“Giúp? Anh trai cô tỏ
tình thất bại, cô tới đây làm công tác hậu cần à?”
Vương Sở Khâm lặp lại,
như nghe thấy điều gì khá buồn cười, khóe môi hắn nhếch lên rất nhẹ, nụ cười
không mang chút thiện ý nào. Giọng nói của Vương Sở Khâm vẫn đều đều, nhưng từng
chữ đều sắc lạnh.
“Nếu cô thật sự hiểu cô ấy,
tự nhận mình là bạn thân của cô ấy thì đã biết người ghét bị người khác sắp đặt
nhất chính là Tôn Dĩnh Sa. Nếu cô ấy thấy không thoải mái, cô ấy tự biết cách
tránh xa tôi, cần cô đứng đây dạy cô ấy phân biệt thật giả sao? Tôi kiểm soát em
ấy vì tôi sẵn sàng gánh vác mọi rắc rối để em ấy được ngây ngô, trong sáng. Còn
sự ôn nhu của anh trai cô chỉ là một cái vỏ bọc rách nát không đáng một xu. Về
bảo với anh trai cô, đừng có đứng từ xa diễn vai thâm tình gửi mấy cái bánh ngọt
nữa. Người có thể đứng cạnh em ấy, từ sân đấu cho đến cuộc đời, mãi mãi chỉ có
tôi thôi. Biến khỏi tầm mắt của tôi trước khi tôi lột sạch cái mặt nạ 'bạn tốt'
của cô ra”
“Anh!” - Diệp Linh sa sầm
mặt.
“Tôi có đủ tự tin để nói
cho cô biết Vương Sở Khâm tôi là ngoại lệ duy nhất của Tôn Dĩnh Sa”
Diệp Linh cảm thấy mình bị
nhục nhã ê chê, Tôn Dĩnh Sa là bạn của cô mà cũng chẳng lên tiếng nói thay cô,
bảo vệ cô trước cái tên Vương Sở Khâm vô lý này, cảm giác thất vọng ngập tràn,
nước mắt rơi vô ích rồi. Diệp Linh nhìn Tôn Dĩnh Sa lần nữa, sau đó xoay lưng
hướng thẳng về phía phòng tập của tuyển cầu lông mà chạy.
Khi hành lang chỉ còn lại
hai người, tiếng thở dốc của Vương Sở Khâm dần dịu lại. Cơn giận dữ ngạo nghễ vừa
rồi bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một khoảng lặng đầy xáo động. Những lời
Diệp Linh nói chạm đúng vào nỗi bất an lớn nhất trong lòng gã sư tử kiêu hãnh,
hắn xoay người lại, nhìn Tôn Dĩnh Sa đang im lặng níu lấy gấu áo mình, cơn giận
của hắn cũng chẳng còn lại bao nhiêu, có lẽ hắn không thể mạnh mẽ trước mặt người
này nữa.
“Anh…anh xin lỗi, anh
không nên như vậy” – hắn chần chừ nắm lấy tay cô.
“Anh sợ, anh thật sự rất
sợ, sợ mình không đủ tốt, sợ mình không đủ khả năng chăm sóc em. Tôn Dĩnh Sa, sau
Đại hội thể thao Châu Á ở Hàng Châu, anh từng trả lời lời phỏng vấn, em là
thiên tài, anh cũng từng nói rằng, em đã lên tới một đỉnh cao nhất định, khoảng
cách giữa anh và em rất xa. Chính vì vậy mà anh luôn cố gắng thi đấu thật tốt,
trước là để khiến bản thân mình ngày một tiến lên, vì bản thân anh, sau đó, là
để có thể đi bên cạnh em, xứng đáng với em. Cũng đã nhiều năm như vậy, chắc em
cũng hiểu rõ, anh không có nhiều kiên nhẫn đến vậy, đổi lại là người khác, anh
đã mặc kệ từ lâu rồi nhưng em thì khác, em là Tôn Dĩnh Sa, là Tiểu Ma Vương, em
là…”
“Là Tiểu Đậu Bao của anh”
– Tôn Dĩnh Sa ngắt lời hắn.
Nhìn gã sư tử vốn luôn ngạo
nghễ trước cả thế giới, nay lại hạ cái tôi xuống, lo sợ cô sẽ chịu thiệt thòi,
trái tim Tôn Dĩnh Sa đột ngột thắt lại một nhịp đầy ngọt ngào. Cô chợt nhận ra,
tình cảm này vốn dĩ đã gọi tên được từ lâu. Nó không cần danh xưng, vì sự
"không tự tin" này chính là minh chứng cho việc anh yêu cô hơn cả mạng
sống của mình. Từ trước đến nay, cái gã sư tử này cố gắng phủ nhận bản thân
mình bao nhiêu thì trong vô thức, cô cũng đã lên tiếng khẳng định hắn bấy nhiều
lần, bởi vì hơn ai hết, cô hiểu rõ hắn đã bán mạng của mình như thế nào, đổ mồi
hôi, và còn cả đổ máu vì quốc gia, vì thành tích của bản thân và vì muốn giữ cô
bên cạnh mình.
"Sở Khâm, anh nghĩ
em cần sự bình yên để làm gì khi em đã có anh? Anh không cần phải tự tin về việc
mình có tốt hay không, vì trong mắt em, sự bướng bỉnh của anh chính là sự an
toàn nhất. Cái tên mà anh chưa đặt được ấy... cứ để đó đi. Chỉ cần chúng ta biết
mình đang đứng ở đâu trong lòng đối phương là đủ rồi." – cô mỉm cười ngọt
ngào.
Vương Sở Khâm như trút bỏ
được vô vàn tản đá trong lòng mình, hắn thở hắt ra một cái, đẩy hết sự lo lắng,
hồi hộp bên trong ra, lẳng lặng kéo Tôn Dĩnh Sa vào một cái ôm thật chặt, cứ
sau mỗi trận chung kết, khi họ giành chiến thắng, bọn họ sẽ trao cho nhau một
cái ôm nhưng sao cái ôm lần này cảm giác khác lạ vô cùng. Tim đập nhanh hơn, ấm
áp hơn, đầu quả tim cũng ngứa ngáy hơn. Dưới ánh đèn trong dãy hành lang tại Cục
thể thao, dường như đang khảm sâu bóng hình quan trọng nhất của đối phương vào
trong lòng.
Ở một góc xa xa, cánh cửa
phòng tập bật mở, thu hút sự chú ý của toàn bộ đội viên tuyển bóng bàn, Lâm Thi
Đống chạy vào với gương mặt hốt hoảng, thở không ra hơi như vừa chứng kiến tận
mắt người ngoài hành tinh đổ bộ. Mọi người đang cầm trên tay chiếc điện thoại của
mình, thấy gương mặt đó biết liền có chuyện gì đó nóng hôi hổi vừa mới xảy ra rồi,
lập tức bỏ điện thoại xuống, vây quanh lấy cậu chàng.
“Mặt em sao vậy? Thấy ma
ah?” – Lương Tĩnh Côn hỏi
“Ma quỷ gì tầm này, anh đừng
có làm em sợ. Nãy em vừa mới đi ngang qua hành lang gần nhà vệ sinh ở phía Bắc
Cục thể thao, mấy anh mấy chị biết em thấy gì không? Đại chiến nổ ra rồi! Touge
vừa chính thức 'tiễn' em gái nhà họ Diệp bay màu!" – vừa nói vừa diễn tả.
"Hả? Diệp Linh á? Cô
nhóc ấy làm gì Sa Sa nhà chúng ta hả?” – Hứa Hân hỏi gấp
"Chị ấy chặn chị Sa lại
tính giảng đạo lý, bảo chị Sa bị ngộ nhận, bảo anh Khâm chỉ coi chị Sa là đối
tác đánh đôi thôi. Đúng lúc đó anh Khâm lù lù bước ra, cái mặt ảnh lúc đó dã
man lắm, sắc như dao cạo luôn, mọi người cứ tưởng tượng biểu cảm như gặp Sora
hay Hari vậy. Ảnh phán một tràng dài, đại ý là: 'Anh em cô nghĩ mình là
cái gì mà đòi thay đổi góc nhìn của cậu ấy? Người đứng cạnh cô ấy từ sân đấu đến
cuộc đời mãi mãi chỉ có tôi thôi.' Ôi mẹ ơi, Diệp Linh khóc đứng khóc ngồi
chạy mất dép!" – kể chuyện muốn đứt cả hơi.
"Chưa hết! Cái này mới
là cú chốt nè. Sau khi Diệp Linh chạy đi, hai người họ đứng lại nói chuyện
riêng. Em thề là lần đầu tiên trong đời em thấy anh Khâm cúi đầu, mặt ảnh trông
như chú sư tử bị dính mưa, vừa ấm ức vừa không tự tin. Xong chị Sa nhà mình chất
chơi lắm, chị ấy níu chặt áo ảnh rồi bảo: 'Em cần gì bình yên khi em đã có
anh'. Rồi xong... anh Khâm kéo chị Sa vào ôm chặt cứng luôn! Lãng mạn như
phim truyền hình!"
"Hả?! Ôm luôn á? Datou
dứt khoát vậy sao? Rồi Sa Sa có đẩy ra không?" – Hà Trác Giai hỏi tiếp.
"Đẩy cái gì mà đẩy! Tiểu
Ma Vương còn tựa đầu vào vai ảnh, hai người đứng im ru như tượng đài luôn. Em đứng
nép sau cái cột mém tí nữa là hét lên vì quá ngọt!" – biểu cảm vô cùng là
phong phú.
"Biết ngay mà! Cái
thằng nhóc Sở Khâm đó hằng ngày bướng bỉnh thế thôi chứ đụng đến Sa Sa là cuống
cuồng lên ngay” – Hứa Hân gật gù, cũng cảm thấy tự hào về thằng nhóc này lắm.
“Mọi người mau giải tán
đi, hai đứa nó quay lại thấy cảnh này, Sở Khâm không để yên cho ai đâu, nhất là
em đó Thạch Đầu. Cả hai không nói thì chúng ta cũng nên tôn trọng, khi nào hai
người công khai thì chúng ta chúc mừng thôi, dù sao bao lâu nay hai người cũng
mặt trong như đã mặt ngoài còn e, cứ như bình thường thôi” – Mã Long nói.
“Long đội nói đúng đó, thứ
nhất Datou cũng chịu thừa nhận tình cảm rồi, thứ hai, Sa Sa cũng không từ chối,
thứ ba, tuyển bóng bàn chúng ta vẫn là tuyển bóng bàn, không để ai bị tuyển cầu
lông bắt đi. Vậy là được rồi”
Thầy Tiêu tiếp lời sau
câu nói của Mã Long, mọi người cũng đồng ý với những gì hai người ăn muối còn
nhiều hơn bọn họ ăn cơm, với lại Tôn Dĩnh Sa nhìn vậy chứ cô ấy dễ ngại, lại rất
hay mắc cỡ. Trước khi xác định mối quan hệ yêu đương, hẹn hò này, chỉ cần có
người khiến Tiểu Ma Vương khó chịu, nhất định sẽ bị Vương Sở Khâm lôi đi làm
quân xanh, tập bốn tiếng thôi mà cứ tưởng như tập bốn tháng liên tục không ngừng
nghỉ. Nếu nói về quân xanh thì chỉ có mình Ngưu Quan Khải là chịu được việc tập
luyện cường độ cao của Vương Sở Khâm thôi những người khác thì thôi đi, thở không
nổi luôn đó.
Khi hai người quay lại sân tập, đội nam đang tụ lại chơi game trên điện thoại, Ngưu Quan Khải với Hoàng Hữu Chính vừa thấy bóng dáng của anh trai thì liền đứng dậy thu dọn đồ tập, còn Tôn Dĩnh Sa thì đi thẳng đến chỗ Giai Giai cùng Dư Huyên đang ngồi. Hai người không nói gì, vẫn như thường ngày, đồng đội cũng biết ý mà giữ im lặng, không khí trong phòng tập cũng như mọi ngày, thật sự thì chẳng có sự thay đổi nào hết, nhất là hai nhân vật chính của chúng ta.
-----------
p/s: Ngày hôm nay tui viết xong rồi nhưng để dành mai đăng bởi vì chưa biết phải tạm biệt MISMATCH thế nào, cho nên là hẹn gặp mọi người ngày mai nhé.

Comments
Post a Comment