MISMATCH - Chương 27

Diệp Linh không thể vì những lời nói vừa rồi của Tôn Dĩnh Sa mà từ bỏ chuyện ghép đôi anh trai mình với cô bạn thân, nhìn qua nhìn lại không thấy ai xứng đôi với cô bạn ngốc nghếch của mình, cái tên Vương Sở Khâm kia thì khỏi nói đi, người gì đâu mà khó gần, cứng đầu, lại còn luôn nghĩ mình hơn người khác nữa. Không lẽ chỉ vì được tuyển bóng bàn Kinh đội ưu ái mà đi khinh thường anh trai cô hay sao? Anh trai cô dù sao cũng là chủ lực của tuyển cầu lông quốc gia, cũng đâu có thua kém gì cái tên Vương Sở Khâm đó. Nói trắng ra, chỉ vì bóng bàn được xem là môn quốc dân nên mọi người mới bàn tán cũng như theo dõi bộ môn này thôi, cầu lông cũng đem về biết bao nhiêu thành tích cho Tiên Nông Đàn lẫn Cục thể thao mà.

“Em gái anh bị ăn hiếp, anh phải đòi lại công bằng cho em”

“Sa Sa nói vậy thật sao?” – Diệp Đình Nguyên hỏi thăm

“Em nói dối anh làm gì? Cậu ấy lâu nay có chút thiên vị Vương Sở Khâm vì hắn ta là bạn đánh đôi của cậu ấy, hơn nữa chu kỳ này họ vẫn sẽ đánh đôi với nhau. Anh mà không hành động thì em sẽ mất đi người chị dâu kiêm bạn thân này đó” – Diệp Linh chống nạnh trả lời.

Diệp Đình Nguyên ngồi trầm ngâm một hồi, chuyện chai trà xanh đối với anh vẫn luôn canh cánh trong lòng, em ấy chỉ cần thấy mấy hủ kem là bỏ mặt chai trà xanh của anh, Vương Sở Khâm ở cạnh em ấy lâu rồi, hiểu được thói quen, cũng như em ấy thích gì, ghét gì là chuyện đương nhiên. Nhưng những thứ đó nếu anh cùng Tôn Dĩnh Sa bắt đầu thì cũng sẽ biết được hết, chỉ là bọn họ ở cạnh nhau lâu quá rồi, việc anh chen vào là một việc rất khó khăn, cần phải tính toán kỹ lưỡng để em ấy không bị bài xích.

Mặt khác, anh có tốt thế nào nếu như tên Vương Sở Khâm kia nói gì đó không tốt về anh thì việc anh theo đuổi Tôn Dĩnh Sa sẽ trở nên khó khăn hơn gấp đôi, tên đó nhất định sẽ không giúp anh trong việc này. Tôn Dĩnh Sa nhìn qua lại khá nghe lời tên đó, đúng là nhức đầu mà, đến cả Diệp Linh cũng không còn là một chiếc cầu nối hữu hiệu nữa. Quả thật, anh phải nhanh nhanh thôi, tận dụng triệt để thời gian tập huấn lần này, tuyển cầu lông cùng bóng bàn tập huấn chung, để tạo thêm nhiều cơ hội để anh cùng Tôn Dĩnh Sa vô tình hoặc là anh cố tình chạm mặt nhau, tiếp xúc với nhau. Em ấy không phải người khó gần, chỉ cần cho em ấy thấy anh có thiện chí là được, em ấy khác với cái tên Vương Sở Khâm kia, mong là em ấy sẽ không bị hắn ảnh hưởng.

Tôn Dĩnh Sa hắt xì một cái, sao đột nhiên gió lạnh thổi qua vậy nè, còn đang muốn đi dạo xung quanh khu tập huấn cho khuây khỏa, hôm nay cô với Vương Sở Khâm tập bóng cũng khá suôn sẻ, chỉ có vài chiến thuật chưa được thực hiện đúng lắm, ngày mai phải phân tích kỹ hơn về chiến thuật ba Tiêu đề ra rồi mới tập được một cách tốt hơn. Quyết định về phòng lấy thêm áo khoác thì nhìn thấy Diệp Đình Nguyên đứng phía sau mình từ lúc nào không biết, cô ôm tim nhảy sang một bên, trời thì tối om mà xuất hiện không một tiếng động kiểu này chết người đó. Làm ơn đi!!!!!!

“Xin lỗi em, làm em hoảng sợ rồi” – anh nhẹ nhàng nói

“Không…không có gì, lần sau đừng im lặng như vậy”

Diệp Đình Nguyên cười trừ rồi tiến lại gần hơn, sau đó choàng áo khoác của mình qua vai của Tôn Dĩnh Sa, thấy cô ấy có hơi giật mình nhẹ, lại còn mơ to mắt nhìn mình, đáng yêu vô cùng. Đúng như Diệp Linh nói, cô ấy quen được chăm sóc rồi, trời lạnh thế này mà không biết đem thêm áo gì cả, đang tập huấn căng thẳng, không nên để bản thân mình bị bệnh. Cũng may, anh cũng đang đi dạo, lướt mắt thấy Tôn Dĩnh Sa cũng như mình, rồi thấy cô hắt xì một cái, anh liền đi đến tận dụng cơ hội này để thể hiện cho cô ấy biết mình cũng biết quan tâm, chăm sóc người khác, nhất là cô ấy. Ông trời dường như cũng đang giúp đỡ mình.

“Khoác vào đi, đừng ngại, ngày mai trả lại anh cũng được”

Tôn Dĩnh Sa cũng cảm thấy lười nếu như trả lại cho Diệp Đình Nguyên cái áo này, về phòng lấy áo sau đó tiếp tục chuyến đi dạo của mình cho nên cô đành gật đầu, dùng tay giữ hai mép áo giữ yên trên vai mình. Sau đó cả hai cùng sóng bước đi dạo, Trùng Khánh vào mùa gió lớn rồi, mấy ngày sau nếu muốn đi dạo, phải nhớ đem theo áo khoác mới được, đúng thật là bản thân cứ nhớ nhớ quên quên, đãng trí thật sự.

“Ngày mai anh cùng Diệp Linh muốn đi ăn lẩu cay, em có muốn đi cùng không?”

“Thật sao? Trưa nay em có nghe cậu ấy nói, em cũng muốn ăn thử cho biết”

“Nếu vậy chúng ta cùng đi, con bé Linh Linh cũng đòi anh dẫn đi ăn mấy lần rồi”

Nếu chỉ có mình cô cùng Diệp Linh thì cũng thấy không an toàn lắm, đường xá Trùng Khánh khác xa với đường xá ở những thành phố khác, nơi này là thành phố núi, địa hình đồi núi chiếm tỷ lệ lớn, xây dựng trên các sườn dốc và đồi cao, tạo nên cảnh quan tầng tầng lớp lớp độc đáo. Do đặc thù địa hình, giao thông và kiến trúc tại Trùng Khánh được xây dựng đa tầng, nhiều cầu vượt, đường đi bộ và tầng hầm nối các tòa nhà nên nó được mệnh danh là Thành phố 3D/Thành phố Mê Cung. Nếu sau này không còn thi đấu nữa, Tôn Dĩnh Sa nhất định sẽ đến đây du lịch một tuần để thử thách bản thân, nếu cô chinh phục được Trùng Khánh thì có phải những thành phố khác hay là cả cái bệnh hay đi lạc cũng sẽ không còn là vấn đề nữa hay không?

“Em sẽ báo với thầy Mã một tiếng, tối mai ra ngoài ăn” – cô cười rồi nói tiếp

Diệp Đình Nguyên nghe vậy thì nở một nụ cười đặc trưng mà đã đốn tim không biết bao nhiêu người hâm mộ là nữ, anh cũng nghe danh Tôn Dĩnh Sa thích cái đẹp lâu rồi, anh cũng khá tự tin với vẻ ngoài của mình, chắc cô ấy không có ấn tượng gì xấu với mình đâu. Hai người vẫn có thể nói chuyện với nhau một cuộc hội thoại hoàn chỉnh, có người nói, có người nghe, cả hai còn đang đi dạo cùng nhau dưới ánh trăng nữa nè, Diệp Đình Nguyên càng tin tưởng hơn vào việc mình có cơ hội bước vào thế giới của Tôn Dĩnh Sa.

Đi thêm một đoạn, người mà Tôn Dĩnh Sa không ngờ tới lại đang dần dần đi đến gần hơn chỗ của mình, không phải tối nay anh ấy ra ngoài chơi bida với tuyển nam ah? Sao lại về sớm vậy? Thấy người đó ngày càng gần, Tôn Dĩnh Sa liền chạy lại hỏi thăm, quan sát nhanh sắc mặt, có vẻ hôm nay anh ấy đánh thắng, có thể nói chuyện được.

Vừa thấy Tôn Dĩnh Sa thì những đồng đội còn lại cũng nhanh chóng chào hỏi sau đó ai về phòng nấy, chỉ có Ngưu Quan Khải cùng Hoàng Hữu Chính thì ở lại, ánh mắt dường như không chỉ nhìn xung quanh mà còn hướng về Diệp Đình Nguyên đang đứng ở hướng đối diện. Những gì hai người thắc mắc chắc rằng anh Khâm của họ cũng có thắc mắc y chang nhưng thôi Tôn Dĩnh Sa đây rồi, bọn họ chỉ cần im lặng là đủ.

“Chơi bida về sớm vậy sao? Bình thường cũng phải 20 set anh mới về mà”

“Chỗ chơi bida đột nhiên cúp điện nên bọn anh đi về”

“Tiếc nhỉ! Vậy anh thắng mấy set rồi?” – cô cố gắng kéo thêm thời gian

“Chơi vui thôi không có ăn tiền, anh về phòng đây, đi dạo thấy thoải mái đầu óc rồi thì về ngủ sớm mai còn đi tập”

Tôn Dĩnh Sa mỉm cười rổi gật đầu sau đó đi cất bước đi về phía tòa nhà đội nữ đang ở tại khu tập huấn, còn quay lại vẫy tay chào Vương Sở Khâm nữa. Cô vừa lướt qua thì Ngưu Quan Khải đã biết ý mà đi theo sau, khuya rồi, có người đi cùng vẫn sẽ an toàn hơn là để cô đi về một mình. Hoàng Hữu Chính vẫn ở lại, ngay sau khi Tôn Dĩnh Sa đi khuất, cậu di chuyển sang bên cạnh Vương Sở Khâm, hai vẫn hơn một, có đánh nhau, bọn họ vẫn có phần thắng cao hơn. Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ nếu đánh nhau thật thì ngày mai anh em Nhà Kem sẽ bị ăn biên bản cấm thi đấu mất.

Vương Sở Khâm cười khẩy một cái, sau đó đi thêm vài bước, cúi xuống nhặt lên chiếc áo khoác vẫn đang nằm trên mặt đất từ lúc Tôn Dĩnh Sa chạy về phía hắn, dùng tay còn lại phủi phủi vài lần vết bụi trên áo, sau đó đưa ra trước mặt của Diệp Đình Nguyên. Cũng phải đem vật trả về cho chủ một cách đàng hoàng chứ, và đương nhiên hắn sẽ thay mặt Tôn Dĩnh Sa xin lỗi người này.

“Em ấy không phải cố tình đâu, khi chạy lỡ làm rơi áo thôi, tôi phủi sạch giúp em ấy rồi”

 

Comments