[HELLO BABY] – TẬP 2 – “GIA
SƯ TẠI GIA” KHI SƯ TỬ BUỘC TÓC HỒNG VÀ BÁNH BAO TRỞ THÀNH "HUẤN LUYỆN
VIÊN" 🩰🏓
–
“BA MẸ TẬP SỰ” CÙNG VỚI THỬ THÁCH HỌC TẬP.
Tuần này, thử
thách "Gia sư nhi đồng" sẽ đưa cặp đôi Shatou vào những
tình huống "dở khóc dở cười" chưa từng có trong giáo án tập luyện! Những khoảnh khắc "chấn động"
không thể bỏ qua của gia đình bóng bàn nhỏ. Từ đại náo siêu thị cho đến buổi học
sóng gió, liệu kỷ luật của nhà vô địch có chiến thắng được các học sinh lớp 1?
👉 Đón xem tập 2 để thấy một khía cạnh
hoàn toàn khác của những nhà vô địch!
#HelloBaby #NhaBongBan
#Shatou #GiaSuNhiDong #VuongSoKham #TonDinhSa #GiaBaoGiaBoi
Tập 2 của Hello Baby cuối
cùng cũng đã hoàn thiện và được đăng lên kênh chính thức của chương trình, nếu như
với Vương Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa vật lộn với bài tập về nhà của hai đứa nhỏ
thì các đội khác cũng trải nghiệm những thử thách khác trong độ tuổi của các đứa
bé. Những bé nhỏ tuổi khi mới hai ba tuổi, sẽ phải học ăn, học nói, độ khó nhiều
khi sẽ còn cao hơn so với độ tuổi của Gia Bối cùng Gia Bảo. Chính điều đó khiến
cho người hâm mộ chương trình lẫn người hâm mộ của các vận động viên cảm thấy
thích thú vô cùng, lượt xem cũng đã tăng rất nhiều so với tập đầu tiên. Nhiều
khoảnh khắc đáng yêu hơn, vui vẻ hơn, hài hước hơn đã dần xuất hiện, người hâm
mộ cũng đã thấy được những hình ảnh rất khác so với hình ảnh thi đấu mạnh mẽ
trên sân thi đấu.
Ngoài những cảnh đời thực,
sinh hoạt như một gia đình nhỏ, người xem còn rất mong chờ vào những buổi phỏng
vấn cá nhân của các vận động viên, bọn họ cũng sẽ hiểu hơn về cảm giác cũng như
suy nghĩ của thần tượng khi tham gia chương trình đặc biệt này. Và không nằm
ngoài dự đoán, cặp đôi Shatou lần nữa là tâm điểm của mọi sự chú ý, nếu buổi phỏng
vấn của Tôn Dĩnh Sa vui vẻ đáng yêu, nhiều tiếng cười thì ở bên phần của Vương
Sở Khâm lại diễn ra nhẹ nhàng, ấm áp và đầy tình yêu thương.
“Lúc
ở siêu thị, có người gọi hai bạn là "vợ chồng son", tại sao lúc đó cả
hai đều không đính chính ngay?”
“Bác gái nói ra nhanh quá
em phản ứng không kịp, thêm nữa, bác nói khi đã đi qua tụi em rồi, cũng không
biết phải đính chính sao hết” – Tôn Dĩnh Sa cười gượng.
“Em thấy cách chú Khâm giải
toán cho hai bé thế nào?” – nhân viên hỏi tiếp.
“Anh ấy nổi tiếng thông
minh mà, giải thích mọi thứ đơn giản và rõ ràng, nhiều lúc học chiến thuật, em
cùng anh ấy phân tích cảm thấy nó dễ hơn mình nghĩ. Em chợt nhận ra, hình như từ
trước đến nay chuyện khó nào em không làm được, chỉ cần hỏi Sở Khâm là làm được
hết. Có anh ấy bên cạnh, mỗi khi thi đấu quả thật rất an tâm”
“Lúc chương trình đưa cho
em xem cảnh Sở Khâm cột tóc cho Gia Bối, em đã nghĩ gì?”
“Em lén chụp ảnh lại rồi!
Trông anh ấy "ngoan" lạ lùng luôn. Bình thường anh ấy bướng lắm, ai
nói cũng không nghe, thế mà Gia Bối bảo ngồi im là ngồi im. Em thấy anh ấy thực
ra rất ấm áp, chỉ là anh ấy thích giả vờ lạnh lùng thôi”
Ngay sau cảnh Tôn Dĩnh Sa
bật cười lớn, tiếp nối chính là cảnh phỏng vấn của Vương Sở Khâm.
“Sở Khâm, cậu nghĩ gì khi
thấy Sa Sa dùng kiến thức chuyên môn cấp cao để dạy toán lớp 1?”
“Cậu ấy không phải diễn
đâu, thật sự nhiều lúc đầu óc vận hành như một cái máy, con người đơn giản
nhưng lại rất cầu toàn, nếu thi đấu mà không đúng ý là thể nào cũng sẽ nói không
ngừng và bàn luận pha bóng cậu ấy không hài lòng. Thi đấu đủ vất vả rồi, khi
tham gia chương trình này, em muốn cậu ấy ngây ngô một chút, thả lõng một chút,
mấy chuyện logic đời thường, mẹo vặt, nấu ăn, hay làm một người cha khó tính, cứ
để em lo là được. Cậu ấy chỉ cần chơi đùa với Gia Bảo, Gia Bối thôi”
“Cảm giác của anh khi ngồi
giữa lớp Ballet thế nào?” – nhân viên tiếp tục
“Lúc đó em rất lo luôn,
tay run lên hết, cứ sợ làm đau Bối Bối thôi, nhưng nhìn con bé vui như vậy em lại
nghĩ nếu để Sa Sa đi thì chỉ sợ, tóc con bé sẽ còn rối hơn nữa, nên thôi, em chịu
khó hơn chút vậy”
“Em nghĩ sao khi nghe Gia
Bảo kể lại việc cô Sa đã thực hiện một cú phát bóng ngay tại lớp học của các bé
6 tuổi?”
“Em có dặn cậu ấy rồi, đừng
mang vũ khí hạng nặng ra hù dọa mấy đứa nhỏ, cú giao bóng đó của cậu ấy đến đối
thủ đối diện bàn bóng còn toát mồ hôi, huống hồ chỉ là một lớp ngoại khóa bình
thường. Em nghĩ lúc cậu xuất hiện ở đó, các thầy dạy bóng bàn cũng rất lo sợ và
hồi hộp” – Vương Sở Khâm cười lớn.
“Sở Khâm có vẻ rất tự hào
về kỹ thuật đó của Sa Sa” – nhân viên cũng cười theo.
“Cậu ấy là Tôn Dĩnh Sa
mà, thật ra lúc nghe kể, em thấy hơi tiếc một chút vì bản thân không có mặt ở
đó để thấy trực tiếp. Ở tuyển em xem cậu ấy phát bóng hàng ngàn lần rồi nhưng
em biết chắc chắn cậu ấy sẽ vô cùng mãn nguyện và hài lòng khi dùng kỹ thuật đó
để đổi lấy mấy ánh mắt ngưỡng mộ của mấy đứa nhóc, Tiểu Ma Vương nhìn vậy thôi
chứ rất tinh nghịch và lém lĩnh”
Và đương nhiên, phản ứng
của khán giả thật sự bùng nổ, từng chi tiết của gia đình nhỏ này đều khiến mọi
người bàn tán không thôi, mỗi chi tiết đều đắt giá vô cùng.
[+25.8k] "Cặp vợ
chồng son"!!! Bác gái ơi, bác nói đúng lắm! Con mắt của người lớn tuổi
nhìn người là không trượt đi đâu được. Shatou đúng là có "tướng phu
thê" mà!
[+19.2k] "Cái
nhéo má thần thánh!" Mọi người có thấy không? Sở Khâm nhéo má Sa Sa một
cách tự nhiên như hơi thở luôn. Đây là hành động của đồng đội hả? Không! Đây là
hành động của một người đang "u mê" bánh bao nhà mình! 😍
[+12.5k] Có ai thấy đoạn
Sở Khâm vừa tìm đồ vừa lẩm bẩm: "Cậu ấy lại đi đâu rồi" không?
Cái bản năng "định vị Sa Sa" của ảnh đúng là không bao giờ tắt được
mà.
[+9.8k] Nhìn cảnh cả nhà
4 người túm tụm trong bếp giảng bài toán lớp 1 mà tui thấy ấm áp quá. Chẳng cần
hào nhoáng, sự ngoại lệ nằm ở những giây phút đời thường thế này thôi.
[+8.1k] "Bức ảnh
Vương Sở Khâm cầm váy hồng đứng đợi Gia Bối xứng đáng được lưu vào lịch sử nhân
loại! 😭 Sư tử hóa mèo con
là có thật! Cái cách Sa Sa giao bóng ở CLB nhi đồng... Nhìn bả ngầu xỉu, đúng
chất Tiểu Ma Vương dạo chơi chốn nhân gian.
[+5.0k] Mình là fan cầu
lông nhưng mình cũng phải công nhận một điều, Vương Sở Khâm không hề gai góc
đâu, lúc cần cũng sẽ ôn nhu ngang ngửa Đình Nguyên nhà mình luôn đó.
[+4.4k] Shatou không còn
là đồng đội nữa rồi, đây là "sự phụ thuộc định mệnh" luôn rồi đó. Sa
Sa tin tưởng Sở Khâm tuyệt đối, còn Khâm thì bao bọc Sa vô điều kiện. Fan 8 năm
hôm nay chính thức "lên bờ”.
Ngồi trong phòng riêng đọc
những bình luận của mọi người về tập 2 của Hello Baby, Tôn Dĩnh Sa cuộn tròn
trong chăn, ôm lấy con gấu bông mà cô vừa mang về từ siêu thị mấy ngày trước. Đến
đoạn hắn nói: "Tôi muốn cậu ấy cứ ngây ngô một chút cũng được... Chuyện
logic đời thường cứ để cái đầu bướng bỉnh này của tôi lo", cô cảm thấy mặt
mình nóng bừng lên, vùi mặt vào gấu bông, nhưng câu nói ấy cứ vang vọng mãi. Xưa
nay cô luôn nghĩ mình và Vương Sở Khâm là hai cá thể song hành, cùng chiến đấu,
cùng gánh vác. Cô chưa bao giờ biết rằng phía sau lưng mình, hắn lại tình nguyện
gánh hết những phần "đau đầu" của cuộc sống để cô được giữ lại sự thuần
khiết nhất cho bóng bàn. Cô chợt nhận ra, sự "hậu đậu" của mình có lẽ
là vì cô biết chắc chắn luôn có hắn ở đó để sửa sai.
Đột nhiên có một câu hỏi
cứ lập đi lập lại trong cái đầu nhỏ của cô, liệu Vương Sở Khâm xem cô là đồng đội
hay là một người cần được hắn yêu thương, che chở đây? Hôm nay là lần đầu tiên
trong suốt 25 năm cô biết thế nào là trằn trọc cả đêm vì một cái tên.
Vương Sở Khâm vừa tắm
xong, tóc vẫn còn ẩm nước, hắn ngồi dựa vào đầu giường, bật máy tính bảng lên.
Khi đoạn video của Tôn Dĩnh Sa hiện ra, hắn vô thức mở to màn hình, hít thở thật
sâu rồi thở ra. Khi nghe cô ấy nói ở bên cạnh mình, có cảm giác không cần đem
theo não, cảm thấy rất nhẹ nhõm, hắn khựng lại, căn phòng vốn luôn ngăn nắp và
có phần lạnh lẽo của hắn bỗng chốc trở nên chật chội, ấm áp bởi sự hiện diện của
cô qua màn hình.
Hắn nhận ra, sự bướng bỉnh
bấy lâu nay của mình không phải là để lấn lướt cô, mà là để tạo ra một vùng an
toàn tuyệt đối cho cô. Một nụ cười tự mãn xen lẫn sự chua xót hiện lên, hắn nhận
ra mình đã lún quá sâu vào cái gọi là "trách nhiệm đồng đội" này rồi.
Đêm đó, khác hẳn mọi khi, Vương Sở Khâm không nhắn tin hay gọi điện nhắc nhở, hắnlẳng
lặng mở danh sách lịch trình quay sắp tới, đánh dấu đậm vào mục "Ngày hội
thể thao Trường tiểu học XXX" và ghi chú thêm: "Mua thêm miếng
dán giữ nhiệt và nước bù khoáng, và trà xanh cho Tiểu Đậu Bao".
Trong lòng mỗi người, đối
phương đã không còn là người đứng bên cạnh trên bàn bóng 2,74m nữa. Họ đã bước
vào "không gian riêng tư" nhất của nhau mất rồi.
------------
p/s: Con mã số 17 tui đang muốn viết nó dark dark một chút xíu, có thể dark hơn "Thuốc Giải" nữa, vs kiểu sẽ khá là khác so với tính cách thật của cả 2 ngoài đời, và đương nhiên sẽ có H, ép buộc các kiểu. Mấy bà ngán tổng tài chưa? Gần đây Wattpad với mấy trang truyện bị quét nữa nên hơi rén nếu viết theo motip này

Comments
Post a Comment