MISMATCH - Chương 31


 Ngày quay tiếp theo của “Hello Baby” đến rồi, tuần này là tuần “Đại hội Thể thao Gia đình” được tổ chức vào ngày thành lập trường, nhân dịp này nhà trường tổ chức các hoạt động chào mừng trong vòng một tuần, từ tham gia văn nghệ, tham gia viết báo tường,…trong đó có cả tham gia vận động cùng gia đình nữa. Tổ chương trình có nghe qua chia sẻ của gia đình nên cũng tận dụng luôn chuyện này để lên kế hoạch cho tuần quay ngày hôm nay, mọi cặp cha mẹ tập sự đều giống nhau ở các tuần, trừ tuần thứ ba, sẽ tạo nên điểm nhấn thu hút khán giả hơn là những tình tiết lặp lại. Hiệu quả mà gia đình bóng bàn đem lại cũng đúng với dự đoán của mọi người, mỗi tập phát sóng lại tăng thêm quảng cáo, độ thảo luận cũng rất lớn, theo sau là các môn cầu lông, bơi, điền kinh cũng đem đến khá nhiều khoảnh khắc đáng yêu, hài hước. Có thể nói “Hello Baby” thành công mỹ mãn.

“Mấy hộp bento này trông ngon thật đó”

“Còn cả tráng miệng ở dưới cùng” – Vương Sở Khâm xoa xoa đầu của cô

Hôm nay vẫn như mọi khi, Tôn Dĩnh Sa mặc những bộ đồ thể thao thoải mái, tuyển bóng bàn được bên Lining tài trợ nên cô không cần lo thiếu đồ đi tập hoặc đồ thì đấu. Cũng đã mặc biết bao năm những kiểu quần áo như thế này nên cũng không có đòi hỏi gì nhiều, người hâm mộ cũng khen cô đáng yêu trong những bộ đồ kiểu này nên cô lại càng thấy tốt hơn nữa. Vương Sở Khâm hôm nay cũng một thân Lining, dù sao cũng là vận động viên, hắn cũng không muốn gây quá nhiều sự chú ý khi tham gia hoạt động trường học như thế này, ngoại trừ những lúc ra sân bay cần phải trả quảng cáo cho nhãn hàng thì hắn vẫn luôn mặc đơn giản nhất có thể.

Vì hôm nay có hoạt động ngoài trời, có khá nhiều người tham gia, để tiện cho việc quay chụp cũng như hỗ trợ Tôn Dĩnh Sa, Vương Sở Khâm thì Ngưu Quan Khải cũng được theo cùng, anh chị cứ lo tập trung quay cùng Gia Bối, Gia Bảo, còn cậu sẽ làm hậu phương vững chắc cho hai người. Lâu rồi chỉ quanh quẩn ở phòng tập, xung quanh Cục thể thao, hoặc đi thi đấu nên với những sự kiện ngoài như thế này, ai nấy đều rất hứng khởi mà tham gia.

“Ba Khâm”

Khương Gia Bối sau mấy tuần không gặp thì ngay khi ánh mắt chạm nhau, cô bé đã chạy thật nhanh đến bên Vương Sở Khâm, sau khi được hắn bế lên thì cô bé cười rất tươi, còn quay sang nhoài người qua ôm chầm lấy Tôn Dĩnh Sa nữa. Khương Gia Bảo là con trai, lại là con trai nên thằng bé trầm ổn hơn nhiều, như một ông cụ non vậy, cũng chạy đến đó nhưng cũng để chào hỏi thôi, thấy vậy, Tôn Dĩnh Sa ngồi xuống ngang tầm mắt thằng bé, ôm nó vào lòng, còn hỏi thăm hai anh em nữa. Mấy lúc ở khu tập huấn, cô có gọi cho chị Khương để hỏi về tình hình của hai đứa trẻ, bọn nhỏ rất ngoan, ngày nào cũng hỏi khi nào đến ngày hội gia đình để được gặp ba mẹ tập sự, tụi nhỏ cũng nhớ hai cái người lớn vừa quen này lắm.

Hoạt động đầu tiên, chỉ có 3 ng tham gia thôi, cái này do Gia Bảo đăng ký, trò chơi ba người 4 chân hoàn toàn quá quen thuộc trong các hoạt động thể thao kiểu này, để thể hiện sự ăn ý của cả nhà với nhau. Vì là Gia Bảo đăng ký nên Vương Sở Khâm, Tôn Dĩnh Sa cùng thằng bé sẽ tham gia với nhau, còn Ngưu Quan Khải phụ trách giữ Khương Gia Bối, tổ chương trình cũng đã lắp đặt một số máy quay từ trước nên ở góc độ nào họ cũng sẽ bắt được hết.

Đây là trò chơi làm khó hầu hết các gia đình vì rất dễ ngã. Nhưng với hai người họ, những người đã đứng cạnh nhau 8 năm, việc buộc chân vào nhau chẳng khác nào họ có thêm một bộ phận cơ thể. Họ bước đi nhịp nhàng đến mức không cần nhìn xuống chân, do Gia Bảo đứng ở giữa, thằng bé sẽ hoạn toàn phụ thuộc vào nhịp độ của hai người lớn hai bên, họ còn cố tình để thằng bé như dẫm lên chân vậy, đảm bảo thằng bé sẽ không bị hụt bước chân.

Khi về đến đích ở vị trí thứ nhất, Gia Bảo phấn khích đến hò reo không thôi, còn ôm lấy em gái nữa, mấy khoảnh khắc này Ngưu Quan Khải lưu lại trong chiếc máy quay nhỏ cá nhân rồi, vừa có thể giữ làm kỷ niệm, vừa có thể gửi cho anh chị Khương để họ biết được rằng, hai đứa trẻ đã có khoảng thời gian rất vui bên nhau ba mẹ tập sự của mình.

“Chúng ta thắng rồi, nhà mình ba người mà cứ có cảm giác như một vậy, hai người tuyệt vời quá đi”

Tiếp đến là trò chơi dùng vợt đánh bóng hạ gục mục tiêu, cái này thì là chuyện nhỏ đối với hai nhân vật chính của chúng ta rồi, mỗi lần đi quay quảng cáo cho các nhãn hàng, luôn có mấy trò chơi kiểu này để tương tác với khán giả. Cái này chỉ được hai người tham gia thôi, phần này để Tôn Dĩnh Sa tham gia với Khương Gia Bảo, lúc đầu khi nhìn danh sách trò chơi, bọn họ đã phân chia nhiệm vụ hết rồi nhưng chả hiểu sao lại đổi thành cô chơi với Gia Bảo.

“Không phải trò này anh nên chơi với thằng bé sao?”

“Anh muốn xem em chơi, đi đi, chơi vui vào”

Thứ khiến Vương Sở Khâm luôn vui vẻ mỗi khi nhìn thấy chính là hình ảnh Tôn Dĩnh Sa chơi bóng trên sân, mặc dù sao này, nó có khiến hắn tim đập chân run, lo lắng em ấy sẽ bị thương nhưng nó vẫn là hình ảnh đẹp nhất đối với hắn. Bế Gia Bối trên tay sau đó cả hai tập trung vào người trước mặt, Gia Bảo đánh hụt trái nào thì Tôn Dĩnh Sa sẽ lấy lại cho thằng bé điểm đó, không để thằng bé thua cuộc được. Chuyện hắn cùng em ấy hơn thua với nhau, người hâm mộ cũng thấy nhiều rồi, cho nên việc tham gia hoạt động thể thao thế này, bọn họ cũng nhất định đem về chiến thắng cho hai đứa nhỏ. Làm chúng vui quan trọng hơn nhiều.

“Wow, Sa mami thật giỏi, đánh trúng hết luôn”

“Gia Bối quên lời người lớn rồi sao? Gọi cô Sa thôi, không thì chị Sa” – Vương Sở Khâm nói

“Anh thật ích kỷ, bọn nhỏ gọi anh là ba Khâm thì được, tại sao lại không thể gọi em là Sa mami?”

“Nếu vậy anh với em là một cặp đó, em thấy ổn thì anh sẽ không ý kiến nữa”

Vương Sở Khâm đặt Khương Gia Bối xuống đất, sau đó áp sát mặt của Tôn Dĩnh Sa rồi nói với tông giọng chỉ đủ cho hai người nghe, mọi chuyển biến trên gương mặt bánh bao của Tôn Dĩnh Sa, hắn đều thấy hết, hết đỏ ửng lại hoang mang, dọa em ấy sợ rồi. Nhưng cũng nên để em ấy suy nghĩ về cảm xúc của mình, xem thử mình có thể chấp nhận được việc đó hay không.

Nghỉ ngơi một hồi bổ sung nước thì cũng đến giờ nghỉ trưa, các gia đình cùng nhau trải thảm ra mặt cỏ, ngồi bày biện đồ ăn do chính mình chuẩn bị, cứ như là một buổi picnic cuối tuần, Tôn Dĩnh Sa thấy đồ ăn thì mắt sáng rỡ, hồi sáng xem mấy hộp bento mà Vương Sở Khâm chuẩn bị bụng của cô cũng réo liên hồi rồi. Còn bọn nhỏ thì khỏi nói, chuyện ăn uống, có ba Khâm ở đây, cả hai chẳng cần lo lắng gì nhiều hết, khẳng định là sẽ có một bữa trưa no nê đến tối.

Buổi chiều tầm ba giờ, mọi người quay lại với các hoạt động tiếp theo, nơi cả nhà bốn người cùng đến tham gia thử thách tiếp theo chính là trò ném phi tiêu thắng gấu bông. Trò này thì Vương Sở Khâm xung phong tham gia, trước khi chơi, hắn đã hỏi qua ý thích của Gia Bảo cùng Gia Bối, bọn chúng thích gấu bông nào, hắn sẽ cố gắng đem về cho bọn nhỏ. Mấy trò này cũng không thể làm khó hắn được, nếu thua thì mất mặt lắm.

“Con muốn con heo màu hồng kia” – Gia Bối nói

“Còn con muốn con gấu màu nâu” – Gia Bảo cũng hào hứng không kém

Vừa vào trận hắn đã ném hụt mấy cây tiêu, trò này khó hơn hắn nghĩ nhiều, nhận được tiếng cười sau lưng, Vương Sở Khâm xoay người lại nhìn 3 đứa nhóc đứng phía sau, nheo mắt một cái, cả ba người đang chờ hắn khải hoàn trở về mở to đôi mắt rồi lấy tay che miệng lại. Hắn dùng ngón tay búng vào trán của 2 đứa nhỏ mỗi đứa một cái, còn với Tôn Dĩnh Sa thì chuyển sang nhéo má của cô, dám cười hắn hả, cho ba người biết tay. Vương Sở Khâm thở hắt ra, quyết tâm làm lại lần nữa, và rồi thật sự đã đem về một con heo hồng cùng một con gấu nâu cho Gia Bảo cùng Gia Bối, hoàn thành nhiệm vụ rồi, thở phào nhẹ nhõm được rồi.

Nhìn thấy nụ cười vui vẻ của hai đứa nhỏ, Tôn Dĩnh Sa cũng vui lây, anh Đầu nhà cô giỏi lắm đó, lại thông mình nữa, mấy trò này chỉ cần tập trung một chút là người đó đã có thể thắng được mấy con gấu bông rồi. Ngước lên nhìn về phía Vương Sở Khâm, cô giơ ngay 2 ngón cái lên với hắn, cùng với đó là một nụ cười răng thỏ đặc trưng.

“Của em” – là một con thỏ bằng bông có hai tai rất dài.

“Hả? Em cũng có phần hả? Wow, dễ thương quá, cám ơn anh” – lần này thì cười còn tươi hơn nữa.

Comments