“Hai đứa kết hợp đánh đôi nam nữ đi, vừa hay ở Giải Vô Địch Quốc Gia thiếu một cặp nữa là vừa khớp”
“Cứ thử xem sao, một đứa
trái, một đứa phải, biết đâu lại được”
Trước bọn họ đương nhiên
ban huấn luyện cũng đã kết hợp rất nhiều vận động viên hai đội nam nữ lại với
nhau kể từ khi Ủy ban Olympics thông báo bổ sung thêm nội dung này vào nội dung
thi đấu tại giải đấu này, cho nên khi nghe lời đề nghị này của thầy Chí Cường,
bọn họ có chút không tin được vì thời điểm đó bọn họ cũng chưa biết gì về nhau.
Nếu Tôn Dĩnh Sa đã nghe qua mọi người nhắc về một người tên Datou, Datou thì
Vương Sở Khâm lại nghe chuyện về cô qua người anh Lương Tĩnh Côn, phải đến khi
cùng nhau tập luyện, và dựa trên lời nói của thầy Chí Cường, cả hai mới chính
thức tìm hiểu về nhau.
Việc tìm hiểu về nhau là
điều bắt buộc, vì là bạn đánh đôi của nhau thì cần phải hiểu nhau để có thể triển
khai các chiến thuật một cách tốt nhất, cũng như có thể cùng nhau giải bài, đọc
vị đối thủ. Huấn luyện viên chỉ góp một phần nào vào sự thành công, chiến thắng
của vận động viên đó, bản thân chính vận động viên đó cũng cần phát huy một
cách tốt nhất những gì đã được dạy và học hằng ngày. Người cầm vợt lên sân thi
đấu là chính vận động viên đó, huấn luyện viên chỉ là người hỗ trợ, giúp họ
khai thông suy nghĩ, giúp cho bọn họ thêm tự tin vào quyết định cũng như chiến
thuật của bản thân. Thắng hay thua đều sẽ là một bài học quý báu cho chính họ,
từ đó mới nhận ra mình còn thiếu sót điểm nào, cần cải thiện ở đâu để có thể
trao đổi tốt hơn với huấn luyện viên của mình.
“Dưa hấu hôm nay ngọt lắm,
mau ăn đi, mới lấy từ tủ lạnh ra đó”
Thầy Dương đi vào phòng tập
từ phía xa, trên tay là một dĩa dưa hấu mát lạnh, vợ ông hôm qua đi chợ, gặp được
hàng bán dưa hấu nên ghé vào lựa một trái thật ngon cho Tôn Dĩnh Sa sau khi
nghe tin con bé sẽ về lại Hà Bắc mấy hôm.
“Ở đây vẫn là tuyệt nhất”
“Thằng nhóc kia lại làm
con buồn hả?”
Thằng nhóc? Cô là Tiểu Ma
Vương tuyển bóng bàn đó, có thằng nhóc nào mà dám chọc vào cô cơ chứ, thêm cả
tuyển nam với tuyển nữ, nước sống không phạm nước giếng, cũng chẳng có kèn cựa
gì với nhau, thầy Dương là đang nói đến thằng nhóc nào nhỉ? Không lẽ là…Vương Sở
Khâm? Đưa miếng dưa hấu vào miệng rồi chợt khựng lại, cùng với đôi mắt to tròn
của mình, cô nhìn thầy của mình không chớp mắt. Sao lại nhắc đến người này? Bao
năm qua, thi đấu cùng nhau biết bao trận, Vương Sở Khâm chi có thời gian đầu là
còn xa cách chứ sau tầm mấy tháng, cả hai cũng đã gạt cái tôi cá nhân của mình
sang một bên để có thể trở thành đối tác tốt nhất của nhau.
“Vương Datou đối với con
rất tốt, rất đúng chừng mực, cũng 7-8 năm rồi, mà thầy còn lo sao?”
“Ta xem con như con gái,
đương nhiên là phải lo cho con rồi. Nếu thằng nhóc đó dám làm con buồn, ta sẽ
đích thân lên tận Đài Tiên Nông gặp lão Trương”
Thầy Dương lo quá rồi, tuần
trước thầy Trương còn vui vẻ mời cô làm khách đến ăn mì gà của thầy Quan nữa
kìa nhưng cô hiểu thầy là đang quan tâm cô, chỉ vì thầy yêu thương cô nên mới
như vậy. Hơn nữa, nếu Kinh đội là chống lưng vững trãi nhất của Vương Sở Khâm
thì tuyển Hà Bắc cũng là thành lũy kiên cố bảo vệ cô an toàn và không bao giờ bị
tổn thương. Có thách thì Tiểu Thiếu gia của Kinh đội cũng không dám làm gì cô
đâu.
Đến giờ tập buổi chiều,
Tôn Dĩnh Sa ở lại thêm bốn tiếng để tập thêm với Hà Trác Giai, tuần này toàn bộ
các vận động viên của Tỉnh Hà Bắc sẽ tham dự một sự kiện cấp tỉnh, nhằm quảng
bá du lịch văn hóa, thể thao của tỉnh nhà. Là một trong những đại diện xuất sắc
nhất của Hà Bắc, làm sao mà thiếu phần của Tôn Dĩnh Sa được, tối về cô còn phải
xem qua bài phát biểu của mình, hôm đó có ba người sẽ lên nói vài lời trước báo
chí cũng như các lãnh đạo cấp cao của tỉnh, cô là một trong số họ.
Nếu hỏi thì Tôn Dĩnh Sa
thật sự chỉ muốn đi tập rồi về nhà nghỉ ngơi, thi đấu thật tốt sau đó về luyện
tập thêm và kết thúc một ngày bằng một giấc ngủ thật ngon, việc tham gia sự kiện
như thế này khiến cô có phần không thoải mái lắm vì lâu lâu sẽ nhận được những
câu hỏi không đâu vào đâu, khiến cô suy nghĩ làm sao người trước mặt có thể hỏi
cô vấn đề này được nhỉ. Nhưng càng thành danh, càng có sức ảnh hưởng, cô lại thấy
rằng mình nên làm gì đó góp sức cho cái nơi nuôi dưỡng cô cũng như hỗ trợ cô
trên con đường thi đấu bóng bàn.
Tập xong, trong lúc thu dọn
đồ đạc cá nhân thì ngón tay chạm trúng một bài báo liên quan đến Đài Tiên Nông,
thì ra hôm nay anh Long cùng Vương Sở Khâm tham dự một buổi tuyên dương của tỉnh
Bắc Kinh, quần áo chỉnh tề, áo vest, quần âu, nhìn trông rất khác so với thường
ngày. Cũng không phải lần đầu tiên thấy Vương Sở Khâm trong bộ quần áo như thế
này nhưng lúc nào cũng phải cảm thán rằng hắn ta thật sự là một cái móc treo đồ
và cũng hiểu vì sao trước kia, hắn bị chửi đến mức lên cả tìm kiếm nóng chỉ vì
mặc áo khoác dài do Lining tài trợ.
“Có kỳ lắm không?”
“Không, bình thường mà,
con gái mặc váy, có gì mà kỳ”
Không biết có được tính
là lần đầu tiên nhìn thấy Tôn Dĩnh Sa mặc váy hay không nhưng cảm giác lạ thật
vì rõ ràng lâu nay chỉ nhìn thấy cô mặc quần, Vương Sở Khâm hoàn toàn không thấy
kỳ quặc gì cả, bước ra khỏi sân đấu thì cũng nên thay đổi một chút, không cần
lúc nào cũng là quần quần áo áo. Cũng phải cảm ơn nhà nước đã mở một buổi gặp gỡ
và tiếp đón các nhà vô địch Olympic nên Tôn Dĩnh Sa bắt buộc phải mặc lễ phục
này đến tham gia, vận động viên nữ thì lễ phục là váy, không có sự ngoại lệ hoặc
đặc cách nào.
Tôn Dĩnh Sa từng được hỏi
có thích mặc váy đầm không thì cô trả lời rằng ban huấn luyện yêu cầu thì sẽ mặc
còn không sẽ cứ mặc quần cho thoải mái. Thi đấu đã vất vả lắm rồi, cô cũng chẳng
có thời gian đâu mà nghĩ xem hôm nay sẽ trưng diện như thế nào và quan trọng là
Vương Sở Khâm cũng không xem cô là con trai mà đối xử.
“Mặt tiền của anh Long thật
sự rất đắt giá”
“Anh Khâm đứng bên cạnh
cũng không hề bị lép vế”
“Đẹp trai, cao ráo, mới
được tuyển vào Kinh đội”
Đi ngang qua khu tập của
mấy đứa nhóc U19 tỉnh Hà Bắc, Tôn Dĩnh Sa nghe được cuộc nói chuyện của tụi nhỏ,
nhìn đồng hồ cũng sắp hết giờ tập, tám chuyện với nhau cũng rất bình thường
thôi, khi nghe được tên đối tác của mình, chân nhỏ cũng dừng lại lắng nghe một
đoạn. Mấy năm trước, phóng viên cũng hỏi cô giữa Vương Sở Khâm cùng Lưu Đình Thạc
ai đẹp trai hơn, đang đánh trống lãng tỏ vẽ mình không nghe rõ câu trả lời thì
đã bị đồng đội bên cạnh cướp lời khiến cô phải giữ mình thật bình tĩnh.
“Đương nhiên là con bé sẽ
trả lời anh của con bé đẹp trai hơn rồi”
Từ khi nào mà mọi người
cũng xem Vương Sở Khâm thành anh trai của cô nhỉ, một người họ Vương, một người
họ Tôn cơ mà, cả hai cùng là con một, anh em ở đâu ra cơ chứ, nếu xem Lương
Tĩnh Côn là anh trai của cô thì còn tạm được, làm sao mà coi Vương Sở Khâm là
anh trai được đây? Nhưng thật sự thì nếu người đồng đội kia không trả lời thay
thì sự lựa chọn của cô vẫn sẽ là Vương Sở Khâm, hắn đẹp trai thật mà.
“Lại nghĩ đến Datou ah?”
– Hà Trác Giai hỏi nhỏ
“Đúng rồi, câu chuyện
trong kia liên quan đến Datou mà” – cô thừa nhận.
“Không sợ hả? Sắp nhỏ này
tháng sau gia nhập tuyển quốc gia rồi”
“Thì sao? Vẫn phải vượt
qua thử thách ở các giải trẻ, nếu muốn cứ lên giải người lớn kiếm em là được”

Comments
Post a Comment