Tôn Dĩnh Sa về đến phòng,
áp lưng vào cửa, rồi trượt người xuống cho đến khi chạm đất, vén tầm màn cửa sổ
gần cửa chính, nhìn thấy Ngưu Quan Khải đã đi về, thở dài ra một hơi, tay nhỏ
vuốt vuốt ngực cho bản thân mình bình tĩnh lại. Cô không phải hồi hộp vì Niu
Niu đi theo mình, cô biết vì sao em ấy lại đi theo mình đến tận cửa, hoàn toàn
là do sự cho phép của Vương Sở Khâm, cô rất muốn ở lại, cô sợ giữa hắn cùng Diệp
Đình Nguyên sẽ xảy ra chuyện gì đó, nếu thật sự có chuyện, Hoàng Hữu Chính sẽ
không cản nổi Vương Sở Khâm.
Cũng may ở đây là khu tập
huấn, hắn sẽ không để bản thân mình bị ăn biên bản lần nữa, cô chỉ không biết hắn
có đang hiểu lầm cô với Diệp Đình Nguyên hay không, hai người họ thật sự không
có gì hết, chỉ là trùng hợp cùng đi dạo buổi đêm thôi. Còn cái áo, ah đúng
không, cái áo đâu rồi, Tôn Dĩnh Sa hốt hoảng sờ loạn trên người, thôi chết,
không lẽ rơi ở đâu đó rồi? Nhưng từ chỗ ngã ba ban nãy cho đến khi về phòng kêu
đều đi với nhịp độ bình thường, không hề chạy hay vấp ở đâu đó nên cái áo không
thể nào rơi trên đường, vậy nó đang ở đâu?
Mà thôi, hiện tại chuyện
nghĩ ra lời giải thích hợp lý nhất cho cuộc chạm mặt tối nay quan trọng hơn, với
lại, cô cũng đã đồng ý đi ăn lẩu cùng anh em nhà họ Diệp, cái này cũng phải nói
qua với Vương Sở Khâm, nếu không hắn lại nảy sinh ra những hiểu lầm không đáng
có. Phải rồi, huấn luyện viên đều khen cô thông mình mà, nhất định sẽ không khiến
Vương Sở Khâm khó chịu.
“Tiểu nhân đắt ý” – Diệp
Đình Nguyên cất tiếng nói
Vương Sở Khâm cùng với vẻ
mặt vô cùng bình tĩnh vẫn đang nhìn trực diện vào người trước mặt, hắn đang chiếm
thế thượng phòng thì cần gì để ý tới mấy lời này, làm sao mà không khó chịu cơ
chứ, khó chịu đến mức nói ra những lời mà mình nghĩ có thể làm tổn thương người
nghe thấy. Quả thật là ngu ngốc! Tôn Dĩnh Sa không giống với những cô gái bình thường,
cô ấy phải tự lập từ rất sớm, tuy có lúc nhớ nhớ quên quên nhưng đối với việc
chăm sóc bản thân, có suy nghĩ, chính kiến, định nghĩa vào một sự vật, sự việc
nào đó thì Tôn Dĩnh Sa hoàn toàn hiểu rõ bản thân muốn gì, cần gì và phải làm
như thế nào.
Ngoài sân đấu có thể là một
cô nhóc hay đi lạc, hay quên đồ nhưng khi lên sân thi đấu, cô ấy là Tiểu Ma
Vương, là Cá Mập săn mồi của làng bóng bàn, cũng rất hiếm vận động viên nữ của
các môn thể thao khác có thể sánh bằng cô ấy. Vậy mà tên này nghĩ rằng chỉ cần
xuất hiện lúc em ấy cần, chỉ cần thể hiện sự quan tâm với cô ấy, sau đó khi đã
thu hẹp dần khoảng cách thì có thể tiến vào thế giới của cô ấy một cách dễ
dàng, nói tên này ngu ngốc là con nhẹ đó.
Cô ấy cũng không dễ dàng mà
dựa dẫm vào người khác, cô ấy là Tôn Dĩnh Sa.
“Phải, tôi là tiểu nhân,
cho dù là vậy vẫn là tên tiểu nhân có vị trí quan trọng trong lòng của Sa Sa, vẫn
hơn một đại nhân như anh, anh cứ ở đây mà tự hào đi. Tiểu Hoàng, chúng ta đi
thôi”
Diệp Đình Nguyên siết chặt
bàn tay đang nắm lấy áo khoác của mình, anh thật sự không cam tâm ngay sau khi
nghe những lời nói đó của Vương Sở Khâm, có vị trí quan trọng trong lòng Sa Sa
sao? Quả thật anh rất muốn xem thử, vị trí đó lớn như thế nào, không thể chỉ vì
ở đối tác đánh đôi tám chín năm mà lại có thể vin vào cái đó để mà lên mặt với
anh như vậy được. Cái tên bướng bỉnh, kiêu ngạo đó, rồi sẽ có một ngày, Diệp
Đình Nguyên sẽ cho hắn biết sự lợi hại của anh, rồi hắn sẽ thua khâm phục khẩu
phục.
Sáng hôm sau, Tôn Dĩnh Sa
đến phòng tập rất sớm, đi qua đi lại cứ như có chuyện khó nghĩ, đúng thật mà,
qua ngày hôm sau rồi, cô còn phải nói với Vương Sở Khâm về buổi hẹn ăn lẩu cay
tối nay với Diệp Linh nữa. Phải tự thú sớm trước khi bị phát hiện, lúc đó Tiểu
thiếu gia có nhu cầu cao sẽ càng khó để mà dỗ dành hơn, Tôn Dĩnh Sa thật sự
không thể chống cự nổi đâu.
“Sao vây? Có gì không khỏe
hả?” – Vương Sở Khâm đến rồi
“Ah, anh đến rồi sao?
Uhmm, khởi động trước đi” – cô trả lời cho qua chuyện.
“Có gì nói mau? Em đang
giấu anh gì đó, đúng không?” – Vương Sở Khâm lại nhéo má Tôn Dĩnh Sa
“Đau, bỏ tay ra đi rồi em
nói” – cô xoa xoa má sau khi hắn buông ra
Vương Sở Khâm thấy cái má
bánh bao đỏ ửng thì lại hối hận, lâu nay hắn cũng chỉ dùng hai khớp ngón tay để
nhéo má cô ấy thôi nhưng nay lại dùng hai ngón tay với sức hơi lớn, haixxx, quả
thật suốt mấy năm qua, nâng niu cô ấy quen thói rồi giờ lại thấy đau lòng đến lạ.
Thêm một chút thì cũng chẳng thấy cô ấy lên tiếng, cứ cúi xuống ngẩng lên, muốn
nói rồi lại thôi, hắn cũng mất kiên nhẫn theo nên mở miệng trước.
“Em đi ăn lẩu cay Trùng
Khánh với Diệp Linh chứ gì”
“Hả? Sao anh biết? Diệp
Linh nói với anh hả? Hay là anh Đình Nguyên?” – cô khá ngạc nhiên
“Anh đoán thôi, từ lúc ở
Cục, khi chờ xe bus đưa ra sân bay, cô ta đã oang oang năn nỉ anh trai dẫn đi
ăn lẩu cay rồi, cộng thêm việc tối hôm qua, không lạ gì họ sẽ mời em” – hắn giải
thích.
“Muốn đi thì cứ đi, em
cũng muốn ăn món đó lâu rồi mà, không cần để ý đến anh, với lại cũng không cần
xin phép anh, anh đâu phải ba mẹ em” – hắn tranh thủ vừa nói vừa làm rồi tóc cô
“Nhưng anh là đối tác của
em…” – cô nắm lấy một góc áo của hắn với gương mặt cúi xuống.
“Đối tác” – đúng rồi bọn
là đối tác, bạn thân mãi mãi nhưng với danh phận này thì cũng không đủ sức nặng
để cho Tôn Dĩnh Sa xin phép hay thông báo với hắn về chuyện cô ấy sẽ đi chơi ở
đâu, đi ăn món gì và đi ăn với ai. Diệp Linh là một trong những người bạn ngoài
bóng bàn của cô ấy, hắn cũng không muốn cản trợ tình bạn này, chuyện đấu đá là
chuyện giữa hắn cùng Diệp Đình Nguyên, không hề liên quan đến Tôn Dĩnh Sa. Hắn
cũng không thích Diệp Linh lắm đâu nhưng hắn cũng không quan tâm đến cô ta đến
thế, chỉ cần đối xử tốt và chân thành với Tôn Dĩnh Sa là được, hắn không yêu cầu
gì nhiều cả. Chỉ là Diệp Linh “đẩy thuyền” quá mãnh liệt, Vương Sở Khâm thú thật
cũng có những lúc không chấp nhận được chuyện này, và hắn lựa chọn bỏ suy nghĩ
đó ra sau đầu, đơn giản chỉ vì mọi quyết định đều nằm trong tay Tôn Dĩnh Sa.
“Tiểu Đậu Bao ngốc, đối
tác này rất vui vì em được đi đó đi đây cho nên là cứ đi ăn lẩu cay mà em muốn.
Địa hình của Trùng Khánh phức tạp, em nhớ cẩn thận, đi gần Diệp Linh, cần thì gọi
cho Niu Niu hoặc Lương Điềm Điềm”
“Không gọi cho anh được
sao?” – cô ngẩng lên hỏi
“Đương nhiên là được” –
Vương Sở Khâm cười lớn
Tiểu nhân đắt ý, nhớ lại
câu này của Diệp Đình Nguyên, tự nhiên thấy vui hơn là buồn, Tôn Dĩnh Sa đúng
thật là người không dễ dàng gì mà dựa dẫm, yêu đuối trước bất kỳ ai nhưng một
khi cô ấy đã tin tưởng người đó tuyệt đối thì sẽ thấy được bộ dạng đó của cô ấy
mà không cần cố gắng quá nhiều. Diệp Đình Nguyên muốn trở thành người đó còn một
quãng đường rất xa để mà cố gắng, có chạy cũng chưa chắc đuổi kịp hắn. Nếu vậy
thì hắn cứ thong thả mà đi thôi, chẳng cần lo sợ điều gì, Vương Sở Khâm có thừa
sự tự tin đó, chẳng phải nói hắn kiêu ngạo sao? Vậy thì cứ kiêu ngạo nhiều thêm
một chút, trực tiếp một chút.
“Tuyệt quá, cuối cùng
cũng được đi ăn lẩu cay rồi, lại còn đi ăn với anh trai với cả bạn thân nữa,
không còn ai sướng hơn Diệp Linh ngày hôm nay đâu”
“Em vui đến vậy thật sao?”
– Diệp Đình Nguyên xoa đầu em gái của mình
“Làm sao không vui cho được,
Sa Sa, cậu thấy đúng không? Hôm nay cứ ăn thoải mái nhé, ăn sạch sẽ ví tiền của
Đình Nguyên luôn, cậu không cần lo anh ấy, cứ lo cho cái bụng của mình trước
hen”
Tôn Dĩnh Sa nghe vậy nửa
vui nửa ái ngại, vui vì hôm nay được ăn món mình thích mà lại còn không cần tốn
đồng nào, ái ngại là vì đó là tiền của Diệp Đình Nguyên, mà thôi vậy, cứ ăn đi
rồi ngày mai bí mật trả lại tiền cho anh ấy là được. Quay sang cười với Diệp
Linh một cái, cả hai vui vể cùng nhau tiến về quán lẩu!!!!
------------
p/s: Các bà đã chuẩn bị cho 1 bộ bình củ rượu mới, tag ngược thân - ngược tâm nhưng vẫn HE chưa?

Không ngược được k😭😭😭
ReplyDeletelâu nay êm đềm quá rồi, phải sóng gió một chút
Delete