Tôn Dĩnh Sa nhìn Diệp
Đình Nguyên thêm vài giây, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng
lá rơi, ánh mắt cô bình tĩnh đến mức gần như không có gợn sóng, tựa như lời tỏ
tình vừa rồi chỉ là một vấn đề cần được xử lý, chứ không phải thứ có thể khiến
cô dao động. Bắc Kinh chuẩn bị vào thu rồi, hầu hết đều đã bắt đầu mặc thêm vài
lớp áo, không khí xung quanh mang theo hơi lạnh nhàn nhạt, Tôn Dĩnh Sa khẽ siết
bàn tay trong túi áo, thở hắt ra, giọng nói đều đều, không có cao độ.
“Anh nói xong chưa?”
Diệp Đình Nguyên hơi khựng
lại, có lẽ anh không ngờ sau một đoạn bày tỏ dài như vậy, câu đầu tiên nhận lại
lại lạnh đến thế. Nhìn thẳng về phía Tôn Dĩnh Sa, anh như chờ đợi câu nói tiếp
theo của cô.
“Thứ nhất, anh hiểu sai một
chuyện rồi, tôi chưa từng cảm thấy bản thân đang chịu đựng Vương Sở Khâm. Anh ấy
nóng nảy, có nguyên tắc riêng, đôi lúc quản rất nhiều chuyện. Nhưng đó là chuyện
giữa hai chúng tôi”
Khóe môi khẽ nhấc lên
thành một đường cong rất nhạt, gần như không thể gọi là cười, một câu nói cực kỳ
đơn giản nhưng đủ để kéo ra ranh giới rõ ràng giữa cô cùng Diệp Đình Nguyên.
Thêm vài giây, Tôn Dĩnh Sa tiếp tục nói ra những gì mình nghĩ.
“Thứ hai, anh nói như thể
tôi đang cần được giải cứu. Anh nghĩ tôi cần sao? Đã hỏi qua ý kiến của tôi
chưa? Tôi biết bản thân mình đang làm gì, đang ở đâu và ở cạnh ai” - Lần này,
cô thực sự thấy hơi buồn cười.
“Thứ ba, anh không nên dùng
cách nhìn của mình để định nghĩa mối quan hệ của người khác. Tôi không dựa dẫm
vào anh ấy, hai chúng tôi là nương tựa vào nhau. Anh có biết chúng tôi đã trải
qua những gì để có thể trở thành đối tác cố định của nhau không?” - Không khí
xung quanh như chững lại một nhịp.
Với Tôn Dĩnh Sa, việc Diệp
Đình Nguyên đánh giá mối quan hệ giữa cô và Vương Sở Khâm như một kiểu “phụ thuộc
trong công việc” là chạm đúng vào giới hạn của cô. Vì với người ngoài, họ chỉ
thấy một cặp đánh đôi ăn ý; nhưng với cô, phía sau đó là rất nhiều lần bị chia
tách, thay đổi, thử nghiệm, và cả sự chủ động lựa chọn nhau. Tôn Dĩnh Sa nhìn
Diệp Đình Nguyên, lần đầu tiên cảm thấy một loại mất kiên nhẫn rất nhạt nhưng rất
rõ, không phải vì lời tỏ tình của anh, cũng không phải vì cái gọi là “một chốn
bình yên khác”. Mà là vì cách anh dùng giọng điệu chắc chắn đó để phân tích mối
quan hệ giữa cô và Vương Sở Khâm, như thể anh đã nhìn thấu tất cả.
Buồn cười thật chứ? Diệp
Đình Nguyên thì biết cái gì về cô cùng Vương Sở Khâm, người này có biết bọn họ
đi đến ngày hôm nay bằng cách nào không? Có biết việc trở thành đối tác cố định
của nhau đối với cô và Vương Sở Khâm có ý nghĩa thế nào không? Ngay từ đầu,
chuyện đó vốn chưa từng là điều hiển nhiên, Vương Sở Khâm là vận động viên tay
trái, chỉ riêng điểm đó thôi đã định sẵn hắn sẽ luôn là lựa chọn đáng giá trong
đội hình đôi nam nữ, hắn phù hợp với nhiều người, cũng có nghĩa là hắn có thể bị
ghép với rất nhiều người. Hôm nay có thể là Tôn Dĩnh Sa, ngày mai có thể là những
người đồng đội khác, trong môi trường này, chưa từng có khái niệm nào gọi là
mãi mãi. Chỉ có phù hợp hay không phù hợp, hiệu quả hay không hiệu quả, giữ lại
hay bị thay thế.
Bọn họ từng bị tách ra vô
số lần, thử nghiệm, điều chỉnh, quan sát, một quyết định từ Ban huấn luyện cũng
có thể thay đổi nhiều thứ, trong thể thao chuyên nghiệp, đôi khi đủ tốt vẫn
chưa đủ để ở lại cạnh nhau. Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn quay về bên nhau, hết lần
này đến lần khác, không phải vì may mắn, mà vì họ tự giành lại vị trí bên cạnh
đối phương, dùng thành tích, dùng độ ăn ý, dùng những chiến thắng không thể
thay thế để tự kéo tên của đối phương trở về bên cạnh mình. Là kiểu cố chấp gần
như ngang ngược, là kiểu ăn ý mà ngay cả ban huấn luyện cuối cùng cũng không thể
tiếp tục can thiệp.
Vậy mà bây giờ, Diệp Đình
Nguyên đứng trước mặt cô, nói với cô rằng cuộc sống của cô không nên chỉ có
bóng bàn?
"Anh nói anh ấy nóng
nảy và kiểm soát? Có lẽ là vậy. Nhưng anh Đình Nguyên, anh sai rồi. Tôi cảm thấy
rất thoải mái với sự kiểm soát đó. Tôi dựa dẫm vào Vương Sở Khâm không phải vì
tôi yếu đuối hay vì sợ hãi, mà đơn giản vì tôi muốn như vậy. Tôi thấy an toàn
tuyệt đối khi ở cạnh anh ấy, đó là bản năng của tôi, không phải một sự lựa chọn."
"Anh cho rằng mối
quan hệ của chúng tôi chỉ được xây dựng trên những lần vào sinh ra tử vì màu cờ
sắc áo hay vì danh hiệu đánh đôi? Không, anh lại lầm nữa rồi. Anh ấy đối xử tốt
với tôi không phải vì tôi là đối tác của anh ấy, mà vì tôi là Tôn Dĩnh Sa. Có
thể hiện tại chúng tôi chưa thể gọi tên chính xác mối quan hệ này là gì, nhưng
chúng tôi chắc chắn sẽ đặt được tên cho nó vào một ngày nào đó. Chỉ là... cái
tên đó không có chỗ cho người thứ ba."
"Ban huấn luyện từng
tách chúng tôi ra để thử nghiệm đánh đôi với người khác. Ngay cả những người
quyền lực nhất ở Cục còn không tách được chúng tôi, thì Diệp Đình Nguyên, anh
nghĩ mình là cái gì mà cho rằng bản thân có thể thay đổi góc nhìn của tôi? Đừng
bao giờ mang sự 'ôn nhu' của anh ra để so sánh với sự 'bướng bỉnh' của anh ấy nữa.
Bởi vì với tôi, sự bướng bỉnh của Vương Sở Khâm quý giá hơn mọi sự bình yên
trên thế giới này."
Đây là lần đầu tiên Tôn
Dĩnh Sa nói nhiều đến vậy với Diệp Đình Nguyên, nhìn anh lâu hơn một chút, đứng
trong cùng một không gian với anh lâu hơn một chút, lẽ ra phải rất vui và hạnh
phúc nhưng tại sao lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng, nó khác xa hoàn toàn với những
gì mà anh tưởng tượng. Diệp Linh lúc nào cũng miêu tả Tôn Dĩnh Sa như một mặt
trời nhỏ, vô cùng đáng yêu, hòa đồng, thân thiện, vậy tại sao những tính cách
đó chưa từng áp dụng cho anh?
Nếu chỉ là bóng bàn, cô
đã không nhớ rõ từng lần bị tách cặp như vậy.
Nếu chỉ là bóng bàn, cô
đã không khó chịu mỗi lần nhìn thấy Vương Sở Khâm đứng cạnh một người khác
trong đội hình thử nghiệm.
Nếu chỉ là bóng bàn, cô
đã không quen với việc quay đầu lại là thấy anh ở đó.
Nếu chỉ là bóng bàn thì
anh trai của cô đã không tạo khoảng cách với cô mỗi khi thành tích thi đấu của
anh ấy không tốt, anh trai sẽ không nghĩ rằng với một thiên tài bóng bàn như cô
thì cần một đối tác đánh đôi tốt hơn.
“Trong thế giới của tôi,
Vương Sở Khâm từ lâu đã không còn chỉ là một phần của bóng bàn nữa.”
Nói xong, cô không đợi phản
ứng của đối phương mà dứt khoát quay lưng đi, bước chân cô nhẹ nhàng nhưng đầy
sức nặng, hướng thẳng về phía sân tập nơi có một người đang đợi cô.
Diệp Đình Nguyên đứng yên
tại chỗ, lần đầu tiên nhận ra, người con gái này chưa từng lạnh lùng với mình, chỉ
là từ đầu đến cuối, Tôn Dĩnh Sa chưa từng nhìn về phía anh, trái tim cũng chưa
từng dành ra dù chỉ một khe hở cho anh bước vào. Những năm qua cứ nghĩ rằng, bốn
chữ “đối tác mãi mãi” hay cả hai chữ “bạn thân” kia chỉ là những lời nói bày tỏ
cảm xúc bình thường của cô dành cho người đồng đội vào sinh ra tử với mình, người
cùng cô chiến đấu giành lấy tấm huy chương vàng nội dung đôi nam nữ đầu tiên cho
quốc gia.
Vận động viên cầu lông đứng
đầu thế giới cũng có lúc tính toán sai, có lẽ ngay từ đầu chiến thuật của anh
đã sai, tự cười chế giễu bản thân, nếu đã không bao giờ có được đáp án mình muốn
thì chiến thuật đúng sai gì nữa chứ.
Ở phía xa, Vương Sở Khâm
đang đứng khoanh tay, gương mặt bướng bỉnh đầy vẻ thiếu kiên nhẫn khi thấy cô
đi lâu. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của cô tiến lại gần, đôi lông
mày đang nhíu lại của hắn lập tức giãn ra.
"Đi lấy nước hay đi
đào giếng mà lâu thế? Hai đứa nhỏ sắp đòi lật cái sân tập lên rồi kìa."
“Thì em về rồi mà, có anh
ở đó, Gia Bảo với Gia Bối có gan làm sao?”
Tôn Dĩnh Sa cười hì hì,
vô thức níu lấy gấu áo của hắn, giọng nói lập tức trở lại vẻ ngọt ngào quen thuộc.
Vương Sở Khâm khẽ đứng lại,
nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Tôn Dĩnh Sa, bóng lưng này hắn đã nhìn rất nhiều lần,
bóng lưng bé nhỏ nhưng áp lực mà em ấy gánh trên vai là vô cùng lớn. Hắn thật sự
muốn bảo vệ sinh đơn thuần của em ấy, sự tinh nghịch, có đôi khi bướng bỉnh này
của em ấy, có lẽ đã đến lúc giữ chặt em ấy bên mình rồi.
-----------------
p/s: MISMATCH có hết thì cũng đừng buồn, Con mã số 17 là truyện ngược, nó sẽ càng buồn hơn

Comments
Post a Comment