi
xuống bên cạnh Lương Tĩnh Côn trong quán mì udon thì phía đối diện, Tôn Dĩnh Sa
cũng đã ngồi ngoan ngoãn chờ món cơm cà ri ra bàn.
Lấy điện thoại ra lần nữa
để kiểm tra tin tức trên mạng, tối hôm qua, tổ chương trình đã đăng những thước
phim đầu tiên của tập Hello Baby tuần cuối, tập tuần này sẽ được chia làm hai
phần, bọn họ sẽ lên sóng phần hai bé đến tham quan Cục và Đài Tiên Nông trước,
còn về việc hai bé đến xem thi đấu trực tiếp thì sẽ được phát sóng sau. Tối
qua, Vương Sở Khâm có gọi điện thoại cho Gia Bảo, thằng bé cổ vũ hắn rất nhiều,
còn có cả Gia Bối nữa, tụi nhỏ còn nói sau cuộc điện thoại với hắn sẽ gọi điện
cổ vũ cho Sa mami. Ban đầu hắn còn cảm thấy không nên gọi Tôn Dĩnh Sa như vậy
nhưng mà càng nghe càng thấy thuận tai, với lại em ấy cũng không tỏ ra khó chịu,
Sa mami mà, gọi vậy mới xứng với ba Khâm chứ.
[FINAL CHAPTER – PART 1]
- HELLO BABY: KHI "BẢO VẬT QUỐC GIA" ĐỘT NHẬP CỤC THỂ THAO! 🏓👶🎓
Tuần này, Hello
Baby sẽ mang đến cho khán giả một tập phim vô cùng đặc biệt được chia làm
hai phần. Hãy cùng theo chân cặp song sinh Gia Bảo & Gia Bối trong Phần
1: Chuyến ghé thăm đại bản doanh của tuyển Bóng bàn và Đài Tiên Nông! Những
khoảnh khắc "vàng" khiến khán giả đứng ngồi không yên.
Khoảnh khắc gia đình hoàn
mỹ: Tập phim khép lại phần 1 bằng cái ôm chầm ấm áp của Gia Bảo dành cho
Sa mami, và nụ hôn ngọt ngào lên má chú Khâm của Gia Bối.
👉 Hãy cùng bật tivi lên để chứng kiến
một chương trình bỉm sữa mang "vibe" gia đình chân thực nhất!
#HelloBaby #NhaBongBan
#Shatou #GiaBaoGiaBoi #BaKhamSaMami
Phản ứng của người hâm mộ
vô cùng dễ đoán, tổ chương trình hoàn toàn có thể đoán được họ sẽ bình luận gì
và có cảm nhận ra sao, bởi vì chính những người trực tiếp quay phim những khoảnh
khắc vàng này còn cảm thấy vui vẻ và cảm động cơ mà. Lần nữa, những tìm kiếm
nóng liên quan đến tập này hoàn toàn chiếm sóng, không những bảng giải trí mà
còn bảng thể thao và bảng chung nữa.
[+68k] "BA BẢO
NGƯỜI LẠ HAY BỎ THUỐC MÊ VÀO BÁNH" 🤣🤣🤣 Ôi trời đất ơi cứu
tui! Vương Sở Khâm, anh dạy con kiểu gì mà thâm độc dữ vậy hả? "Người
ngoài", "Người lạ"... Diệp Đình Nguyên nghe xong chắc sang chấn
tâm lý cả đời mất!
[+52k] Nhìn cái mặt đắc ý
ngầm của Khâm Ca lúc Gia Bảo phát biểu kìa! Miệng ảnh không cười nhưng ánh mắt ảnh
như muốn nói: "Con trai giỏi lắm, tối nay ba thưởng cho cây vợt mới".
Đúng là Sư tử giữ vợ có bài bản có khác! 🦁🔥
[+45k] Đoạn Sa Sa đi lấy
nước về rồi tự nhiên níu góc áo của Khâm... Hành động này nó "tình"
dã man luôn ấy. Nó cho thấy cổ phụ thuộc và tin tưởng anh ấy một cách hoàn toàn
tự nhiên, xem anh ấy như bến đỗ an toàn của mình vậy.
[+38k] Ánh mắt của Vương
Sở Khâm nhìn Sa Sa tập bóng cho Gia Bối ở Đài Tiên Nông thật sự quá đắt giá.
Không còn là cái nhìn ghen tuông trẻ con nữa, đó là ánh mắt của một người đàn
ông nhìn vào tương lai, nhìn vào người phụ nữ và đứa con của mình. 😭❤️
[+25k] Mọi người có để ý
lúc Sa Sa ghi điểm xong quay sang vẫy tay với Khâm không? Bả giống như đứa trẻ
muốn khoe thành tích với người quan trọng nhất của mình vậy. Hai người này
không cần máy quay thì tình cảm cũng tự tràn ra ngoài rồi.
[+18k] Gia Bảo ôm Sa
mami, Gia Bối hôn ba Khâm... Khung hình 4 người này quá hoàn hảo. Cần gì phải đặt
tên cho mối quan hệ nữa, họ chính là một gia đình thực thụ rồi!
Tiếng loa phát thanh của
sân bay vang lên thông báo chuyến bay sắp đến giờ lên cửa, xung quanh là tiếng
bước chân vội vã của dòng người hành lý lỉnh kỉnh. Vương Sở Khâm ngồi ở hàng ghế
chờ, hắn cúi gầm mặt xuống, che đi màn hình điện của mình, tránh làm các trạm tỷ
quay được. Trên màn hình là đoạn cắt Phần 1 vừa mới lên sóng, dừng lại đúng khoảnh
khắc Tôn Dĩnh Sa đi lấy nước về và tự nhiên níu lấy một góc áo của hắn. Một nụ
cười nửa miệng bất giác hiện lên trên gương mặt góc cạnh, trái tim bướng bỉnh bấy
lâu nay của gã sư tử kiêu hãnh hoàn toàn được xoa dịu. Hóa
ra, sự bao bọc có phần cực đoan của hắn chưa bao giờ là gánh nặng đối với cô.
Cô cam tâm tình nguyện đón nhận nó, dựa dẫm vào nó và dùng chính sự dứt khoát của
mình để bảo vệ vị trí độc tôn của Vương Sở Khâm.
Tôn Dĩnh Sa tựa đầu vào thành ghế chờ sân bay, chiếc ôm chầm của Gia Bảo và nụ hôn lên má Vương Sở Khâm của Gia Bối ở đoạn kết Phần 1 vẫn còn hiển hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, xâu chuỗi lại tất cả mọi chuyện từ ánh mắt anh dõi theo cô ở Đài Tiên Nông, cho đến việc hắn ngầm "giáo dục" Gia Bảo để thằng bé dội gáo nước lạnh vào ý định của người khác, Tôn Dĩnh Sa nhận ra bản thân cô trước mặt người đàn ông này luôn tự cho phép mình trở nên ngây ngô và vụng về. Đó không phải là ngộ nhận do 8 năm đánh đôi, mà là vì cô biết chắc chắn, hắn sẽ luôn đứng ở sau lưng để sửa sai, dọn dẹp mọi rắc rối và ôm lấy cô mỗi khi mệt mỏi. Một dòng nước ấm áp, ngọt ngào cứ thế len lỏi qua từng tế bào, cô đã hoàn toàn phụ thuộc vào hán, vì cô yêu cái cách hắn yêu chiều cô. Tôn Dĩnh Sa khẽ mỉm cười, đôi mắt to tròn lấp lánh một niềm hạnh phúc kiên định.
-----
p/s: 4 chương cuối let's go

Đáng iu quá 🥰
ReplyDelete