“Em không cần đi theo thật
hả?”
“Em là quân xanh của anh,
không phải bảo vệ hay vệ sĩ, cứ để em ấy đi chơi thoải mái”
“Chúng ta có thể không
tin tưởng Diệp Linh nhưng vẫn có thể tin tưởng anh trai cô ta”
Câu này là của Lương Tĩnh
Côn, sự thật thôi, trong hai người, một anh trai, một em gái, người anh luôn được
tin tưởng hơn người em, lâu rồi em gái Sa Sa không được tự do đi chơi như thế
này, cũng chỉ ăn một bữa lẩu, có chuyện to tát gì có thể xảy ra cơ chứ.
Nói trước bước không qua,
thật sự thì có chuyện xảy ra rồi, ngay sau bữa ăn, cả ba người hào hứng đi dạo
thêm một chút để cho tiêu bữa ăn tối, Diệp Linh còn muốn ăn tráng miệng nữa cơ,
sáng mai cả hai đội cũng không có lịch tập sớm, về trễ một chút cũng được, cô
cũng đã nhắn tin xin phép huấn luyện viên của mình rồi. Còn Tôn Dĩnh Sa là bảo
bối của tuyển bóng bàn, bọn họ cũng sẽ không trách mắng cậu ấy đâu, nghe nói
cũng đã nói một tiếng với cái tên khó ưa Vương Sở Khâm kia rồi, có gì thì anh
ta cũng sẽ hỗ trợ một tay thôi.
Cái mà họ không lường trước
được là hôm nay cuối tuần, có một hội chợ diễn ra ở công viên trung tâm, bọn họ
đi một hồi thì đi vào đây lúc nào không hay, Diệp Linh hí hửng kéo tay Tôn Dĩnh
Sa đi tìm món tráng miệng. Lúc đó đột nhiên có một đám học sinh rượt đuổi nhau
trong công viên, tầm hơn mười đứa cứ vậy mà chạy thẳng về phía của Diệp Linh
cùng Tôn Dĩnh Sa, và điều mà ai cũng lo lắng nhất đã xảy ra, chỉ trong chớp mắt,
đã không thấy Tôn Dĩnh Sa đâu. Đôi tay đang để trên không trung của Diệp Linh
cũng dần rung lên không kiểm soát, xoay người lại sau, ánh mắt láo liêng tìm kiếm
bóng hình quen thuộc, anh trai, Đình Nguyên, phải tìm anh ấy ngay
“Sao vậy? Sao lại hốt hoảng
như vậy? Bình tĩnh, Linh Linh, có chuyện gì? Sa Sa đâu?”
“Em…cô ấy…lúc nãy em cùng
cô ấy đi với nhau nhưng có một đám học sinh chạy qua đụng trúng tụi em, sau đó,
sau đó, tay em trống rỗng, em…em…không thấy Sa Sa đâu nữa”
“Đầu tiên, em phải bình
tĩnh lại, lau nước mắt đi, chúng ta cần đi tìm Sa Sa trước, không nên làm kinh
động mọi người, chắn chắn cô ấy chưa đi đâu xa, hoặc đang đứng chờ chúng ta gần
đây. Em mau gọi cho cô ấy đi, có như vậy mới biết chính xác cô ấy đang ở đâu”
Diệp Linh nghe lời anh
trai, cảm thấy anh trai nói đúng, nên gọi điện cho Tôn Dĩnh Sa trước, không nên
hô hào tên cậu ấy ở nơi công cộng, sẽ gây sự chú ý của mọi người, nếu có ai đó
tung tin lên mạng, nhất định sẽ càng lớn chuyện hơn nữa. Cô mau chóng rút điện
thoại ra, bấm nhanh gọi vào số của Tôn Dĩnh Sa thế nhưng hồi đáp lại cô lại chỉ
là những tiếng tít tít vô hồn, làm sao đây, phải làm sao đây, Sa Sa ah, cậu
mong bắt máy đi, đừng làm mình lo lắng như vậy, Tôn Dĩnh Sa, mau bắt máy đi mà.
Diệp Đình Nguyên nhìn sắc
mặt của em gái, anh biết chắc chắn điện thoại không được kết nối, thôi được rồi,
cần phải chạy nhanh xem xét xung quanh, sự việc cũng mới xảy ra cách đây không
lâu, nhất định Tôn Dĩnh Sa vẫn còn ở gần đây. Anh nắm lấy tay Diệp Linh cùng
nhau đi tìm kiếm những nơi có thể đến, lúc này cần đi chung với nhau thay vì
tách ra, chết tiệt, tại sao lại đi lạc ở Trùng Khánh cơ chứ, nơi này thật sự là
một ma hồn trận đối với những người không phải dân địa phương.
Còn một người nữa đang hoảng
hốt đó chính là Tôn Dĩnh Sa, nạn nhân chính của buổi đi ăn tối này, cô nhớ rõ
ràng đã nắm tay của Diệp Linh rất chặt, chặt còn hơn cầm vợt nữa vậy mà chỉ vì
đám nhóc kia mà cả hai buông tay nhau ra rất dễ dàng. Cô bị cuốn theo dòng người
trong vô định, đến khi những người trước mặt dừng lại thì Tôn Dĩnh Sa phát hiện
ra bản thân đã đi ra khỏi công viên luôn rồi và giờ bản thân thật sự không biết
mình đang ở đâu. Cô lấy điện thoại trong túi áo ra thì ôi thôi, đúng là ông trời
không phụ lòng người, điện thoại đang ở trong túi áo đã không cánh mà bay, bay
đi đâu thì đừng có hỏi cô. Tôn Dĩnh Sa thật sự muốn khóc lắm rồi, vì được bao
ăn nên cô cũng chẳng đem theo ví tiền mà nhờ ai cứu giúp nữa.
Mày thật là ngốc mà, Tôn
Dĩnh Sa!!!!!!
“Sở Khâm, em có trong đó
không? Sở Khâm”
“Là giọng của anh Long,
sao giờ này còn đến đây?” – Vương Sở Khâm thắc mắc
Ngưu Quan Khải cùng Lương
Tĩnh Côn im lặng nhìn nhau sau đó Ngưu Quan Khải đứng lên mở cửa phòng ra, cũng
không nên để anh Long đợi lâu, vừa mở đã thấy vẻ mặt không được tốt của anh ấy,
đột nhiên lại thấy lo lắng, bất an trong lòng. Mong là không có gì nghiêm trọng!
“Sở Khâm có bên trong
không? Có chuyện rồi, em mau ra đây đi, Sa Sa đi lạc rồi”
Vương Sở Khâm vừa nghe
năm chữ cuối thì tức tốc chạy ra ngoài, Lương Tĩnh Côn cũng không tránh khỏi
làm điều tương tự, Ngưu Quan Khải chạy vội vào trong lấy áo khoác cho hai anh
sau đó cũng cùng chạy theo sau, càng nhiều người việc tìm kiếm chị Sa cũng
nhanh hơn. Chạy ra đến cổng khu tập huấn, thấy rất toàn bộ tuyển bóng bàn đang
đứng tập trung ở đó, còn có cả hai anh em nhà họ Diệp nữa, phải rồi, chẳng phải
chị Sa đi ăn lẩu cay Trùng Khánh cũng họ sao? Tại sao lại dẫn đến việt chị Sa
đi lạc còn hai người này lại ở đây? Nhìn qua bên cạnh, anh trai cậu ánh mắt tóe
ra lửa rồi, nếu không giải thích hợp lý thì ở đây sẽ có máu chảy đó.
“Em không phải cố ý đâu,
anh Long, thật sự em với Sa Sa nắm tay nhau rất chặt, đột nhiên có mấy đứa nhóc
chạy nhảy đùa giỡn với nhau trong công viên, xông vào tụi em nên em cùng cậu ấy
mới bị tách ra, ở đó còn đang mở hội chợ nữa. Lúc em xoay người lại thì đã
không thấy cậu ấy đâu rồi, anh của em cùng em cũng đã đi kiếm xung quanh nhưng
vẫn không thấy cậu ấy đâu, gọi điện cũng chỉ toàn tít tít, chỉ sợ đã rớt đâu
đó. Vì địa hình như mê cung nên bọn em đành bắt taxi về đây tìm gặp mọi người
cùng nhau đi tìm Sa Sa. Em xin lỗi, anh Long, em xin lỗi” – Diệp Linh khóc đến
đỏ cả mắt rồi.
“Công viên đó ở đâu?” –
Vương Sở Khâm lên tiếng hỏi
Sau khi nghe Diệp Đình
Nguyên miêu tả, cả hội lên xe bus chung của tuyển bóng bàn, cùng nhau đi kiếm
Tôn Dĩnh Sa, cũng đã báo cáo lên Ban huấn luyện, các thầy đã giao nhiệm vụ cho
Mã Long phụ trách, các thầy sẽ ở đây chờ xem, không chừng Tôn Dĩnh Sa sẽ về lại
đây, cũng sẽ tiện thông báo cho mọi người kịp thời.
Xe bus dừng lại ngay đúng
công viên họ miêu tả, quả thật đang có hội chợ, nay cuối tuần nên về đêm càng
nhiều người đến vui chơi hơn, việc tìm kiếm Tôn Dĩnh Sa sẽ khó khăn hơn. Trên
đường đến đây, Vương Sở Khâm cũng đã gọi điện liên tục vào điện thoại của cô
nhưng vẫn không ai bắt máy, việc này khiến hắn ngày một mất bình tĩnh, có cảm
tưởng như thế giới này sắp nổ tung vậy.
Vì đông người nên cũng
không ai để ý đến sự hiện diện của năm sau con người này cùng một lúc, cũng
không ai dám tách lẻ ra đi vì đường phố Trùng Khánh chỉ cần đi lệch một chút là
sang con đường mới, một tầng địa chất mới rồi, một người đi lạc là đủ rồi,
không cần có người thứ hai trong đêm nữa đâu. Đi loanh quanh một hồi, cũng đã
đào qua đảo lại công viên nhưng vẫn không thấy người cần tìm đâu, cho đến khi
Ngưu Quan Khải la lên, mọi người mới dường như tìm được ánh sáng cuối con đường.
“Anh Khâm, điện thoại của
chị Sa” – cậu đưa điện thoại lên vẫy vẫy
Cô ấy nhất định đang ở gần
đây, từ chỗ lạc nhau với Diệp Linh cho đến nơi tìm được điện thoại, hắn có thể
tưởng tượng ra được việc Tôn Dĩnh Sa đã bị đẩy đi xa như thế nào. Cô ấy không
giỏi xác định phương hướng, việc đi lạc ở một nơi xa lạ là chuyện có thể xảy ra
chỉ là suốt những năm qua, Vương Sở Khâm đã khiến cho phần trăm xảy ra ở mức thấp
nhất, và gần như bằng không. Hôm nay biến số đã xảy ra, hắn tự trách mình vô số
lần trong đêm rồi.
Vương Sở Khâm chỉ muốn
hét thật lớn, hắn không thể thể mất đi Tôn Dĩnh Sa được. Em đang ở đâu, Tiểu Đậu
Bao, nói cho anh biết đi, em đang ở đâu, đừng trốn nữa, anh xin em. Em mau xuất
hiện đi, Sa Sa.
“Tiểu Đậu Bao” – hắn gọi
lớn, tông giọng của hắn ngập tràn sự tuyệt vọng xé lòng.

Comments
Post a Comment