MISMATCH - Chương 23


 Chủ đề của tuần này chính là “Gia sư nhi đồng”, ngoài việc chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ cho đứa con mình sinh ra, các bậc phụ huynh cũng rất đau đầu mỗi khi ngồi xuống dạy con học bài. Bao năm tốt nghiệp, đi làm, mưu sinh, đến khi có con thì lại càng lo lắng hơn, kiến thức là vô hạn, mỗi năm sẽ mỗi đổi mới để có thể phù hợp với thời đại cũng như sự phát triển của nhân loại, của thế giới. Ba mẹ của Khương Gia Bối, Khương Gia Bảo mặc dù là giáo viên nhưng họ tự tin khi dạy và truyền đạt kiến thức của mình cho con của người khác hơn là con ruột của mình, nói là vậy thôi họ đã có sẵn sự kiên nhẫn khi dạy học sinh trên lớp nên sẽ không để xảy ra những cảnh mẹ con tương tàn khi ở nhà. Gần đến ngày quay, hiện thực kéo đến, tuần tiếp theo đây người dạy họ cho bọn nhỏ là Vương Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa, mong là hai người họ ổn.

“Tuần này ngoại trừ việc ngồi canh và hỗ trợ các bé làm bài tập về nhà, xem lời phê, phiếu học tập thì tổ chương trình cũng có thêm nhiệm vụ cho hai bạn. Sở Khâm sẽ tham dự lớp ballet của Gia Bối, còn lớp ngoại khóa bóng bàn của Gia Bảo, phiền Sa Sa đi cùng bé nhé”

Tổ chương trình cũng rất biết cách mà sắp xếp, sự sắp xếp này tạo ra một sự tương phản cực kỳ đáng yêu: Một Vương Sở Khâm cao lớn, góc cạnh phải ngồi khép nép giữa hội các bà mẹ bỉm sữa xem múa, và một Tôn Dĩnh Sa đầy sát khí chuyên môn lại phải kiềm chế bản thân khi xem trẻ con đánh bóng "vỡ lòng". Ai mà không biết Vương Sở Khâm sẽ nhẹ nhàng với các bé gái hơn, các bé trai hắn cũng sẽ thân thiện như vậy nhưng có lẽ hắn muốn một chiếc áo bông nhỏ hơn là một phiên bản mini của chính mình.

Còn với Tôn Dĩnh Sa, nếu ai đã từng xem cô ngồi ngoài dõi theo đồng đội đang thi đấu trên sân ở các trận đánh đồng đội hoặc là ở giải bóng bàn siêu cấp Super League đều đã từng bị hình ảnh mông nhỏ như có gắn lò xo của cô ấy thu phục. Thật sự trông đáng yêu vô cùng, cứ như thế nếu không quan sát kỹ, Tôn Dĩnh Sa nhất định sẽ xông vào bên trong, giật lấy vợt của đồng đội mà bắt đầu đánh điên cuồng, hoặc tỷ như những lần kết thúc trận đấu của Đàm Dư Huyên hay Giai Giai, cô gái nhỏ sẽ hoạt động cơ miệng hết công suất, tay thì cứ mua qua múa lại.

Mấy ngày nay, quay phim chủ yếu là trong khu dân cư, trong nhà, chứ cũng không có dịp nào để đi ra ngoài, tổ chương trình sắp xếp như vậy cũng ổn thỏa đấy chứ, Tôn Dĩnh Sa xem qua rồi, tiết học bóng bàn của Khương Gia Bảo cùng như tiết học ballet của Khương Gia Bối, đều kết thúc vào lúc 3h chiều, vừa hay bọn họ có thể đi picnic, ra vông viên gần khu dân cư tận hưởng không khí trong lành cũng như thư giãn đầu óc.

“Trong tủ lạnh vẫn còn trái cây, trong tủ bếp còn bánh mì sandwich, hay chúng ta chuẩn bị một, ngày mai bọn nhỏ học xong, chúng ta ra công viên chơi, có được không?”

“Là em muốn đi hay tụi nhỏ muốn đi?” – hắn hỏi cô

“Quan trọng lắm sao? Thêm nhiều khoảnh khắc vui vẻ như vậy, bọn nhỏ cũng sẽ thoải mái hơn”

“Được, được, em muốn là được”

Vương Sở Khâm đưa hết đống sách vở hắn đang cầm trên tay đưa cho Tôn Dĩnh Sa thu dọn tiếp, lúc này giảng bài cho hai đứa nhỏ thật sự rút hết nơ ron thần kinh của hắn rồi, ra nấu ăn giải tỏa tinh thần cũng được. Cách này hắn đã họ từ ba Quan, ba nói mỗi khi căng thẳng, lo lắng cho những trận đấu của hắn, ba Quan sẽ không ngủ được, những lúc như vậy sẽ lại xuống bếp chuẩn bị, nấu nướng món gì đó hoặc là học nấu một món gì mới. Sau đó cho bọn nhỏ Kinh đội ăn trước, đến khi tất cả đều hài lòng thì ba biết là món đó nhất định sẽ hợp khẩu vị của Vương Sở Khâm, nghe đến đó, hắn lại càng biết ơn ba Quan nhiều hơn nữa.

Cho nên hắn cũng đã thử cách thức tương tự để khiến đầu mình không bị nặng nề quá, nấu ra được một món ăn ngon cũng là một thành tựu của cuộc đời mà. Nghe thấy tiếng của Tôn Dĩnh Sa cùng hai đứa nhỏ phát ra trong phòng khách, Vương Sở Khâm ló đầu ra nhìn, thì ra đang chơi giải ô chữ, nhìn qua nhìn lại, hắn thật sự chỉ thấy ở đó là ba đứa nhỏ đang chơi đùa cùng nhau chứ chẳng thấy người lớn nào ngồi ở đó cả. Nhưng thật sự, khi càng trưởng thành, muốn giữ được sự vui vẻ, lạc quan, yêu đời và nhất là nụ cười rạng rỡ kia như Tôn Dĩnh Sa, đúng thật là một thử thách rất lớn, vậy mà cô ấy lại làm được, Vương Sở Khâm cảm thấy rất hài lòng.

“Có gì thì phải gọi cho anh ngay nhé” – hắn căn dặn cô

“Em là người trưởng thành, nhà nước công nhận đó, chỉ là đưa Bảo Bảo đi học bóng bàn, lại còn là chuyên môn của em, làm sao mà có chuyện được chứ”

Vương Sở Khâm biết chứ nhưng vẫn cứ lo thôi, từ lúc quay chương trình đến giờ, đây là lần đầu cả hai chia nhau ra quay ở hai địa điểm khác nhau, cũng chỉ mấy tiếng thôi, nhiều người đến vậy, nhất định không sao. Cái đó tạm gác qua một bên, tình hình hiện tại chính là Vương Sở Khâm ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ xíu, đôi chân dài mét tám của hắn phải co lại cực kỳ khổ sở. Xung quanh là các bà mẹ đang bàn tán về váy vóc và búi tóc, còn hắn thì mặc nguyên bộ đồ thể thao đen ngầu, mặt cố giữ vẻ "lạnh lùng" nhưng tay thì đang cầm... chiếc váy voan dự phòng của Gia Bối. Lớp ballet hay bóng bàn đều đã được bàn bạc kỹ lưỡng với chương trình, chỉ có một số nhân viên sẽ đứng bên ngoài cùng với máy quay chuyên dụng, sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học của mấy đứa nhỏ.

Khương Gia Bối đang làm động tác thiên nga vỗ cánh trên sân khấu, tuy có chút cứng nhắc nhưng lại rất chuyên tâm vào bài giảng của cô giáo đứng đối diện, cô bé nhìn xuống thấy ba Khâm đang ngồi nghiêm túc như đi họp đội tuyển thì vẫy tay rối rít. Vương Sở Khâm đón được ánh mắt cùng nụ cười của Gia Bối, hắn cười tươi đáp lại, còn giơ ngón tay cái với cô bé, hình ảnh này đều đã được quay lại một cách đầy đủ nhất có thể.

Lớp ngoại khóa này ngoài giúp mấy đứa nhỏ có thêm kỷ niệm tuổi thơ, học thêm được nhiều điều mới mẻ, các cô giáo cũng tạo điều kiện cho tụi nhỏ tương tác với ba mẹ của mình. Cuối buổi, cô giáo yêu cầu phụ huynh buộc lại tóc cho con mình, lại thêm một thử thách với Vương Sở Khâm, hắn là con một, lại là con trai, cho dù có chăm sóc tận tình Tôn Dĩnh Sa như người hâm mộ hay nói thì cũng chưa từng buộc tóc cho cô. Thêm nữa, Tôn Dĩnh Sa cũng không cho hắn cơ hội đó. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm vợt đập bóng đầy uy lực, nay lại run rẩy cầm mấy sợi thun hồng, loay hoay mãi không buộc nổi búi tóc cho Gia Bối.

“Ba Khâm ơi, tóc của con không phải đối thủ của ba đâu, ba đừng giật tóc của con như vậy”

“Ah, xin lỗi con, sắp xong rồi” – có gì đó mềm mại khẽ bao lấy trái tim ấm nóng của hắn.

Ở bên này, Tôn Dĩnh Sa đứng ở góc phòng, khoanh tay nhìn những mầm non nhỏ của đất nước đang cầm lấy những chiếc vợt còn to hơn mặt của chúng, vung hết vợt này đến vợt khác, nhớ lại lúc trước, mình cũng như vậy, cũng không biết lớp học ngoại khóa này có thể ươm mầm cho bao nhiêu ước mơ nhưng chí ít, tụi nhỏ cũng đã có những kỷ niệm với trái bóng trắng.

Nhìn Khương Gia Bảo đánh bóng với bạn và thầy của mình, Tôn Dĩnh Sa đứng ngoài mà tay chân ngứa ngáy không chịu nổi, mỗi khi thằng bé đánh hụt, cô lại vô thức thức hiện động tác vung tay trên không trung để thị phạm. Thầy của Gia Bảo đứng gần đó cũng đổ mồ hôi hột, đôi mắt sắc sảo của một nhà vô địch thì không giấu đi đâu được, có cảm tưởng không chỉ mỗi Khương Gia Bảo mà chính thầy cũng đang bị giám sát.

“Cô Sa, cô chỉ con giao bóng xoáy được không?” – Gia Bảo đưa vợt cho cô trong lúc nghỉ giữa giờ.

Tôn Dĩnh Sa cầm chiếc vợt của thằng bé, chỉ khẽ nhún chân, thực hiện một cú giao bóng xoáy ngang khiến trái bóng bay một quỹ đạo dị thường rồi biến mất trước sự ngỡ ngàng của cả đám nhóc.

“Cô Sa ngầu quá đi, còn ngầu hơn thầy của con nữa, hôm trước chú Khâm dạy con vài chiêu còn khen cô nữa.”

Cô cười xoa đầu Gia Bảo, cảm nhận được niềm vui đơn thuần của thể thao mà đôi khi áp lực thành tích ở đội tuyển làm cô quên mất. Tôn Dĩnh Sa lâu lâu có gọi điện hỏi thăm, chị Khương kể, Vương Sở Khâm nghiêm khắc với Gia Bảo lắm, nhất là chuyện liên quan đến bóng bàn nhưng thằng bé lại thích thú với sự nghiêm khắc đó, xô nhận ra, sự bướng bỉnh của Vương Sở Khâm khi dạy Bảo Bảo thực chất là vì hắn trân trọng tài năng của cậu bé này giống như cách hắn trân trọng cô.

Comments