Lương Tĩnh Côn cùng Mã
Long cũng không thể bình tĩnh hơn nữa khi thấy Vương Sở Khâm như vậy, hai người
anh tiến đến ôm ngang người hắn để giúp hắn đứng vững, trời ngày càng tối rồi,
Tôn Dĩnh Sa lại sợ bóng tối, nếu để càng trễ sẽ lại càng nguy hiểm. Bọn họ cũng
không thể gọi cảnh sát vì sẽ khiến mọi người chú ý, lúc đó lại đưa nhau lên bảng
tìm kiếm nóng thì không nên, cả tuyển lại đang cùng nhau tập huấn, ảnh hưởng đến
Cục thể thao thì lại khó ăn nói với bên trên hơn nữa. Mã Long nhận ra sự nghiêm
trọng của vấn đề rồi nhưng hiện nay cứ tìm kiếm trong vô vọng như thế này cũng
không phải là cách, trong lúc anh vẫn suy nghĩ giải pháp, Vương Sở Khâm đột
nhiên vung tay ra, thoát khỏi cánh tay của anh, rồi chạy thục mạng về phía trước.
Mọi người thấy vậy liền
chạy theo, cũng không ai lên tiếng hỏi xem hắn chạy đi đâu, Diệp Đình Nguyên
chân dài nên đuổi theo Vương Sở Khâm rất nhanh, cả hai vừa chạy vừa đảo mắt
nhìn quanh, anh biết người này đang cố gắng lùng sục một lần nữa, đoạn đường
này mọi người cùng nhau đi qua rồi, lấy vị trí tìm thấy điện thoại của Tôn Dĩnh
Sa. Anh để ý có một đoạn đường hình như đã bị bỏ sót, nghĩ là rẽ nhanh vào đó,
rồi anh nhìn dừng bước chân trước một hình bóng quen thuộc.
“Datou, quay lại đi, tìm
thấy rồi” – Lương Tĩnh Côn gọi hắn
Vương Sở Khâm vừa chạy vừa
ngoái đầu lại, lấy lại nhịp thở, sau đó chạy về phía mọi người đang đứng, lấy
tay dạt mọi người qua một bên, thấy Hà Trác Giai đang đứng bên cạnh Tôn Dĩnh
Sa, hắn thở phào nhẹ nhõm, vẫn đang cố gắng điều chỉnh hơi thở, tính gọi tên cô
nhưng trước khi kịp nói ra thành tiếng thì đã nhận được một vòng tay ôm lấy
mình không báo trước. Ánh mắt của hắn vẫn dán chặt vào phía trước nhưng cơ thể
thì đã phản ứng lại cái ôm kia, là Tôn Dĩnh Sa, là Tiểu Đậu Bao, tìm thấy rồi,
tìm được em ấy rồi, tay trái đưa lên, vỗ vỗ lưng của em ấy vỗ về, khóc rồi,
cũng đúng, bị lạc mấy tiếng đồng hồ, bầu trời đêm Trùng Khánh còn tối nữa,
không sợ mới lạ đó.
Tôn Dĩnh Sa để nổi sợ của
mình dẫn dắt, cô không còn nghĩ được điều gì nữa, cô biết bản thân đã khiến cho
mọi người lo lắng, cho dù đó chỉ là một tai nạn, không phải chủ đích của ai.
Vương Sở Khâm luôn dặn cô phải sạc pin đầy đủ, phải nhét thật sâu điện thoại
vào túi áo để tránh bị rơi ra ngoài nhưng hôm nay, nếu cô nhớ kỹ thì đã có thể
mở điện thoại ra nhờ người trợ giúp hoặc chí ít là gọi điện cho hắn như lời cô
nói. Để cô khóc cái đã, cô đã rất hoảng sợ đó, vừa rồi ngồi trong góc này xém nữa
còn bị chuột cắn, để cô ôm lấy Vương Sở Khâm một chút đi, cô rất cần cái ôm này
bây giờ. Cũng chẳng biết là do cái ôm hay do người cô đang ôm lấy là Vương Sở
Khâm mà nỗi sợ vừa rồi còn chiếm lấy cô đã dần dần được vơi đi ít nhiều.
“Đây là Trùng Khánh,
không phải Bắc Kinh, em đừng chạy lung tung nữa”
Vòng tay của cô siêt chặt
sau câu nói của Vương Sở Khâm, ngụ ý đã biết, cô chưa dám đối mặt với hắn, giọng
nói nghe có vẻ nhẹ nhàng đó nhưng cô biết hắn là đang kiềm chế để không khiến
mình tức giận trước mặt cô. Tôn Dĩnh Sa thấy có lỗi với người này vô cùng nhưng
khi nhận được những cái vỗ nhẹ trên lưng của mình, cô lấy lại bình tĩnh cũng
nhanh, giờ chỉ chờ Vương Sở Khâm nguôi giận, cô sẽ làm hắn vui trở lại.
Diệp Đình Nguyên lần nữa
bị hiện thực đánh gãy, anh là người tìm thấy Tôn Dĩnh Sa cơ mà, tại sao cô ấy
không đáp lại anh bất kỳ hành động nào, cho dù là một biểu cảm ít ỏi. Ngay khi
anh vừa mới rút khăn giấy ra đưa gần lại định lau nước mắt cho Tôn Dĩnh Sa thì
cô đã vội chạy khỏi tầm mắt của anh, nơi cô hướng tới là nơi Vương Sở Khâm đang
đứng. Thứ làm Diệp Đình Nguyên không nghĩ tới chính là việc cô ôm chầm lấy hắn,
cảm xúc, phản ứng của cô như thể một con thú hoang bị thương tìm được ánh sáng,
tìm được sự ấm áp mà mình trông ngóng, mong muốn nhất trong khoảng thời gian hoảng
loạn vừa rồi.
Diệp Linh thấy được sự dằn
xé trong ánh mắt của anh trai, cô cũng dần tiến lại chỗ anh mình, nắm lấy bàn
tay vẫn đang cầm miếng khăn giấy kia, cũng không biết nên nói gì, chỉ lẳng lặng
đứng đó, lúc này anh trai cần sự hỗ trợ về mặt tinh thần hơn là nói điều gì đó.
Cả đêm ai cũng vất vả, tâm lý của ai cũng chỉ vừa được điều chỉnh lại thôi,
thêm một hồi lâu thì mọi người lên xe bus về lại khu tập huấn, còn phải báo cáo
cho Ban huấn luyện hai bên nữa.
Những ngày tiếp theo của
kỳ tập huấn, Tôn Dĩnh Sa không dám đi ra ngoài nữa, cô chỉ đi khi nào có sự cho
phép của Vương Sở Khâm, hắn vẫn còn giận cô lắm, cô cũng hiểu nên cũng không
dám phản kháng. Ngày cuối cùng ở khu tập huấn, thầy Coco có đến nói chuyện với
thầy Tiêu Chiến, cả hai thuyết cùng thuyết phục Vương Sở Khâm cho Tôn Dĩnh Sa
ra ngoài chơi một chút, và đảm bảo là luôn có người đi cùng. Lần này ra ngoài sẽ
có cả thầy Coco, anh Tường, Hà Trác Giai đi chung, họ còn thề thốt sẽ đưa Tôn
Dĩnh Sa về lại khu tập huấn trước 9h tối hôm nay.
“Có thầy đi với nó, con
yên tâm đi”
“Ra sân bay mọi người còn
đi theo cô ấy đến mức đi hết 1 vòng sân bay, thầy nói xem, con yên tâm bằng
cách nào?”
“Hay chị lấy sợi dây cột
chị với em ấy với nhau có được không?” – Hà Trác Giai gợi ý
Vương Sở Khâm bật cười, thật
sự ai cũng nghĩ em ấy là con nít, về lại Bắc Kinh phải mua mấy sợi dây dành
riêng cho các em bé hai ba tuổi buộc em ấy lại mới được. Tính nói thêm gì đó,
điện thoại hắn rung lên, lấy ra xem, thì ra là chị Khương gọi điện, chắc Bối Bối
lại nhớ Tôn Dĩnh Sa rồi, nhanh chóng bắt máy nói vài câu rồi đưa điện thoại cho
cô.
“Bối Bối, tuần sau chúng
ta có thể gặp nhau rồi”
“Hoạt động ngoại khóa
cùng gia đình? Được, cô sẽ đến xem và cổ vũ cho con cùng Bảo Bảo”
Trả lại điện thoại cho
Vương Sở Khâm, lại dùng ánh mắt mèo con nhìn hắn, tối nay toàn người mà hắn tin
tưởng mỗi khi cô đi cùng thôi, không hề có người ngoài. Bên bóng bàn, có anh
Long bảo vệ, cô cũng được tính là nạn nhân nên không hề bị khiển trách, chứ bên
cầu lông nghe nói Diệp Đình Nguyên với Diệp Linh bị phạt viết kiểm điểm vì để
chuyện không may xảy ra. Vương Sở Khâm nguôi giận rồi, mấy nay cô cũng rất
ngoan, có thể khoan hồng độ lượng cho cô đi chơi thêm ngày hôm nay nữa không?
Hiếm lắm mới có dịp đến Trùng Khánh đó.
“Điện thoại sạc đầy pin,
nhét kỹ vào túi áo, đem thêm sạc dự phòng, bật định vị lên, đến nơi nhắn tin
cho anh biết, trước khi về gọi điện báo cho anh”
“Được, được, được, tất cả
đều được, Vương Datou là tốt nhất” – Tôn Dĩnh Sa lay lay người hắn.
“Em đó, chỉ được cái miệng
thôi, Gia Bối, Gia Bảo mà biết sẽ cười em cho xem”
“Anh không nói thì làm
sao tụi nhỏ biết được. Em đi đây, sẽ mua gì đó ngon ngon về cho anh ăn khuya”
Sau năm phút, hắn nhận được
tin nhắn báo cáo định vị của Tôn Dĩnh Sa, nghe lời như vậy có phải tốt hơn
không. Thật là hết cách với người này mà, có muốn nổi giận với em ấy cũng không
được, người nhà vẫn tốt hơn người ngoài, những người đi cùng em ấy cũng chăm
sóc em ấy quen rồi, cũng sẽ không để em ấy lạc mất được. Cảm giác ngày hôm đó,
Vương Sở Khâm thật sự không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.
Nằm trong phòng nằm nghỉ,
không chỉ được báo cáo đang ăn món gì, đang đi chơi ở đâu, Vương Sở Khâm còn nhận
được tin nhắn thoại với chất giọng trong trẻo của Tôn Dĩnh Sa nữa. Em ấy ngoan
quá mức rồi, cứ như là đối phó với hắn vậy nhưng biết sao được, em ấy là Tiểu
Ma Vương mà, cứ để em ấy thoải mái như vậy còn hơn là ép buộc em ấy phải nghe lời
hắn. Như vậy lại càng phản tác dụng!
Nhận được điện thoại báo
mọi người còn mười lăm phút nữa là đến cổng khu tập huấn, Vương Sở Khâm mặc áo
khoác bước ra ngoài, Ngưu Quan Khải thấy vậy cũng liền đi theo, chắc là chị Sa
sắp về rồi. May quá, ngày cuối cùng không có gì lớn xảy ra, ngày mai lên đường
trở về Bắc Kinh cũng sẽ vui vẻ hơn, kỳ tập huấn cuối cùng cũng kết thúc rồi, trải
qua biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc luôn đó.
“Anh còn ra tận đây sao?
Em có trốn đâu” – “Ủa, anh Đình Nguyên cũng ở đây hả? Đi dạo sao?”
“Uhm, anh đi dạo một
chút, mai lại về Bắc Kinh rồi”
“Hôm nay rất thích hợp để
đi dạo” – “Vương Datou, em nói anh nghe, món ăn hồi nãy ngon cực kỳ,…”
Vương Sở Khâm đi sau kéo
cao áo khoác của cô lên, Tôn Dĩnh Sa đi phía trước, tay chân thì miêu tả, miệng
thì nói liên hồi, đúng kiểu một đứa bé vừa trải qua một ngày thật nhiều niềm
vui, về tới nhà là kể lại cho người thân của mình nghe trong sự hào hứng và vui
vẻ không hề giấu diếm.

Comments
Post a Comment