MISMATCH - Chương 26

Trước khi tập huấn, đội sẽ tổ chức chạy 10.000m, cái này vừa là hình phạt vừa là một trong những bài tập thể lực của vận động viên, Tôn Dĩnh Sa từng nói cô thà chạy 10.000m hơn là tập thể lực 1 tiếng, rất mà mệt đó nhưng khi quyết định giảm cân thì cái nào cũng như nhau thôi. Mấy bài tập thể lực của anh Tường thiết kế riêng cho cô thì khỏi phải nói, rất đa dạng phong cách, nghĩ tới thôi cũng nhức đầu rồi. Còn Vương Sở Khâm thì hắn thích tập thể lực hơn, người hâm mộ mỗi lần theo dõi bên ngoài khu tập huấn thường sẽ thấy hắn di chuyển từ nơi ở đến phòng tập thể lực có thể hai đến ba lần một ngày. Chủ yêu là do phong cách thi đấu nên hắn chú trọng việc này hơn, còn chạy 10.000m thì cứ chạy thôi, cũng không có giới hạn thời gian.

“Anh Khâm, uống nước đi”

“Tìm hiểu sao rồi?” – hắn nhận chai nước từ Ngưu Quan Khải rồi hỏi

“Lịch tập không trùng, trừ phi có người cố ý thôi”

Uống được nửa chai, hắn đứng dậy sau đó kéo vali nhỏ của mình ra khỏi phòng tập, Ngưu Quan Khải cũng lẽo đẽo theo sau, cậu không rõ sao anh Khâm lại nói cậu đi điều tra thử lịch tập của bên tuyển cầu lông nhưng ảnh không làm những chuyện thừa thải. Ngay sau đó thấy Tôn Dĩnh Sa cũng vừa kết thúc chạy 10.000m quay về, bên cạnh không biết đâu ra một cô tên Diệp Linh, cuối cùng cũng hiểu lý do vì sao anh Khâm lại nói cậu làm chuyện đó. Đúng thật là chỉ có cố tình mới trùng hợp như vậy chứ vũ trụ làm gì rảnh rỗi tới nổi sắp xếp mấy chuyện này được.

“Vương Datou”

“Chúng ta quen biết nhau sao?” – hắn khó chịu hỏi

Người gọi là Diệp Linh, hai anh em nhà này thật biết cách làm cho hắn khó chịu trong từng lời nói với hành động, Vương Sở Khâm không phải người không biết lý lẽ, cũng không cảm thấy mình hơn ai hoặc vì được yêu thương vô bờ bến của Nhà Kem mà dẫn đến kiêu ngạo, khinh thường người khác. Chỉ là ngay từ lần đầu gặp gỡ, hắn đã không có thiện cảm với hai người này, cũng chẳng biết giải thích thế nào, hắn cũng không dẫn dắt những người trong Nhà Kem hay tuyển quốc gia khó chịu cùng với hắn. Nhưng đã thân thuộc với Vương Sở Khâm rồi thì mọi người cũng biết ý mà không nhắc đến hoặc trò chuyện quá năm câu với anh em nhà họ Diệp.

“Anh nói gì lạ vậy? Cùng xuất thân từ Tiên Nông Đàn, đương nhiên chúng ta quen biết nhau rồi”

“Chúng ta chỉ quen biết bình thường, cũng không thân thuộc đến vậy, cái biệt danh kia không phải cô muốn gọi là gọi” – Vương Sở Khâm thật sự thể hiện sự khó chịu của mình.

Tôn Dĩnh Sa cảm thấy bầu không khí vô cùng căng thẳng, cả đội vừa mới chạy 10.000m xong, nhất định đang rất mệt và cần nghỉ ngơi, đang không thoải mái lại phải nghe một người mà bản thân không mấy thân thuộc cũng không muốn tìm hiểu làm thân gọi cái biệt danh mà chỉ có những người thật sự quen biết mới được gọi như vậy, là cô, cô cũng sẽ thấy không được vui và nói ra những lời cay nghiệt. Nghĩ lại, dù sao Diệp Linh cũng là một trong những người bạn của cô, cô cũng muốn giải vây cho Diệp Linh một chút, giải vây càng nhanh, Vương Sở Khâm có thể về lại phòng riêng của mình để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho buổi tập chiều nay.

“Anh làm người ta sợ đó, mau về nghỉ đi, chiều còn tập”

“Là em hay cô ta?” – ý hắn đang hỏi ai người sợ

“Đương nhiên là Diệp Linh rồi, cô ấy là người ngoài, không hiểu tính anh, sẽ sợ anh đó, còn em thì làm sao mà sợ anh được” – “Niu Niu, cùng Datou về đi”

Tôn Dĩnh Sa không bao giờ sợ Vương Sở Khâm, hắn từ lúc 17 tuổi cho đến 25 tuổi, lớn tiếng cũng chưa từng lớn tiếng với cô thì làm sao mà phải sợ hắn? Mỗi lúc người hâm mộ quay clip thấy hai người lời qua tiếng lại nghĩ là cãi nhau nhưng không phải, hiện trường quá ồn ào, tiếng nhạc lại lớn, muốn nói chuyện cho đối phương nghe thấy thì phải nâng tông giọng của bản thân lên. Thi đấu xong có rất nhiều pha bóng không thể triển khai đúng chiến thuật đã đề ra hoặc là đánh ra không vừa ý của họ nên họ thường đúc kết sau trận ngay tại thời điểm đó, có gì thì nói ra liền, đó là tính cách với thói quen của họ rồi.

Người khác có thể thấy Vương Sở Khâm dữ dằn, khó gần, kiêu ngạo nhưng mà đối tác của cô, rất là đáng yêu đó, đôi khi còn ngốc nghếch nữa, với người khác thì để thời gian trả lời nhưng với những người quen biết của cô, thân thiết với cô thì không nên có suy nghĩ đó mỗi khi nhắc đến Vương Sở Khâm.

Không chàng trai nào trên thế giới này tốt bằng Vương Sở Khâm đâu.

Khi thấy hắn cùng Ngưu Quan Khải đã đi khuất sau cây cột ngay góc hành lang, Tôn Dĩnh Sa khẽ thở dài, sau đó cất bước đi về phòng mình, đi được vài bước thì sực nhớ ra Diệp Linh vẫn đang đứng ở đó, cô xoay người lại rồi hỏi

“Cậu không về phòng sao? Mình về trước nhé”

“Sao cậu phải bảo vệ anh ta đến vậy? Anh ta tốt ở điểm nào? Còn nhiều người khác cũng tốt với cậu mà”

“Diệp Linh, chúng ta quen biết lẫn nhau rồi trở thành bạn bè là vì có nhiều điểm chung về sở thích, về lối sống, về tam sinh quan, mình cứ nghĩ cậu hiểu mình nhưng có vẻ cậu vẫn chưa hiểu mình đến vậy. Đối với những người mình yêu thương, quan tâm, mình sẽ luôn bảo vệ họ và không để cho người khác có suy nghĩ xấu xí về người đó. Mình biết có rất nhiều người tốt với mình, mình cám ơn nhưng để mà nói ai là người tốt nhất thì Vương Sở Khâm sẽ không bao giờ ở vị trí cuối cùng, anh ấy sẽ luôn có mặt trong danh sách đó, vị trí của anh ấy cũng không dễ bị lung lay bởi bất kỳ ai. Anh ấy đã ở đó từ khi mình 17 tuổi rồi, còn chúng ta chỉ mới có ba năm thôi, Diệp Linh, mình mong cậu sẽ không để những lời nói xung quanh anh cậu cũng như xung quanh Sở Khâm mà có cái nhìn phiến diện với anh ấy. Diệp Đình Nguyên là anh trai của cậu, đương nhiên mình hiểu cậu sẽ đứng về phía của anh trai, mình cũng vậy thôi, nếu để lựa chọn, dưới bất kỳ hoàn cảnh nào, mình cũng sẽ đứng về phía của Vương Sở Khâm”

Buổi chiều hôm đó, tâm trạng của Tôn Dĩnh Sa có chút bị ảnh hưởng, cô chỉ sợ mối quan hệ giữa Vương Sở Khâm cùng người nhà họ Diệp sẽ càng tệ hơn, biết là hai môn thể thao không có gì liên quan đến nhau, cũng sẽ chạm mặt vài lần ở Cục hay ở Đài Tiên Nông nhưng mà cứ mãi căng thẳng như vậy đến bao giờ cơ chứ.

“Đã cho ăn kem rồi mà vẫn không vui sao?”

“Một hủ thôi mà tưởng như anh cho em ăn 10 hủ vậy đó” – cô bĩu môi

“Còn đòi ăn tận 10 hủ hả? Có biết em sắp tới ngày rồi không?” – hắn đưa tay nhéo má cô một cái

Tới ngày, ánh mắt khép lại, tay nhỏ liền mở điện thoại ra xem, quả thật sắp tới kỳ kinh hằng tháng rồi, gần đây do bận quay chương trình Hello Baby cũng như chuẩn bị cho việc tập huấn mà cô quên mất kiểm tra lịch, Tôn Dĩnh Sa quay qua nhìn Vương Sở Khâm ngồi bên cạnh, người này còn canh cả ngày rụng dâu của cô nữa hả? Có phải hắn đã biết quá nhiều rồi không? Có nên thủ tiêu hắn không? Sau này nhất định sẽ không thể thoái khỏi lòng bàn tay của hắn mất, cứ như vậy sẽ biến thành Tôn Ngộ Không bị nhốt dưới chân núi Ngũ Hành 500 năm luôn.

Vương Sở Khâm nhìn nét mặt của cô liền phì cười, hắn biết mỗi khi bận rộn là sẽ quên mấy thứ quan trọng này, hắn cũng biết mình là đàn ông con trai không nên để ý kỹ quá mấy thứ này của con gái nhưng Tôn Dĩnh Sa là đối tác quan trọng nhất đối với hắn, là đối tác vào sinh ra tử với hắn bao năm qua, hắn không thể mặc kệ cô ấy như vậy. Vương Sở Khâm là con một, mẹ hắn cũng sẽ không dạy hắn về những chuyện này nhưng khi có cơ hội về nhà, nếu như ngày đó đến, ba hắn luôn là người chăm sóc cho mẹ hắn, không để cho bà động tay động chân làm bất kỳ điều gì. Chính nhờ những hình ảnh trực quang và thực tế đó mà Vương Sở Khâm mới có cơ hội tìm hiểu về mấy chuyện này và phải chăm sóc cho người khác giới ra sao.

Nhưng nói thì nói vậy thôi chứ người khác giới duy nhất mà hắn lo lắng đến tận kỳ kinh nguyệt như thế này chỉ có mỗi Tôn Dĩnh Sa. Cô ấy mãi mãi là ngoại lệ của Vương Sở Khâm, cũng không ai làm lung lay được vị trí đó của cô trong lòng hắn. 

 -------------

p/s: người đừng lặng im đến thế...mọi người không like, không cmt thì tui sẽ nghĩ mình viết rất rất rất hay đó nha 

Comments

Post a Comment