Mọi người ở Đài Tiên Nông, ai nấy đều biết đến sự thiên vị của nơi này giành cho Vương Sở Khâm, Đại thiếu gia Mã Long cũng không có sức nặng bằng Tiểu thiếu gia họ Vương này đâu, người thật sự muốn gì được đó chính là Vương Sở Khâm đó. Làm sao mà không thương cho được, hắn là vợt trái, con đường hắn đi chông gai hơn tay phải nhiều, sự kỳ vọng của Ban huấn luyện giành cho hắn cũng không bằng sự kỳ vọng của hắn giành cho bản thân mình đâu, chính vì vậy, mỗi khi về đến ngôi nhà thứ hai, mọi người sẽ giảm bớt áp lực cho hắn đến mức thấp nhất để chăm sóc cho sức khỏe tinh thần của hắn.
Tôn Dĩnh Sa cũng không hề
kém cạnh, cô cũng là con cưng của tuyển Hà Bắc đó, về thế và về lực có thể
không bằng Kinh đội nhưng Hà Bắc chưa bao giờ để cô thiếu thốn điều gì, nhất là
về điều kiện ăn ở mỗi khi thi đấu và đương nhiên, tâm trạng của cô luôn ở trạng
thái tốt nhất mỗi khi được xoay quanh những chị em cùng tuyển. Ở những giải đấu
lớn, thầy Dương chưa bao giờ để cô phải một mình chiến đấu, thầy sẽ luôn có mặt
đâu đó trên khán đài để cổ vũ hết mình cho người mà ông xem như con gái ruột
này.
Hai vị tổ tông của hai
tuyển bóng bàn có bề dày lịch sử, tưởng chừng sẽ dễ dàng có được vị trí chủ lực
tuyệt đối như hiện tại nhưng rất nhiều người hiểu rõ, tuyển nhà chỉ là bệ đỡ
giúp họ có thể tự tin vững bước, “sự chống lưng” này là điều họ đáng được nhận.
Người tài thì phải được chú trọng đầu tư và phát triển, đào tạo người tài đã
khó, giữ được người tài lại còn khó khăn hơn nhưng đối với Vương Sở Khâm hay
Tôn Dĩnh Sa, Kinh đội hay tuyển Hà Bắc đều là gia đình, đều là nhà của họ, là
nơi họ tìm về mỗi khi muốn yếu đuối một chút.
“Cẩn thận” – hắn phản ứng
khá nhanh
Đến lúc lưng chạm tường
thì Tôn Dĩnh Sa mới hoàn hồn trở lại, đang đi bình thường đột nhiên có một lực
tay kéo mạnh cô sang một bên, còn đang định mắng người thì mắt to đã nhìn thấy
bóng dáng cao lớn của Vương Sở Khâm che chắn cho cô. Nghiêng người qua một chút
thì phát hiện dưới đất có rất nhiều vợt gỗ, mấy cây vợt dạng này cô cũng rất
quen mắt, mỗi khi có sự kiện nào đó, cô cùng đồng đội sẽ mất khoảng 30 phút chỉ
để ký tên lên những cây vợt này, vì nó là quà tặng giành cho những người hâm mộ
may mắn hoặc là người quen của những khách mời cấp cao.
“Tại sao những người khác
không phụ bạn của mình vậy?” – Vương Sở Khâm lên tiếng hỏi
“Danh sách trực hôm nay gồm
những ai?” – kế đến là Mã Long
Cả phòng tập của Kinh đội
phút chốc trở nên căng thẳng, hôm nay tụi nhỏ khá thoải mái vì nghe tin ba Quan
đích thân xuống bếp nấu mì gà, và bọn chúng đều hiểu rõ là vì ai mà bọn chúng
có được niềm vui này. Chính vì vậy mà khi nghe giọng hỏi cứng rắn của Vương Sở
Khâm, lực toàn thân dường như bị rút đi hết, lại còn thêm câu hỏi của Long đội,
tụi nhỏ Nhà Kem lại càng run rẩy hơn.
“Không cần biết hôm nay đến
ai trực nhưng chúng ta là một đội, đã là một đội thì phải giúp đỡ lẫn nhau, có
tinh thần đoàn kết, không phải chỉ chăm chăm cầm vợt lên đánh mà quên đi đồng đội
của mình.”
“Dạ, tụi em đã biết” – cả
đám đồng thanh trả lời Mã Long
“Biết thôi cũng vô ích,
còn phải làm được nữa kìa. Ba Quan con đói rồi”
Vương Sở Khâm vừa nói vừa
quét mắt của mình khắp phòng tập, sau đó quay người bước đi, và than đói với ba
Quan, Lương Tĩnh Côn hay Tôn Dĩnh Sa, kể cả Ngưu Quan Khải cũng không phải người
xa lạ với Đài Tiên Nông nên bọn họ không được tính là khách nhưng mà được chứng
kiến một màn dạy dỗ nội bộ thế này cũng khá là ngại. Nhận được nụ cười trừ của
thầy Trương, cả ba người cũng đáp lại bằng một nụ cười, rồi cũng rón rén đi sau
lưng anh Long, hôm nay họ chỉ qua ăn mì gà thôi mà.
Hoàng Hữu Chính cùng Đàm
Dư Huyên thì ở lại phụ đội viên nhỏ kia thu dọn số vợt gỗ dưới đất, cuối tuần
Đài Tiên Nông có sự kiện, những chiếc vợt này sẽ do anh Long với anh Khâm ký tặng,
dọn dẹp xong thì cũng theo chân thầy Trương đi về phía nhà ăn.
“Không sao chứ?” – hắn hỏi
Tôn Dĩnh Sa
“Hả? Ah…không sao, cám ơn
anh”
“Xin lỗi Sa Sa, mời em
làm khách mà xém nữa khiến em bị thương” – Mã Long nói thêm
“Anh đừng nói vậy, đụng
trúng cũng không đến nỗi bị thương đâu, với lại có Datou che chắn cho em mà”
Vương Sở Khâm phì cười
trước câu trả lời của Tôn Dĩnh Sa, lúc nào đi đứng cũng cắm mặt xuống dưới đất
mà không để ý xung quanh, cũng may hắn phản xạ nhanh, uh thì sẽ va chạm nhẹ
không đến mức bị thương hay gì nhưng cũng là khách đến nhà mà để khách có chuyện
thì qua ngày hôm sau, thầy Dương sẽ chạy từ dưới Hà Bắc lên Bắc Kinh tính sổ với
thầy Trương mất. Mối quan hệ giữa hai tuyển trước nay rất tốt, nó lại càng được
thắt chặt hơn nhờ vào việc Vương Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa được kết hợp đánh cho
nội dung đôi nam nữ, không nên để vì chuyện bé cỏn con này mà sứt mẻ được.
“Rồi, rồi, bắt đầu bữa ăn
thôi, bụng của mấy đứa cũng réo nãy giờ” – thầy Trương lên tiếng
“Vì con không ăn được hải
sản, ba có thêm bò viên cho con, còn mọi người là tôm viên” – còn đây là ba
Quan
Mỉm cười hài lòng với tô
mì gà trước mặt, Vương Sở Khâm nhanh chóng cầm đũa lên ăn, thật sự bụng hắn réo
từ lúc lên xe chạy về Đài Tiên Nông, lâu rồi mới được ăn món do chính tay ba
Quan nấu, y như lúc hắn còn nhỏ, chưa vào tuyển quốc gia vậy. Đến giờ hắn vẫn rất
tự hào là con báo được ba Quan yêu thương nhất, cho dù có bao nhiêu lứa trẻ thi
đậu vào Kinh đội, cũng chưa có ai thay thế được vị trí đó của hắn hết, muốn
thay thế thì cứ đến khiêu chiến với hắn, đánh với hắn một trận đi. Dễ mà!
Kết thúc bữa ăn, như thường
lệ, Lương Tĩnh Côn sẽ phụ trách chở Tôn Dĩnh Sa về nhà riêng của cô, trong lúc
đợi anh ấy đi lấy xe, cô có ngồi chờ đung đưa chân nhỏ tại chiếc ghế đá gần đó,
do lúc nãy xe đậu sát vào trong nên giờ lùi xe hơi khó. Bản thân chưa có bằng
lái, cũng không thể giúp được gì nên đành ngồi chờ như vậy, trong lúc đang nhìn
bóng chân của mình dưới mặt đất thì chợt có một cái bóng to cao hơn che đi dấu
chân của cô, ngước mắt lên thì thấy Vương Sở Khâm đang đứng trước mặt, tính đứng
lên thì người kia đã nhanh chân ngồi xuống bên cạnh.
“Đừng hung dữ với bọn nhỏ
quá, tụi nhỏ cũng không phải cố ý”
Thấy người bên cạnh vẫn
chưa lên tiếng, không khí xung quanh cũng không phải ngột ngạt mà là im lặng thế
này khiến một người hay nói như cô không chịu được lâu.
“Hung dữ thật sao? Cũng
đâu phải mắng em”
“Vì chưa từng bị anh mắng
bao giờ nên mới thấy anh hung dữ” – cô nhẹ nhàng trả lời.
Lần nữa bật cười trước
câu trả lời của Tôn Dĩnh Sa, hắn thì không thích cười lắm đâu nhưng cũng là đồng
đội bao lâu nay rồi, cũng khá là thân thiết, Vương Sở Khâm cũng chẳng cần mắng
Tôn Dĩnh Sa làm gì, hai người đã quá hiểu đối phương rồi, hiện giờ cứ lên sân đấu,
chỉ cần qua một ánh mắt, bọn họ đều biết đối tác của mình muốn dùng chiến thuật
nào và sẽ phá vỡ chiến thuật của đối thủ ra sao.
Ngồi thêm một lúc, Lương
Tĩnh Côn cũng đã có thể lái xe của mình ra, Tôn Dĩnh Sa lần này thật sự đứng dậy
để đi về, cài dây an toàn rồi vẫy tay chào Vương Sở Khâm, mà cũng lạ thật, cả
hai bằng tuổi nhau, hắn chỉ sinh trước cô 6 tháng nhưng vì hắn vào tuyển một
trước cô một năm nên cũng thuận miệng mà gọi hắn là anh. Bao lâu nay, dưới sự
che chắn của hắn, Tôn Dĩnh Sa thật sự rất an tâm mỗi khi có sự xuất hiện của
Vương Sở Khâm bên cạnh, thi đấu lúc nào cũng sẽ cảm thấy vô cùng tự tin, chiến
thắng là của bọn họ, thành tích là của riêng họ.

Comments
Post a Comment