Những ngày yên bình chưa
được bao lâu thì Diệp Linh lần nữa gây ra sóng gió giữa hai cộng đồng mạng của
Vương Sở Khâm cùng Diệp Đình Nguyên, đối với người hâm mộ của cô ấy thì giải
thích rằng cô ấy cơ bản chỉ muốn khoe hình ảnh anh trai cùng bé Thanh Thư; đứa
bé mà tổ chương trình Hello Baby giao cho bọn họ chăm sóc; đã học được chiêu thức
đánh cầu sau mấy ngày hai người cùng nhau tập luyện và sửa chữa.
Mọi người cũng biết rõ cư
dân mạng nhạy cảm đến mức nào mà, từ một bài viết đơn giản nhưng cũng đủ khiến
cho Weibo dậy sóng, người hâm mộ hai bộ môn hàng đầu này cũng đâu thể cứ vậy mà
bỏ qua, đương nhiên cũng sẽ góp một vài lời, bên cạnh đó cũng có nhiều người
hóng chuyện. Làm ầm ĩ trên mạng cả một ngày, cuối cùng đến được tới tai tuyển
bóng bàn, chủ yếu cũng do họ tập trung luyện tập nên mấy chuyện bát quái cũng để
ngoài tai nhưng mà chuyện lại đang ảnh hưởng trực tiếp đến việc nội bộ các tuyển
cho nên có muốn xem như không có cũng không được.
Diệp Linh’s Weibo:
“Có những người thật sự rất
biết cách ở cạnh trẻ con.
Không
cần quá nhiều lời, cũng không phải cứ chiều theo mọi ý thích của trẻ mới là tốt.
Điều quan trọng là biết kiên nhẫn, quan sát, rồi tìm đúng cách để dạy. Thanh
Thư hôm nay lần đầu tiên đánh ra được động tác chuẩn chỉnh, vui đến mức ôm lấy
anh không buông. Trẻ
con thật ra hiểu hết ai là người thật lòng dành thời gian cho mình”
[+4k] Có người đúng là hợp
với trẻ con thật, nhìn sự kiên nhẫn là biết khác biệt.
[+3.8k] Dạy được kỹ thuật
cho bé 4 tuổi không đơn giản đâu. Không phải ai cầm vợt lên cũng biết cách truyền
đạt.
[+2.1k] Chương trình quay
mấy ngày cắt thành 30 phút một tập, mọi người thật sự nghĩ chỉ nhìn vài cảnh là
biết ai thật lòng hơn ai sao? Hot search tối nay lại có việc rồi.
“Sao họ liên tưởng đến Sở
Khâm được nhỉ? Là do chúng ta nắm bắt không được hay do bọn họ quá nhạy cảm?”
Hứa Hân đọc xong bài viết
của Diệp Linh sau đó quay sang hỏi Mã Long đang đứng bên cạnh, Mã Long xem sơ
qua thì chắc bản thân mình nghĩ quá ngắn nên không theo kịp thời đại. Anh xem
thử các tập của chương trình hết rồi, thằng em lúc nghiêm khắc thì cần nghiêm
khắc, lúc mềm mỏng cũng mềm mỏng được, không có bị cứng nhắc, hai đứa trẻ chơi
cũng rất vui, không có gì là khó chịu. Trẻ con mà, tụi nó cũng đâu biết diễn,
ai đối xử tối với chúng thì chúng sẽ yêu thích thôi. Anh còn biết được Gia Bối
còn gọi Datou là “ba Khâm”, con bé mà không thích thì làm sao gọi được.
Tôn Dĩnh Sa sau khi biết
tin cũng dùng chiếc điện thoại phụ của mình để theo dõi tin tức, bài nào cô
cũng đọc qua, còn đọc cả bình luận nữa. Lâu nay, hai người này lúc nào cũng sẽ
nằm ở hai đầu cán cân và bị đưa lên so sánh ở rất nhiều góc độ sự việc, cũng
chính vì vậy mà mối quan hệ ngoài đời thực cũng khó tránh khỏi những lúc căng
thẳng. Tôn Dĩnh Sa cũng chưa tiếp xúc với Diệp Đình Nguyên đủ lâu để hiểu rõ
con người này nhưng với những gì người hâm mộ miêu tả về người này, cộng thêm sự
quảng bá, giới thiệu của Diệp Linh thì cô cũng có chút đồng ý, năng lượng mà Diệp
Đình Nguyên đem lại rất khác so với Vương Sở Khâm.
Thật sự muốn lấy tài khoản
phụ ra viết vài câu bảo vệ đồng đội, sau một hồi lướt mạng, một bài viết của
người hâm mộ của Vương Sở Khâm đập vào mắt cô, Tôn Dĩnh Sa dừng lại và đọc chăm
chú.
[THẢO LUẬN] Nghiêm khắc với
trẻ em không đồng nghĩa với không yêu thương
Từ sáng đến giờ timeline
tràn ngập tranh cãi về việc “ai hợp với trẻ con hơn” sau bài đăng của vận động
viên cầu lông Diệp Linh. Nhưng có lẽ nhiều người quên mất một điều: Gia Bảo và
Gia Bối đã 6 tuổi, không phải độ tuổi bế bồng hay chỉ cần dỗ dành vô điều kiện.
Trong chương trình, có rất nhiều phân cảnh cho thấy Khâm luôn kiên nhẫn giải
thích cho hai bé: ăn xong phải xếp chén dĩa gọn gàng, đồ chơi chơi xong cũng cần
tự mình dọn vào chỗ cũ, đã hứa thì phải làm được, muốn nhận thưởng thì cần phải
làm nhiệm vụ (như Gia Bảo phải tập được phát bóng xoáy thì mới được ăn
hamburger hay Gia Bối phải làm xong bài tập thì mới được chơi búp bê).
Anh không quát mắng,
không phạt vô lý, càng không bỏ mặc trẻ. Chỉ đơn giản là anh đối xử với các bé
như những cá thể đang học cách trưởng thành. Không phải ai dịu dàng cũng là tốt,
cũng không phải cứ nghiêm túc là thiếu yêu thương. Một người dành thời gian
ngồi cạnh sửa tư thế cầm đũa, buộc dây giày, dạy trẻ xếp chăn mỗi sáng, đó cũng
là chăm sóc, chúng ta có thể thích những kiểu nuôi dạy khác nhau, nhưng đừng vì
một caption mơ hồ mà phủ nhận nỗ lực của người khác.
[+40k] Thật ra mình xem đủ
tập thấy Khâm rất có trách nhiệm. Anh ấy chỉ không phải kiểu biểu đạt cảm xúc
quá rõ.
[+38k] Là vận động viên lớn
lên trong môi trường kỷ luật, cách anh ấy đối xử với trẻ như vậy rất bình thường.
[+25k] Xem kỹ sẽ thấy Gia
Bối rất nghe lời Khâm. Trẻ con thật sự không thích ai khiến chúng thấy không an
toàn, hơn nữa chẳng phải con bé còn gọi Sở Khâm là Ba Khâm sao? Nghiêm khắc mà
được như vậy ak?
[+14k] Không hiểu sao mọi
người cứ phải biến chuyện nuôi dạy thành cuộc thi xem ai ấm áp hơn. Caption của
người khác ám chỉ thì được, fan giải thích lại bị nói nhạy cảm 😅.
Đột nhiên cô muốn quay
ngược lại thời gian, trở về cái ngày phát hiện Gia Bối bị sốt, để buộc đội sản
xuất ở lại thêm chút nữa, hoặc là lắp máy quay ẩn ở đâu đó để thu được hành động
chăm sóc con trẻ của Vương Sở Khâm. Cả đêm hắn vất vả chăm sóc Gia Bối, còn phải
dỗ dành Gia Bảo, hơn nữa còn làm tâm lý cho cô, quả thật đêm đó nếu không phải
là Vương Sở Khâm thì Tôn Dĩnh Sa nhất định sẽ chỉ biết khóc và cuống cuồng chẳng
biết làm gì cho đúng.
Ngồi thêm một lúc nữa, tổ
chương trình cũng đã đến để chuẩn bị các góc quay cho những tập cuối cùng của
chương trình, tuần sau bọn nhỏ sẽ đến tham quan tuyển bóng bàn tại Cục thể
thao, quay ở nhà là môi trường thoải mái của bọn nhỏ, chúng sẽ tự nhiên hơn
trong việc tương tác với hai người. Ngược lại, Cục thể thao là môi trường quen
thuộc của Vương Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa, Gia Bảo thì hiếu động, làm quen rất
nhanh với môi trường mới, chỉ có Gia Bối là cần phải chú ý một chút.
Sau khi bài đăng và tranh
cãi bùng nổ, không khí trong phòng tập có chút nặng nề, đồng đội vừa tập vừa
tám chuyện, nhân viên trong đoàn thì tranh thủ chuẩn bị máy móc, Vương Sở Khâm
thoạt nhìn vẫn bình thường, vẻ mặt không khác thường ngày là mấy, bình thường đến
nỗi nếu là người khác thì sẽ cho rằng hắn không để tâm đến chuyện này nhưng với
Tôn Dĩnh Sa, đối tác đánh đôi với hắn bao lâu năm sẽ khác.
“Có chuyện gì cứ nói ra,
chị Sa giải quyết cho” – cô tiến lại chỗ hắn ngồi, vỗ ngực nói
“Cám ơn chị Sa nhưng mà
không sao, anh quen rồi” – hắn mở chai nước trong tay ra uống
Câu nói rất nhẹ nhưng lại
làm cho trái tim của cô như bị ai bóp nghẹt, Tôn Dĩnh Sa đột nhiên hiểu ra, người
này đã quen với việc bị hiểu lầm quá lâu, và cũng không quen với việc giải
thích.
“Rõ ràng anh đâu có làm
gì sai. Gia Bảo với Gia Bối sáu tuổi rồi. Anh chỉ đang dạy hai đứa có quy tắc
hơn thôi”
“Chẳng phải em cũng không
thích sự nghiêm khắc của anh hả?” – hắn cười khẽ
Tôn Dĩnh Sa im lặng đối
chút, nghĩ lại những lần mình phản kháng lại “sự nghiêm khắc” của Vương Sở Khâm
dành cho cô. Không cho cô chạy lung tung bất kỳ đâu vì lần nào cũng đi lạc rồi
quên đường về; Không cho ăn kem buổi tối vì tháng nào tới kỳ cô cũng ôm bụng
than đau; Nhắc cô mặc thêm áo khoác, uống nước ấm, đừng ngồi trực tiếp xuống nền
đá lạnh; Bắt cô tự thu dọn đồ cá nhân vì mỗi sáng đều thiếu thứ này quên thứ
kia. Mỗi lần như vậy, Tôn Dĩnh Sa sẽ đều phản ứng giống nhau, cứ nói Vương Sở
Khâm như ông cụ non, rất phiền, hình như cô chạm vào điểm tổn thương của hắn rồi
thì phải.
“Đúng là anh rất phiền
nhưng em phản kháng không có nghĩa là em ghét. Nói thật ra thì em sẽ thấy khó
chịu nếu đột nhiên anh không để ý đến em” – cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình.
“Với lại, không phải ai dịu
dàng em cũng sẽ để ý. Em chỉ là thấy mỗi người có cách quan tâm khác nhau thôi.
Cũng không có nghĩa em thích kiểu kia hơn” – dừng lại một chút, cô nói tiếp.
Vương Sở Khâm nhìn Tôn
Dĩnh Sa một lúc lâu, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười lần này thật hơn ban nãy
nhiều lắm.

Comments
Post a Comment