Cuối tuần, có thời gian rảnh,
Tôn Dĩnh Sa chủ động đến nhà thăm Gia Bối, Gia Bảo, cái này là ý định riêng của
cô thôi, Vương Sở Khâm cũng không biết, ở Bắc Kinh mà, hắn cũng sẽ không cản hoặc
ngăn cô đi đâu đó. Điện thoại đầy pin rồi, cũng đã nhét thật sâu trong túi áo,
túi áo còn lại còn có sạc dự phòng chị Giai mua cho, đầy đủ rồi, đi thôi.
Tới nơi, sau khi ba tiếng
chuông cửa kết thúc, người chào đón Tôn Dĩnh Sa là chị Khương cùng với chiếc tạp
dề trên người, mấy lúc đến đây quay phim, chỉ toàn thấy chiếc tạp dề này trên
người Vương Sở Khâm thôi, giờ nhìn thấy trên người chị Khương, quả thật hợp hơn
nhiều, nén lại nụ cười, cô bước vào trong và nhận cái ôm thật chặt của Khương
Gia Bối, còn Gia Bảo thì đứng kế bên nghiêng đầu tìm kiếm người nào đó.
“Hôm nay chỉ có cô thôi,
chú Khâm không tiện đến”
“Dạ, không sao ạ” – Gia Bảo
lủi thủi đi vào trong tiếp tục chơi xe điện
Nghe giọng là biết thằng
bé có chút thất vọng nhưng không sao, trẻ con mau quên, vào chơi với chúng một
lát là lại không để ý đến việc Vương Sở Khâm vắng mặt ngày hôm nay. Nhưng mà hắn
bận thật, trong hai tuần tập huấn cộng thêm mấy hôm trước quay chụp cho Hello
Baby, hắn không về lại Đài Tiên Nông, có khá nhiều việc tồn động cần hắn giải
quyết cũng như duyệt qua. Một vài đứa trẻ được xếp vào nhóm của hắn cũng cần kiểm
tra qua một chút, không thể để hết cho ba Quan lo được.
“Hai người tập luyện vẫn
tốt chứ? Nghe nói chuẩn bị có một giải ở Thành Đô”
“Cũng khá ổn, tụi em vẫn
cần thi đấu để biết bản thân còn thiếu sót ở điểm nào. Em cũng vì giải ở Thành
Đô nên đến đây đó” – Tôn Dĩnh Sa đi lại túi nhỏ lấy ra một xấp vé.
Là vé vào xem thi đấu,
cái này Tôn Dĩnh Sa nhờ chị Đáo chuẩn bị cho cô, nói rõ lý do là dành cho người
quen. Ba mẹ thì không có thời gian đi xem cô thi đấu, ba mẹ bận lắm, cũng bởi
vì công việc của họ cũng như phải chăm sóc cho ông bà nên cô mới được gửi vào một
câu lạc bộ nhỏ ở Thạch Gia Trang rồi bén duyên với môn bóng bàn. Đến tận bây giờ,
Tôn Dĩnh Sa cũng chưa để ba mẹ đến xem mình lần nào, trong lúc luyện tập hay
trước khi thi đấu, họ luôn gọi điện ủng hộ, cổ vũ cô, như vậy cũng đủ rồi.
Nói không buồn là nói dối,
nếu thắng thì không nói tới, nếu thua thì cô không muốn để cho ba mẹ thấy mình
trong bộ dạng đó, nhất là những trận đấu đầy căng thẳng, kéo tới 7 set, set quyết
định thì lại thở không nổi, người hâm mộ của cô còn khóc cơ mà. Chính vì vậy cô
lại càng không muốn ba mẹ đến xem, tương lai chưa biết thế nào, có lẽ suy nghĩ
của cô sẽ thay đổi, được tiếp thêm sức mạnh từ phía gia đình thì ai lại đi chê
bao giờ chứ.
“Vé này có thể xem trận
nào cũng được, cứ vào thôi, gia đình mình cùng đến xem nhé”
“Em nói thật sao? Thế này
thì Gia Bảo với chồng chị sẽ là người hào hứng nhất cho xem”
Tôn Dĩnh Sa cũng cười
theo chị Khương, cái này cô cũng chỉ mới nghỉ tới thôi, nghe nói tuần cuối cùng
sẽ quay không có chủ đề, gia đình tập sự muốn quay như thế nào thì cứ nói với
Ban tổ chức là được. Cái này cô chưa bàn qua với Vương Sở Khâm đâu nhưng hắn sẽ
không từ chối ý tưởng này của cô, lâu nay, hai người thâm nhập vào cuộc sống của
hai đưa trẻ rồi, cũng đến lúc để hai đứa trẻ biết được cuộc sống của vận động
viên là như thế nào.
Việc quay chụp cảnh bọn họ
tập luyện trong sân phụ thì không thể rồi nhưng ví dụ gặp gỡ sau khi phỏng vấn
hoặc quay cảnh các bé ngồi xem thi đấu cũng là một ý hay. Kết thúc giải, mọi
người còn có thể ngồi ở nhà hàng nào đó để ăn uống với nhau nữa, ah, đến Thành
Đô thì nên đi xem Hoa Hoa và Diệp Diệp, tuần cuối quay phim rồi, Tôn Dĩnh Sa muốn
mình cũng Gia Bảo, Gia Bối có thêm nhiều kỷ niệm đẹp với nhau. Trẻ con mau
quên, hai đứa nhỏ mới 6 tuổi thôi, sau này lớn lên, ký ức sẽ được làm mới, nhớ
được khoảnh khắc nào thì hay khoảnh khắc đó.
Cô ở lại dùng bữa trưa với
gia đình chị Khương, không khí cũng khá thoải mái, mọi người cũng xem cô như
người nhà mà đối xử. Trong lúc ăn, chị Khương lần nữa lại cảm ơn cô cùng Vương
Sở Khâm vì đã chăm sóc cho Gia Bối khi cô bé bị phát sốt sau ngày hội vận động
kia. Cô thì xua xua tay nói không cần cảm ơn nhiều đến vậy, bọn họ đã nhận
trách nhiệm chăm sóc hai bé thì phải làm tốt nhiệm vụ của mình.
“Hôm đó chắc hai đứa sợ lắm
nhỉ? Lần đầu Gia Bối cùng Gia Bảo bệnh, chị cũng đã rất hoảng loạn không biết
phải làm sao, lần đầu làm mẹ, còn nhiều thứ phải học, phải đối mặt”
“Dạ, em là con một nên
cũng chưa trải qua cảm giác đó bao giờ. Em thấy may vì có Sở Khâm ở đó. Nếu
chỉ có một mình, chắc em sẽ rối tung lên và khóc mất” – cô vừa ăn táo vừa nhớ lại
ngày đó
“Sở Khâm là người rất tốt,
ông cụ non như Gia Bảo mà còn khen hết lời, tương lai nhất định là một chồng,
người cha tốt, ai lấy được cậu ấy, quả thật rất may mắn”
Phải, Vương Sở Khâm không
chỉ tốt mà là vô cùng tốt. Đối với gia đình, anh ấy là một người con hoàn hảo;
đối với quốc gia, anh ấy là trụ cột, một vận động viên toàn diện; đối với các
thầy, anh ấy là một người học trò xuất sắc; đối với đồng đội, anh ấy là một người
em nhỏ ngoan ngoãn, một người anh lớn đủ vững trãi để học hỏi và dựa vào. Còn về
phương diện người chồng, người cha tốt sao? Cái này Tôn Dĩnh Sa chưa dám đưa ra
lời nhận xét, riêng với chương trình Hello Baby này thì có thể đưa ra kết luận
như vậy, còn trong đời sống hiện thực, bản thân cô vẫn chưa có trả lời cho điều
đó. Nhưng chí ít, cô biết, giao bản thân cho người này, nhất định sẽ không biết
đến hai chữ “thiệt thòi” viết như thế nào và cũng chẳng có nó trong từ điển
luôn.
“Kết thúc chương trình,
đơn giản là kết thúc thôi, chúng ta vẫn có thể giữ liên lạc với Bảo Bảo và Bối
Bối mà, em đừng ủ rũ như vậy nữa, ý tưởng rất hay, anh sẽ đi nói với thầy Lưu”
– hắn an ủi cô.
“Thật sao? Hiện tại tụi
nhỏ đang nghỉ hè mới có nhiều thời gian cho chúng ta thân thiết, kết thúc
chương trình, hai đứa nhỏ sẽ đi học trở lại, chúng ta thì sẽ tập trung cho bóng
bàn, thời gian để giữ liên lạc sẽ bị rút ngắn đó”
Vương Sở Khâm hiểu rõ những
lo lắng của Tôn Dĩnh Sa, ban đầu khi quay phim hắn cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ
nghĩ đây là nhiệm vụ quốc gia giao cho, bản thân cũng không muốn thua cuộc trong
cuộc chiến so sánh không hồi kết mà dân mạng làm ra cho hắn cùng Diệp Đình
Nguyên. Nhưng rồi hắn nhận ra, bản thân là vận động viên, đã làm vận động viên
thì chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình, hắn có con đường riêng của mình, chẳng cần
phải so đo hơn kém với Diệp Đình Nguyên làm gì. Do đó Vương Sở Khâm cũng dần cở
bỏ đi một lớp áp lực khi tham gia chương trình này, thật sự tận hưởng những khoảnh
khắc vui vẻ bên cạnh hai đứa trẻ, và cả Tôn Dĩnh Sa nữa.
“Muốn thì tìm cách, không
muốn thì tìm lý do. Em yên tâm, anh sẽ tạo cơ hội cho chúng ta đi chơi cùng Gia
Bảo và Gia Bối, chúng ta vẫn có thể đến nhà thăm tụi nó trực tiếp mà” – hắn khẽ
xoa đầu cô
Khẽ gật đầu, Tôn Dĩnh Sa
cũng gạt đi suy nghĩ trong đầu, sau đó cầm vợt lên bắt đầu tập luyện, giải sắp
tới gần kề rồi, phải tận dụng mọi thời gian để chuẩn bị cho giải một cách tốt
nhất. Lần này cũng khá đặc biệt vì đích thân cô đã mời gia đình Gia Bối Gia Bảo
đên xem mà, phải thể hiện cho tốt để bọn nhỏ cảm thấy tự hao vì mình có một người
mẹ tập sự tài giỏi chứ.
Vương Sở Khâm thấy cô đứng
dậy thì cũng bắt đầu cầm vợt lên khởi động với Ngưu Quan Khải, đánh được vài đường
thì lại thấy Diệp Linh đứng lấp ló ở cửa chính, từ hôm trở về từ Trùng Khánh,
cách vài ba hôm, cô ta lại đến sân tập của tuyển bóng bàn, trên tay lúc nào
cũng không cầm thứ này thì cũng cầm thứ khác. Chắc là vẫn còn cảm thấy có lỗi với
Tôn Dĩnh Sa do ngày hôm đó vô tình khiến em ấy đi lạc nhưng Tiểu Đậu Bao đơn giản
lắm, em ấy cũng không để bụng mấy chuyện này, dù sao cũng trở về an toàn rồi,
em ấy cũng chẳng dám đi đâu một mình nữa. Nhưng mà, tuyển cầu lông rảnh rỗi lắm
sao?
“Có cần tìm hiểu gì không
anh Khâm?” – Hoàng Hữu Chính ghé sát tai hỏi hắn
“Không cần, cũng chỉ là
vài món quà lấy lòng Sa Sa thôi” – hắn vẫn rất bình tĩnh
Nếu có gan và khả năng
thì cứ đến đem Tiểu Đậu Bao của hắn ra khỏi tuyển bóng bàn, hắn cũng muốn xem
thử đó.
----------
p/s: Chúc mừng sinh nhật của Wang Chuqin, mong tuổi mới em sẽ luôn khỏe mạnh, vui vẻ chơi bóng bàn, tuổi 26 phải thật rực rỡ nhé.

Comments
Post a Comment