Hai tuần sắp tới chương trình không thể đặt lịch quy phim, chuyện này cũng đã thông báo với bên họ từ trước, do kế hoạch huấn luyện của tuyển bóng bàn đã có từ trước, hai tuần bọn họ sẽ giành toàn bộ thời gian cho việc tập luyện cùng hồi phục, những chuyện này cũng xảy ra thường xuyên, để đảm bảo thể lực cho vận động viên, cũng như giúp họ đúc kết lại một số điểm còn chưa tốt ở những giải đấu trước.
Điều quan trọng nhất là lần
này tuyên cầu lông cũng sẽ đến Trùng Khánh để tập huấn, hai nới tập huấn khác
nhau nhưng cùng chung một cơ sở huấn luyện. Cũng dễ hiểu thôi, bóng bàn với cầu
lông có cùng chung một chủ nhiệm quản lý thể thao, khi có thời gian phù hợp, cả
hai tuyển sẽ cùng tham gia chung một sự kiện, có thời gian tập huấn tương đương
nhau. Lần này cũng vậy, khác là trong mỗi tuyển thân phận của 4 người có chút
khác biệt rồi, mỗi độ đều có cho riêng mình 1 cặp “ba mẹ tập sự” nhưng thôi, lần
này đi tập huấn không phải đi sự kiện, tập trung vào chuyên môn hay hơn.
“Ba Khâm với cô không đến
được, thật sao?”
“Uh, ba Khâm và cô phải
đi tập huấn, không thể đến chơi với Bối Bối được”
Tôn Dĩnh Sa đang chuẩn bị
lên xe để ra sân bay thì nhận được cuộc gọi của Khương Gia Bối, hôm qua con bé
mới biết thông tin hai tuần sắp tới không có cảnh quay, cô cùng Vương Sở Khâm
cũng không có thời gian đến chơi với hai anh em nên nói mẹ gọi cho cô hỏi thăm
liền. Nhưng ngộ thật đó, con bé có thể gọi Vương Sở Khâm là ba Khâm chỉ sau một
tuần tiếp xúc, vậy mà cô vẫn mãi là cô Sa thôi, thật không công bằng mà.
“Mà nè, Bối Bối sao con
không gọi cô là mẹ Sa hay là Sa mami cũng được mà, cô cảm thấy ghen tỵ một chút
khi con gọi Sở Khâm là ba Khâm đó” – cô giả giọng buồn bã
“Không được, ba Khâm bảo
cô Sa chưa kết hôn, không thể gọi cô là mẹ hay mami tùy tiện được”
Nghe lời giải thích của
Khương Gia Bối đúng thật là những gì mà Vương Sở Khâm sẽ nói, cộng thêm giọng
nói con trẻ, Tôn Dĩnh Sa có cảm giác rất lạ, lâu nay quả thật đã được người này
bảo bọc rất kỹ, chưa từng để cho cô chịu bất kỳ điều tiếng nào xấu xa. Khi đi
thi đấu, nếu không có Coco hay anh Tường đi cùng, Vương Sở Khâm vẫn sẽ có cách
để bảo vệ cô an toàn, từ sân bay, cho đến khách sạn hay là mỗi khi muốn đi dạo
quanh khu vực gần nơi thi đấu, có lẽ, bản thân cô cũng đã quen thuộc với điều
đó, phụ thuộc vào nó, xem nó như một điều hiển nhiên.
Nhưng hắn cũng chưa kết
hôn mà, sao lại để cho Bối Bối gọi mình bằng ba được cơ chứ, cũng là gia đình với
nhau được hai tuần rồi. Khoan, hai tuần rồi sao? Vậy chương trình chỉ còn quay
trong hai tuần nữa thôi. Nhưng may quá, hai tuần kế cô cùng hắn đi tập huấn, thời
gian quay sẽ được kéo ra thêm một chút, không biết có thêm thời gian quay bù
không? Liệu có đủ tư liệu để họ chiếu mấy tập tiếp theo không nhỉ? Đang suy
nghĩ bâng quơ, cô không biết được rằng, có một người đang đứng gần đó nhìn mình
năm phút rồi, đợi thêm thì mất kiên nhẫn, người đó bắt đầu cất bước đi đến bên
Tôn Dĩnh Sa.
“Chào buổi sáng, Sa Sa” –
là Diệp Đình Nguyên
“Ah, chào anh, tuyển cầu
lông chưa đi sao?” – cô hỏi thăm
“Vẫn chưa, mọi người còn
đang sắp xếp hành lý, nghe Linh Linh nói em thích trà xanh nên mua cho em một
chai”
Diệp Đình Nguyên đưa cho
cô một chai trà xanh, nhìn qua thì cô nhận ra ngay vì nó được bán trong nhà ăn
của Đài Tiên Nông, mỗi lúc đến chơi, ba Quan đều mua cho cô một chai, mặc dù
không phải hãng mà cô thích nhưng uống cũng được. Woaa, nhớ lại đột nhiên thèm
một hủ kem vani dâu của Bát Hỷ quá, vì không phải trà cô thích nên Vương Sở
Khâm luôn đi năn nỉ thầy Trương mở tủ kem bù đắp cho cô, và hình như vũ trụ
nghe được tiếng lòng của cô nên hiện tại trước mặt một túi giữ nhiệt chuyên dụng
cho kem tươi, còn dán nhãn vani dâu nữa.
“Có thể giữ kem nguyên vẹn
đến trước khi lên máy bay, anh sẽ đưa Giai Giai giữ, làm thủ tục xong thì ăn”
“Được ăn kem, thật sao?
Khai thật đi, anh là ai? Vương Datou đâu rồi?”
“Giờ có ăn không? Không
ăn, anh ăn một mình” – Vương Sở Khâm rút tay về
“Ai nói không ăn chứ?”
Tôn Dĩnh Sa choàng tay
qua người hắn, cứ như thể đang ôm nhau nhưng thực chất là để lấy lại túi kem
sau lưng hắn, khi lấy được rồi thì cô vui vẻ đeo balo lên sau đó đi thẳng lên
hàng ghế đầu của xe bus, kem thì đã đưa cho Trác Giai, lúc chị ấy nhận kem cũng
thắc mắc như cô là Vương Sở Khâm nay lại cho phép cô ăn kem. Đúng thật là, người
ác nhất hay người tốt nhất vẫn là Vương Sở Khâm thôi, thấy nụ cười khờ của Tôn
Dĩnh Sa, chị Giai cũng phải lắc đầu.
Diệp Đình Nguyên cầm chai
trà xanh mà mình cất công dậy sớm, ghé ngang Đài Tiên Nông để mua, nghe Diệp
Linh nói mỗi lần cô ấy đến đây đều uống loại này, anh đến sớm để lựa chai mới
nhất trong ngày để đem đến Cục thể thao và đưa cho Tôn Dĩnh Sa. Vậy mà giờ nó vẫn
đang lơ lửng trong không trung, từ khi túi giữ kem kia xuất hiện thì chai trà
dường như đã vô hình trong mắt người đó, giống như bản thân anh, kể từ lúc
Vương Sở Khâm bước đến, cô ấy không hề nhớ đến vẫn còn một người nữa đang bên cạnh
mình.
Vương Sở Khâm nhìn ra được
hết những biến chuyển cảm xúc trên gương mặt kia của Diệp Đình Nguyên, hắn
không phải cố ý, chỉ là sắp tới, Tôn Dĩnh Sa không thể ăn kem nên hắn chuẩn bị
cho cô trước, đến lúc không được ăn thì còn có thể giải thích với cô ấy một
chút. Cả hai cùng đưa ra cho Tôn Dĩnh Sa sự lựa chọn, cô ấy chọn kem của hắn,
đó là quyền của cô ấy, hắn không hề ép buộc, với lại, loại trà xanh kia, thật sự
không phải loại mà cô ấy thích, Đài Tiên Nông chỉ có loại đó thôi, mỗi lần đến
là chỉ có loại này để mua.
“Vương Datou, anh mau lên
xe đi, còn chờ mỗi anh thôi” – Tôn Dĩnh Sa ló đầu ra khỏi xe gọi lớn
Cô ấy thật sự không để ý
đến mình sao? Diệp Đình Nguyên tự hỏi trong sự chua chát, cô ấy bao năm nay chỉ
sinh hoạt trong tuyển bóng bàn, Diệp Linh là một trong những người bạn hiếm hoy
ngoài tuyển của cô ấy, cô ấy chỉ quan tâm đến người của đội mình cũng đúng. Phải
khiến bản thân xuất hiện trước mặt cô ấy nhiều hơn nữa, để Tôn Dĩnh Sa có thể nhận
ra, bên cạnh cô ấy vẫn còn một người rất tốt, rất quan tâm cô ấy, không chỉ có
Vương Sở Khâm là làm được chuyện đó, Diệp Đình Nguyên anh cũng làm được, và nhất
định sẽ làm rất tốt.
Trong hai tuần tiếp theo,
tuyển cầu lông cùng bóng bàn tập huấn chung, khác phòng tập nhưng sẽ có thêm thời
gian để mà thực hiện chuyện này. Diệp Đình Nguyên không nói tiếng nào nữa, quay
về sân tập của tuyển cầu lông sau đó lên xe bus di chuyển đến sân bay. Vương Sở
Khâm đứng đó, nhìn bóng lưng của người kia một chút rồi lên xe bus, đi thẳng xuống
cuối xe, ngồi riêng một hàng ghế và chọn chiếc ghế bên cạnh cửa sổ, nới hắn ngồi,
tầm mắt rất dễ nhìn thấy Tôn Dĩnh Sa đang ngồi ở hàng đầu, như vậy hắn mới yên tâm,
cô ấy vẫn luôn ở trong tầm mắt của hắn.
Đến khu tập huấn, mọi người
đang tất bật sắp xếp hành lý, chia phòng, đối với chủ lực tuyệt đối, mỗi người
sẽ được ngủ phòng riêng, còn từ chủ lực trở xuống sẽ phải chia phòng hai, phòng
ba với đồng đội của mình. Diệp Linh sau khi biết phòng mình chỉ cách phòng của
Tôn Dĩnh Sa hai căn thôi thì hí hửng chạy qua khoe với cô.
“Sa Sa, chúng ta lần này ở
gần nhau hơn rồi, tối mình sẽ mua trà sữa cho cậu”
“Kỳ tập huấn này mình muốn
tập trung vào giảm cân, không thể uống trà sữa”
“Vậy mà cậu còn ăn kem do
Vương Sở Khâm mua cho sao?” – Diệp Linh có vẻ không vui
“Chỉ là một hủ kem thôi,
với cũng trước kỳ tập huấn, ah mà, sao cậu biết kem đó là Sở Khâm mua?”
Tôn Dĩnh Sa hỏi xong thì
cũng hiểu ra chắc là do Diệp Đình Nguyên về kể cho Diệp Linh nghe rồi, chỉ là một
hủ kem bé tí thôi không cần thái độ với anh trai cô như vậy. Cô biết Diệp Linh
rất muốn ghép đôi cô cùng anh trai mình nhưng cũng đừng vì vậy mà cảm thấy khó
chịu với Vương Sở Khâm, hắn có làm gì sai đâu. Hắn còn chưa làm gì nữa đó.

Comments
Post a Comment