Tới tầm bảy giờ tối, anh
chị Khương có mặt tại Đài Tiên Nông để đón hai đứa song sinh về nhà, cũng đã kết
thúc ngày quay đầu tuần cuối cùng tham gia chương trình “Hello Baby”. Những tập
tiếp theo sẽ được quay tại giải thi đấu sắp tới, tổ chương trình cũng đã lên
thông báo để người hâm mộ chờ đợi thêm một chút, tập cuối cũng cần phải đặc biệt
hơn những tập còn lại. Đương nhiên người hâm mộ cũng không phản đối gì, chương
trình cũng đã hứa sẽ không làm phiền hai vị vận động viên trong lúc thi đấu,
trước khi giải diễn ra, sẽ chỉ quay vài cảnh nhỏ ở trong phòng tập, sau đó sẽ tập
trung vào cảnh hai bé xem ba mẹ tập sự thi đấu.
“Bối Bối phải mặc đồ thiệt
đẹp để đến xem cô Sa thi đấu nhé”
“Con có nói mẹ rồi, cô Sa
yên tâm” – cô bé cười rõ tươi.
“Ba Khâm với cô Sa tập
luyện cẩn thận nhé, đừng để bị thương”
Khương Gia Bối đi vài bước
gần lại chỗ Vương Sở Khâm đứng, ôm lấy chân của hắn rồi căn dặn, ngày càng giống
Gia Bảo, sắp thành bà cụ non rồi. Hắn khẽ xoa tóc của con bé, mỉm cười dịu dang
rồi ngồi xuống ngang tầm mắt, gật đầu hứa với cô bé, cũng hứa sẽ chăm sóc tốt
cho Tôn Dĩnh Sa, cả hai sẽ cùng tập luyện, thi đấu thật tốt, sẽ không khiến bản
thân bị chấn thương.
Mấy ngày sau, cả hai vẫn
có mặt tại phòng tập, hôm trước làm phiền mọi người trong tuyển, vửa tập vừa phải
trông coi Gia Bối và Gia Bảo, còn bị máy quay của chương trình chỉa vào nữa.
Lúc thi đấu thì không sao vì bọn họ sẽ tập trung vào trái bóng trắng, tạch biệt
bản thân với không gian xung quanh nên cũng không bị ảnh hưởng bởi máy quay,
máy chụp hình. Nhưng nay vừa tập vừa quay, một cảnh thôi mà có tận hai ba cái
máy quay chỉa vào, để lấy những góc khác nhau, thu được hiệu quả tốt hơn, nhiều
hơn, bọn họ là vận động viên, không phải người nổi tiếng diễn viên, ca sĩ nên
cũng có những khoảnh khắc ngại ngùng và không được tự nhiên lắm.
“Mọi người nghỉ tay uống
trà chiều, ăn bánh, hôm quay Hello Baby đã làm phiền rồi”
“Thằng nhóc này, chúng ta
có xa lạ gì đâu mà phải khách sáo như vậy? Gia Bối, Gia Bảo cũng rất ngoan,
cũng đâu có phiền hà gì mấy” – Mã Long vỗ vai nói với thằng em
“Chuyện nên làm thôi” –
Vương Sở Khâm vừa nói vừa cười
“Nếu được, anh muốn ăn
bánh khác. Em mau nhanh đi, hôm ở Đài Tiên Nông, Hữu Chính có nói với anh là thấy
Diệp Đình Nguyên nói chuyện riêng với Sa Sa đó”
Vương Sở Khâm nghe đến
cái tên Diệp Đình Nguyên tâm trạng khá bối rối, hắn biết rõ nếu về Đài Tiên
Nông, xác suất họ gặp nhau đương nhiên có, vì nơi đó cũng là nhà của anh em nhà
họ Diệp, hắn cũng không thể cản bước hai người này. Mã Long có nói thêm, Hữu
Chính thấy hai người nói chuyện cũng khá lâu nhưng do sợ bị phát hiện nên cậu
nhóc đứng ở một góc khuất nên cũng không nghe rõ được cuộc hội thoại của hai
người, thấy biểu cảm của Tôn Dĩnh Sa bình thường, Diệp Đình Nguyên cũng không
làm gì quá phận nên cậu không báo cáo lại chuyện này với Vương Sở Khâm. Nhưng với
kinh nghiệm của một người đã có vợ và hai đứa con trai, Mã Long cảm thấy cuộc hội
thoại kia không đơn giản nên anh mới mở lời với thằng em để nó biết mà lên kế
hoạch.
“Đình Nguyên là người có kiên trì, lại còn ôn nhu đúng
gu phái nữ. Nếu em không có hành động gì, có khi lúc quay lại Sa Sa đã bị người
ta bắt đi mất rồi đấy. Đừng để đến lúc mất rồi mới biết hối hận là gì."
Ánh mắt hắn vô thức quét qua chiếc bàn bóng trống trải
nơi Tôn Dĩnh Sa đang đứng. Nghe anh Long nói lửng lơ bên cạnh về việc "bị
người ta bắt đi", một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng hắn, thiêu đốt
cái vẻ ngạo nghễ thường ngày. Hắn thừa nhận mình lo lắng, sự không tự tin hiếm
hoi ấy trỗi dậy không phải vì hắn nghi ngờ Tôn Dĩnh Sa, mà vì hắn hiểu rõ bản
tính của mình, bướng bỉnh, cộc cằn, luôn dùng sự kiểm soát gắt gao để che giấu
nỗi sợ, nỗi sợ mất đi Tôn Dĩnh Sa. Trên sân đấu, Vương Sở Khâm có thể là một
Lion Heart bất bại, nhưng trước mặt Tôn Dĩnh Sa, hắn chỉ là một gã trai loay
hoay không biết làm sao để cho cô một cuộc sống yên bình như những người khác.
Diệp Đình Nguyên có sự tinh tế, có sự ôn nhu dịu dàng những thứ mà hầu hết mọi
người cho rằng hắn không sở hữu.
Tối nay đội nữ có một buổi họp trước giải đấu cũng như
chọn ra một số quân xanh đi theo đội để hỗ trợ trong việc tập luyện xuyên suốt,
lúc này thì đội nam đang đi dọn dẹp phòng tập. Tôn Dĩnh Sa hơi khó chịu bụng
nên xin phép thầy Mã ra ngoài đi vệ sinh, trên hành lang vắng người, lúc quay lại
phòng tập của tuyển bóng bàn, nhìn thấy Diệp Linh, gương mặt của cô hiện rõ một
sự bất bình, khó chịu nào đó, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt hiếm khi nghiêm
túc đến vậy. Trong đầu Tôn Dĩnh Sa liền nhận ra, có thể là đến đòi lại công bằng
cho anh trai rồi.
“Cậu từ chối anh trai mình rồi?”
“Đây là chuyện riêng của mình và anh trai cậu” – giọng
cô vẫn vô cùng bình tĩnh
“Nhưng cậu đang làm anh trai mình buồn, anh ấy chưa từng
nghiêm túc với ai đến vậy”
“Vậy nên?” – Tôn Dĩnh Sa hỏi ngược lại, thái độ bình
thản.
“Mình thật sự không hiểu. Anh trai có gì không tốt? Điềm
tĩnh, kiên nhẫn, biết quan tâm người khác. Ít nhất sẽ không lúc nào cũng quản cậu
như quản một đứa trẻ. Sa Sa, cậu có biết mấy ngày nay anh trai tớ buồn thế nào
không? Tớ cứ nghĩ cậu là người sâu sắc, hóa ra cậu lại nông cạn đến mức bị
Vương Sở Khâm tẩy não à? Bao năm qua hai người là đối tác đánh đôi, anh ta chăm
sóc cậu, kiểm soát cậu là thói quen nghề nghiệp của anh ta thôi! Cậu đừng có ngộ
nhận cái sự quen thuộc đó thành tình cảm đặc biệt. Chắc gì Vương Sở Khâm đã coi
cậu hơn mức bạn bè, đồng đội? Anh trai tớ đối tốt với cậu là tình cảm thật
lòng, còn Sở Khâm? Có khi anh ta chỉ đang ích kỷ giữ lấy cái 'vợt đôi' tốt nhất
của mình thôi!”
“Cậu thật sự nghĩ mình thích kiểu bị kiểm soát như vậy
sao? Hay chỉ là vì cậu đã quá quen? Bao nhiêu năm nay cậu ở cạnh Vương Sở Khâm,
anh ta nhắc nhở cậu ăn uống, giữ ấm, thu dọn đồ đạc, nhớ lịch trình, chăm sóc đủ
thứ. Nhưng cậu có từng nghĩ đó vốn chỉ là thói quen không? Vì hai người là đối
tác lâu năm, vì cậu là bạn đánh đôi quan trọng nhất của cậu ấy, nên anh ta mới
làm vậy. Nếu đổi thành một người khác đủ quan trọng với anh ta, cậu nghĩ Vương
Sở Khâm sẽ không đối xử như vậy sao?”
"Nói xong chưa? Diệp Linh, tôi nhịn cô bấy lâu
nay, cho cô chút mặt mũi lượn lờ trước mặt Sa Sa không phải vì cô là người nhà
họ Diệp, mà vì cô là cái 'gai' ít gây ngứa nhất trong số mấy người bạn ngoài
bóng bàn của cậu ấy. Đừng tự cho mình cái quyền đứng đây mà phân tích tâm lý
người khác."
Tôn Dĩnh Sa không phải bị thuyết phục, cô đang thật sự
suy nghĩ về những gì Diệp Linh vừa nói với mình nhưng rồi giọng nói lạnh lùng,
dứt khoát của Vương Sở Khâm kéo cô về hiện thực, hắn bước tới, kéo cô ra sau
lưng mình, một cách đầy chiếm hữu, dùng vóc dáng cao lớn áp đảo hoàn toàn cô
gái đối diện.
"Cô bảo cậu ấy ngộ nhận? Bảo tôi xem cậu ấy là
công cụ đánh đôi? Cô và anh trai cô đúng là cùng một giuộc, chuyên môn thì lẹt
đẹt nhưng ảo tưởng sức mạnh thì không ai bằng. Ban huấn luyện từng tách chúng
tôi ra để thử nghiệm đánh đôi với người khác, đến cả những người quyền lực nhất
ở Cục còn không tách được chúng tôi, thì anh em cô nghĩ mình là cái gì mà đòi
thay đổi góc nhìn của cậu ấy? Thói quen nghề nghiệp à? Để tôi nói cho cô biết,
thói quen nghề nghiệp của tôi là đánh bóng vào bàn, còn việc lo từng bữa ăn, nhớ
từng con đường để cậu ấy không đi lạc... đó là đặc quyền của riêng một mình
Vương Sở Khâm này. Anh trai cô muốn làm việc đó? Tiếc quá, đến tư cách làm 'người
lạ' để cậu ấy đề phòng, anh ta còn chưa đủ trình độ đâu."
“Anh quá đáng vừa thôi, tôi đang nói chuyện với Sa Sa,
anh có tư cách gì xen vào. Tôn Dĩnh Sa cậu nhìn đi, đây là bản chất thật của
người mà cậu luôn nói tới với mình đó. Mình là bạn thân của cậu nhưng anh ta
không hề tôn trọng mình, mình chỉ đang muốn giúp cậu nhìn rõ hơn thôi.”
Sự độc địa và áp lực nghẹt thở từ Vương Sở Khâm khiến
Diệp Linh cứng họng, uất ức đến mức bật khóc, Tôn Dĩnh Sa cũng không cảm thấy
thoải mái khi phải đứng giữa nghe cuộc hội thoại này.

Comments
Post a Comment