[HOT NEWS] KHI CÁC
"CHIẾN THẦN" TRỞ THÀNH "ÔNG BỐ BÀ MẸ" BỈM SỮA? 🍼🏆
Các bạn đã bao giờ tưởng
tượng những đôi bàn tay quen cầm vợt, cầm súng, hay sải bước dưới nước... sẽ vụng
về thế nào khi pha sữa, thay tã chưa?
Dự án truyền hình thực tế #HelloBaby do
Cục Thể thao & Bộ Văn hóa phối hợp sản xuất đã chính thức khởi động!
✨ Liệu kỷ luật thép trên sân tập có giúp họ
chiến thắng được những "vị huấn luyện viên nhí" siêu quậy?
✨ Những khía cạnh chưa từng
thấy, những giọt nước mắt và nụ cười sau hào quang huy chương.
Hạng mục nào sẽ là cái
tên đầu tiên lộ diện. Theo các bạn, "Cặp đôi vàng" nào sẽ được chọn để
đại diện cho bộ môn này đây? Hãy comment dự đoán của bạn ngay phía dưới nhé! 👇
#HelloBaby #CucTheThao
#TheThaoVietNam #ComingSoon #VongQuayTheThao
Vương Sở Khâm vừa mới tắt
máy xe thì nhìn thấy nét mặt không mấy hào hứng của Ngưu Quan Khải ngồi bên ghế
phụ, thằng nhóc này cũng hay thật, đã phải dậy sớm ghé nhà đón nhóc đi tập mà
còn thái độ với hắn sao? Có tin hắn đá cậu xuống xe không. Nhưng rồi thấy cậu vẫn
mãi im lặng dù xe đã ngừng chuyển động được 3 phút rồi, định hỏi thêm thì điện
thoại trong túi quần run lên, Vương Sở Khâm lấy ra và xem, tin nhắn gửi đến là
của anh Long, nội dung chỉ hỏi cậu đang ở đâu, đến phòng tập gấp, tuyển mở cuộc
họp.
Cảm thấy chuyện này có
liên quan đến biểu cảm của Niu Niu nên Vương Sở Khâm vội cất điện thoại vào
túi, đẩy nhẹ tay của nhóc rồi cùng nhau bước nhanh vào phòng tập, đến nơi thì
thấy nét mặt của ai cũng khá là khó đoán, mỗi người đang có riêng cho mình một
suy nghĩ. Ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế còn trống bên cạnh Lương Tĩnh Côn, hắn
vỗ vào đùi người anh của mình một cái, thu hút sự chú ý rồi lên tiếng hỏi.
“Có chuyện gì vậy? Sắp tới
có giải gì lớn đâu mà cần họp kín?”
“Em chưa đọc tin tức trên
mạng hả? Trang chính thức của Cục cũng phát văn bản chính thức rồi”
Văn bản chính thức luôn
sao? Dự cảm không lành lắm, Vương Sở Khâm cầm lấy điện thoại trên tay của Lương
Tĩnh Côn rồi tập trung đọc từng dòng của thông báo đó.
[THÔNG BÁO] VỀ VIỆC PHỐI
HỢP TRIỂN KHAI DỰ ÁN QUẢNG BÁ THỂ THAO TRỌNG ĐIỂM.
Căn cứ theo kế hoạch phát
triển văn hóa thể thao và nhằm mục tiêu đưa hình ảnh Vận động viên (VĐV) đến gần
hơn với công chúng, Cục Thể thao phối hợp cùng Bộ Văn hóa chính thức phê duyệt
dự án truyền hình thực tế mang tên "Hello Baby".
1. Mục
đích: Quảng bá tinh thần thể thao, xây dựng hình ảnh
VĐV thế hệ mới đa năng, giàu trách nhiệm và tình cảm thông qua các tình huống đời
thường.
2. Nội
dung: Lựa chọn 04 cặp VĐV tiêu biểu từ 04 bộ môn trọng
điểm tham gia trải nghiệm chăm sóc trẻ em trong vòng 30 ngày.
3. Tiêu
chí lựa chọn: VĐV có thành tích thi đấu xuất sắc,
đạo đức nghề nghiệp tốt và có sức ảnh hưởng tích cực đến cộng đồng.
Danh sách VĐV tham gia
chính thức sẽ được gửi trực tiếp đến các đơn vị chủ quản và công bố sau khi
hoàn tất thủ tục ký kết. Yêu cầu các bộ môn liên quan tạo điều kiện tốt nhất về
thời gian và địa điểm để dự án diễn ra thuận lợi.
Giờ thì đã hiểu biểu cảm
của mọi người, sáng nay chỉ tập trung lái xe đến Cục, hôm nay hắn cùng huấn luyện
viên Vương Hạo có một bài tập chiến thuật cho tay trái, lại còn phải ghé ngang
nhà của Ngưu Quan Khải để đón người đi cùng nên cũng không có thời gian đâu mà
xem điện thoại. Không ngờ lại còn có chuyện này, chuyện này cũng khá là mới mẻ,
còn thú vị nữa, Vương Sở Khâm tựa lưng vào ghế gỗ, một tay xoay chiếc bút bi,
ánh mắt hờ hững nhìn lên màn hình chiếu, tiềng xì xào trong phòng họp khiến hắn
hơi nhíu mày.
"Hello Baby? Chăm
sóc trẻ con?" – Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ không
tin nổi.
Trong đầu hắn lướt qua một
loạt hình ảnh: Những tiếng khóc inh tai, tã giấy, bình sữa và những đôi bàn tay
nhỏ xíu dính đầy đồ ăn. Đối với một người mà thế giới chỉ xoay quanh tiếng bóng
nảy trên mặt bàn gỗ và những bài tập thể lực vắt kiệt sức lực như hắn, việc này
nghe chẳng khác nào một "thảm họa" được lên kế hoạch trước. Nhớ lại
những gương mặt của đồng đội, đúng là có dùng hết nơ rôn não cũng không đoán được
chương trình này thực sự được tiến hành, từ trang giấy trở thành sự thật.
Vương Sở Khâm liếc sang
phía Tôn Dĩnh Sa đang ngồi cách đó không xa. Cô vẫn cúi đầu ghi chép, gương mặt
bình thản như thể đang nghe báo cáo thành tích quý. Vương Sở Khâm thầm nghĩ chắc
chắn là bên Nhảy cầu hoặc Bơi lội rồi. Mấy môn đó hình tượng 'mềm mại' hơn. Còn
bóng bàn? Ai lại đi chọn mấy kẻ suốt ngày chỉ biết cầm vợt đập bóng như chúng
ta đi dỗ trẻ con chứ? Sự tự tin đó khiến hắn thả lỏng cơ thể hơn một chút. Hắn
tự nhủ, dù Cục có muốn quảng bá thế nào đi nữa, cũng không đời nào lãng phí thời
gian vàng ngọc của cặp đôi chủ lực đang trong giai đoạn chuẩn bị cho các giải đấu
lớn. Ba mươi ngày rời xa bàn bóng để làm "bố thực tập"? nghe thật nực
cười.
"Cặp đôi có sức ảnh
hưởng nhất, có sự ăn ý tuyệt đối trên sân đấu”
Hoàng Hữu Chính ngồi sau
lưng hắn khẽ nói với Lâm Thi Đống kế bên, lời nói đó lọt vào tai của hai người
anh ngồi bên trên, nhận được hai ánh nhìn ngạc nhiên, hai đứa nhóc chợt im lặng.
Nói về đôi nam thì bốn người đang là hai cặp đôi mạnh nhất của tuyển Trung Quốc
hiện tại, còn nói về đánh đôi nam nữ, ngoại trừ Lương Tĩnh Côn thì ba người còn
lại đều có cho mình một đối tác ăn ý. Mà chương trình chăm sóc trẻ em như thế
này thì phải có một mẹ thực tập và bố thực tập, người tham gia không thể nào là
hai cặp đôi nam nam này được.
“Hai đứa mình vẫn là con
nít, các thầy không để hai đứa mình đi chăm sóc trẻ em đâu nhỉ?”
“Nếu các thầy chọn nhất định
không thể là đôi nam, hai người đàn ông thì chăm con nít kiểu gì?”
“Điềm ca, có khi chọn anh
đó, dù sao anh cũng có kinh nghiệm rồi” – Lâm Thi Đống nhoài người lên nói
“Mấy chương trình thực tế
kiểu này phải chọn người chưa có kinh nghiệm thì mới thu hút được khán giả”
Lương Tĩnh Côn nói ra
cũng có lý, làm vận động viên cũng không bận rộn đến mức không có thời gian xem
chương trình giải trí, cũng là một cách giải tỏa áp lực mà, có khi còn giết thời
gian chết. Quả thật, phải cho những người chưa có kinh nghiệm sẽ ra được những
khoảnh khắc hài hước, thú vị và thật sự là đời thường như tiêu chí của chương
trình đề ra. Chiếc bút đang xoay trên ngón tay đột ngột rơi xuống mặt bàn, phát
ra một tiếng "cạch" khô khốc giữa phòng họp đang yên tĩnh.
Vương Sở Khâm nhìn chằm
chằm vào dòng chữ trên màn hình, một cảm giác bất an kỳ lạ bắt đầu len lỏi. Hắn
và Tôn Dĩnh Sa đã làm đồng đội 8 năm, hiểu nhau trên sân đấu đến từng chân tơ kẽ
tóc, nhưng bảo họ cùng nhau chăm sóc một sinh linh bé nhỏ? Hắn lặp lại dòng suy
nghĩ đó như một cách để trấn an bản thân, nhưng ánh mắt của Huấn luyện viên trưởng
vừa mới lướt qua anh lại nói điều ngược lại.
“Thầy tìm em?” – Vương Sở
Khâm hỏi
“Chúng ta vào xem băng
thi đấu, kỹ thuật hôm nay cần nghiên cứu một chút trước khi thực tập”
Kết thúc cuộc họp, vẫn
chưa biết được ai là người được chọn tham gia chương trình này, nếu xét một cặp
“bố mẹ tập sự” thì tuyển bóng bàn đang có bốn cặp đôi sáng giá, đó là “Vương Sở
Khâm & Tôn Dĩnh Sa” – “Lâm Thi Đống & Khoái Mạn” – “Hoàng Hữu Chính
& Trần Nghị”, cuối cùng là “Trần Tuấn Tùng & Đàm Dư Huyên”.
Hắn cúi xuống lấy lại chiếc
bút mình làm rớt, ánh mắt lướt qua tuyển nữ, bên đó cũng đang bàn tán rất rôm rả.

Comments
Post a Comment