Khác với sự bồn chồn của
Vương Sở Khâm, Tôn Dĩnh Sa ngồi trong phòng họp với gương mặt không chút gợn
sóng, cô không xoay bút, không nhìn quanh, hoàn toàn tập trung vào thông báo được
chiếu trên màn hình trước mặt. Trong đầu đang phân tích từng điều kiện tham gia
chương trình, vậy là sẽ có 4 bộ môn trọng điểm góp mặt, theo như nhận định vào
thời điểm hiện tại, bốn bộ môn đó là bóng bàn, bơi lợi, cầu lông và điền kinh.
Những môn khác cô không
rành lắm, bóng bàn thì là nghề nghiệp của cô rồi, cầu lông thì cô có bạn bên
đó, chị Thanh Thần nhưng chị ấy có gia đình rồi nên sẽ không tham gia chương
trình này đâu, bơi lội có bé Toàn Hồng Thiền, con bé còn quá nhỏ, vẫn là em bé
thì không thể tham gia với tư cách người chăm sóc được. Điền kinh cô hoàn toàn
không có thông tin gì về họ, cũng chưa từng tiếp xúc với một ai bên tuyển đó hết.
Nhìn sang phía tuyển nam,
thấy mọi người cũng đang có cho mình những suy nghĩ riêng, bên tuyển khác có thể
không rõ là nhưng cầu lông với bóng bàn có nội dung đôi nam nữ, chọn một trong
những cặp đôi đang thi đấu cho tuyển hiện tại không khó. Cái khó là sắp xếp
tham gia trong vòng 30 ngày, đôi nào được giao trọng trách cho dù là thi đấu
hay tham gia chương trình “Hello Baby” này cũng sẽ đều có áp lực riêng, nào là
quảng bá bộ môn, nào là kết hợp đúng với tinh thần của Bộ đề ra và đương nhiên
là biểu hiện của chính hai vận động viên đó khi tham gia chương trình này.
Thành tích? Với biệt danh
“Hỗn song lão tổ” thì bọn họ chắc không cần phải giới thiệu nhiều, mà cũng cần
giới thiệu bản thân sao, cũng chỉ có Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm là dám nhận
nó thôi.
Hình tượng sạch sẽ, quốc
dân độ cao? Một người là đại diện của tuyển bóng bàn Bắc Kinh, một người là đại
diện của tuyển bóng bàn Hà Bắc, hai cái tên cây đa cây đề của bộ môn bóng bàn,
là nơi sản sinh ra rất nhiều vận động viên xuất sắc cho tuyển quốc gia nói
riêng và Trung Quốc nói chung, về hình tượng, sẽ hiếm có người nào sạch bằng họ.
Còn về quốc dân độ cao, chắc cũng không cần nói quá nhiều về điều này, chính vì
hình tượng sạch sẽ cùng với thành tích khổng lồ trên mà lưu lượng, đỉnh lưu giới
giải trí cũng không thể sánh bằng.
Sự ăn ý sao? Về nội dung
đôi nam nữ, muốn có thành tích khổng lồ thì thời gian bên nhau, sát cánh cùng
nhau chinh chiến mọi miền đất nước và quốc tế cũng đủ chứng minh cho sự ăn ý
trên sân đấu của họ rồi, Tôn Dĩnh Sa càng nghĩ càng thấy không ai có thể phù hợp
hơn họ để tham gia chương trình này.
Đến cuối cùng, câu hỏi đặt
ra chính là, nếu Ban huấn luyện đưa ra yêu cầu liệu Vương Sở Khâm có đồng ý
tham gia hay không và Tôn Dĩnh Sa có quyền từ chối hay không? Ba mươi ngày chăm
sóc trẻ con, cô sẽ có cơ hội nghỉ ngơi khỏi tập luyện và thi đấu, lâu lâu được
nghỉ xả hơi cũng tốt mà nhưng cô lại không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ, cô
là con gái duy nhất của ba mẹ cô đó. Lúc nhỏ nếu ba mẹ bận thì người chăm sóc
cô là ông bà hoặc là các ông, các chú sinh hoạt chung ở câu lạc bộ bóng bàn nhỏ
gần nhà.
Lớn lên gia nhập tuyển
thì có thầy Dương, thầy Coco, chị Giai Giai và cả anh Côn nữa, thay phiên nhau
chăm sóc hỗ trợ cô, bản thân cũng cảm thấy mình khá là vụng về, các anh các thầy
trong tuyển cũng chưa từng tin tưởng cô trong việc chăm sóc hoặc canh chừng con
cái của họ. Đậu Hà Lan chắc là trường hợp đặc biệt, con bé ngoan lắm, lại rất
thích cô nên Tôn Dĩnh Sa cũng chẳng cần chăm sóc con bé như Coco hoặc sư mẫu.
Tỉ lệ họ bị chọn là trên
90%, trong khi Vương Sở Khâm còn đang hy vọng vào sự may mắn, thì Tôn Dĩnh Sa
đã bắt đầu chấp nhận thực tế này như một "nhiệm vụ chính trị" phải
hoàn thành.
“Chị Thanh Thần có biết
ai là người được chọn không? Chị ấy có nhắn gì với chị chưa?” – Khoái Mạn hỏi
“Chờ thông báo thôi, ai
đi cũng là vì hình ảnh của đội mà." – Tôn Dĩnh Sa trả lời.
Sau giờ họp kín buổi
sáng, cũng đến giờ ăn trưa, bọn họ vẫn tiếp tục bàn tán về “Hello Baby”, không
chì có mỗi tuyển bóng bàn, tuyển cầu lông ở phía xa xa cũng không thoát khỏi chủ
đề này, hôm nay chị Thanh Thần không đến Cục thể thao nên Tôn Dĩnh Sa cũng
không hỏi han được gì hết.
"Nhưng chăm trẻ con
cần sự ăn ý cực cao đấy, tớ thấy chỉ có cặp Double Wang-Sun là trụ nổi thôi”
“Lương Điềm Điềm, anh nói
bậy gì đó?” – Tôn Dĩnh Sa mém sặc nước
“Sao anh qua đây vậy? Tuyển
nam hết chỗ rồi sao?” – Hà Trác Giai hỏi thăm
“Anh là đại sứ thân thiện,
đương nhiên là anh phải qua đây ngồi rồi”
Mỗi lần cần tám chuyện
thì Lương Tĩnh Côn là đối tượng dễ tiếp cận nhất, bên nam cần gì thì với vẻ
ngoài vô tội của anh ấy, tuyển nữ sẽ dễ dàng mà chia sẻ hơn. Và tất nhiên khi
tuyển nữ cần viết gì đó về tuyển nam, cứ việc tìm đến anh Tĩnh Côn, vì trong
tuyển nữ có Tôn Dĩnh Sa, em gái yêu quý của ảnh mà, việc cung cấp thông tin làm
cho đời sống tinh thần của em gái là chuyện Lương Tĩnh Côn nên làm.
"Sa Sa, chị nghe nói
chương trình này còn phải thi đấu 'kỹ năng bỉm sữa' giữa các bộ môn đấy. Em
nghĩ mình có đấu lại bên Nhảy cầu không?" – Vương Nghệ Địch hỏi
"Nhảy cầu họ quen bế
con nít rồi, vì họ nhẹ cân. Còn bên mình... chắc chỉ có mỗi chị Sa là đủ kiên
nhẫn để không 'đập bóng' vào tã giấy thôi." – Đàm Dư Huyên góp vui
"Mọi người đừng có đồn
bậy. Em còn chưa biết mình có phải đi không mà!" - đang ăn dở miếng sườn,
suýt nghẹn
Cả bàn thi nhau che miệng
cười, ánh mắt nhìn cô như kẻ gian nhìn miếng mồi ngon, có vẻ như ai cũng nghĩ rằng
cô cùng Vương Sở Khâm sẽ phải tham gia “Hello Baby”. Dù ngoài mặt bình thản,
nhưng trong đầu Tôn Dĩnh Sa bắt đầu hiện ra viễn cảnh: Vương Sở Khâm – anh
chàng cao mét 8 mấy, tóc tai vuốt vuốt chải chuốt – đang phải cầm một cái bình
sữa, mặt nhăn nhó vì bị em bé tè dầm vào người. Nghĩ đến đó, Tôn Dĩnh Sa vô thức bật
cười thành tiếng ngay giữa lúc mọi người đang im lặng, khiến cả hội quay
sang nhìn cô như "người ngoài hành tinh".
Cũng bởi vì sự hiện diện
thân thiện của Lương Tĩnh Côn nên không khí bên đây khá thoải mái, trái ngược với
bên tuyển nam, có phần hơi trầm nhưng vì có hỏi, họ cũng chẳng biết phải nói
cái gì, bàn cái gì. Mã Long, Hứa Hân, hay cả Lương Tĩnh Côn chắc mẩm bản thân sẽ
không tham gia vì bọn họ đều một nách hai con rồi, thời gian cho gia đình nhỏ của
mình còn không có, lấy đâu ra 30 ngày để chăm con cho người khác cơ chứ. Cho
nên bọn họ cũng không mở miệng bàn về việc này, hơn nữa sau buổi họp, sắc mặt của
Vương Sở Khâm cũng trầm ngâm, không biểu lộ thích hay không thích, vì vậy cũng
không ai nói về chuyện chăm trẻ con này.
“Đi sân bay bao nhiêu lần
là đi lạc bấy nhiêu, có khi còn nhận nhầm người khác là anh Tường thể lực, rồi
cô ấy chăm sóc em bé kiểu gì?” – hắn trả lời khi Mã Long hỏi nhỏ
“Em chắc em với con bé
tham gia hay gì mà đã nhận xét rồi?” – Mã Long tiếp tục hỏi
Vương Sở Khâm biết bản
thân nói hớ, hắn nheo mắt nhìn anh trai rồi cúi xuống tập trung ăn hết bữa trưa
của mình, Mã Long thì không giấu được nụ cười trên mặt, chọc được thằng em đúng
là sảng khoái. “Hello baby” thật ra không tệ, vận động viên thi đấu áp lực, có
thời gian tham gia chương trình thực tế thế này cũng vui mà, còn có thể học
thêm được nhiều điều trong cuộc sống, có thêm nhiều trải nghiệm, cái mà nhà trường
hay cả bóng bàn cũng chưa thể dạy hết cho bọn họ. Sẵn quảng bá tính thân thiện
cũng như đại chúng của bóng bàn là điều nên làm, cái này nếu xét sâu xa thì
cũng được xem là Nhiệm vụ quốc gia rồi, được gánh vác trọng trách thì nên cảm
thấy tự hào về nó.
Tối đó, Tôn Dĩnh Sa về đến
nhà thì nằm dài trên giường, bật một chương trình giải trí ra xem nhưng xem được
nửa tiếng thì thấy chán, cô liền chuyển sang kênh CCTV5 để xem tin tức thể
thao, nào ngờ trên đó đang chiếu lại trận chung kết Đôi nam nữ của giải WTTC tại
Doha, nơi mà cô cùng Vương Sở Khâm lần thứ ba nâng cao chiếp cúp Heydusek quý
giá kia. Đang chăm chú xem lại các pha bóng đôi công, cô nhận được tin nhắn của
mẹ
“Sa Sa ơi, mẹ xem Weibo
thấy bảo Cục mình sắp có chương trình chăm trẻ con à? Mẹ chuẩn bị sẵn sách hướng
dẫn cho con rồi nhé, gửi lên trung tâm tập huấn luôn đây!"
“Mẹ ơi, con còn chưa nhận
nhiệm vụ mà” – Tôn Dĩnh Sa chỉ biết ôm mặt, khóc không ra nước mắt.

Comments
Post a Comment