Ngày quay tiếp theo cũng đến, Vương Sở Khâm cũng tranh thủ đi siêu thị một chút, khi biết được ý định này, nhân viên công tác đã liên hệ trực tiếp với hắn để ngỏ ý quay một vài cảnh ở siêu thị và đương nhiên là không thể thiếu sự hiện diện của Tôn Dĩnh Sa rồi. Hắn hay nói cô chỉ biết ăn thôi, còn nấu ăn thì chiên trứng, nấu mì, nấu cơm, và chỉ có vậy, cũng may xung quanh còn Giai Giai, thầy Coco, hay cả Lương Tĩnh Côn cho nên không sợ thiếu cái ăn hay sự chăm sóc tận tâm.
“Tụi em sẽ đưa hai bé đi
siêu thị sau đó về nhà”
“Có thể phiền hai vị mua
dâu cho Gia Bối với tôm nõn cho Gia Bảo không? Hai đứa nhỏ muốn ăn hai bữa nay
rồi”
“Đương nhiên là được, anh
chị cần gì cứ nhắn em”
“Ah phải rồi, chị có hầm
một nồi dẻ sườn bò với khoai tây, đang để trong tủ lạnh, tối nay cứ lấy ra mà
ăn nhé”
Cả hai đang đứng bên
trong siêu thị, vừa mới lấy xe đẩy thì chị Khương gọi điện cho Tôn Dĩnh Sa nói
vài câu, tổ quay phim cũng đã sẵn sàng và thu hết mọi thứ vào máy quay, những cảnh
tự nhiên như thế này, tổ chương trình nào cũng thích hết, vì bọn họ không cần bắt
hai nhân vật diễn nét thân thiện. Nếu chương trình này mời các diễn viên, ca
sĩ, người nổi tiếng tham gia thi họ đều tuân theo kịch bản rất kỹ lưỡng, họ diễn
như một cái máy, thoại nào cũng chính xác, nhiều khi muốn họ diễn tự nhiên hơn,
thoải mái hơn nhưng lại không thể.
Thứ nhất, mỗi nghệ sĩ sẽ
có một hình tượng riêng của mình, thứ hai, họ có rất nhiều ràng buộc và mặt
hình ảnh, thứ ba, họ chỉ cần hớ hênh dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, đều sẽ bị
những người hâm mộ đen bêu xấu trên mạng. Thêm nữa, nhiều nghệ sĩ, họ phải diễn,
dễ hiểu thôi vì bản chất của họ khác với những vì mà họ thể hiện trên mạng, ngoài
đời nhiều người khó chiều lắm không dễ tính như những gì người hâm mộ nhìn thấy
đâu.
Vương Sở Khâm cùng Tôn
Dĩnh Sa hay các vận động viên còn lại thì khác, bọn họ là vận động viên, họ sẽ
không biết diễn, họ sẽ sống thật, cũng không có hình tượng gì để mà giữ gìn như
báu vật. Mỗi người đều là đại diện của tuyển, đại diện của bộ môn mà họ thi đấu,
đại diện cho quốc gia, đương nhiên cũng có người này người kia nhưng phần lớn,
họ đều tạo nên được một vẻ ngoài đáng tin và quan trọng là không hề giả tạo.
Nhận lệnh từ chị Khương,
Vương Sở Khâm đẩy xe đến khu vực trái cây, chọn một hộp dâu thật to và thật ngọt
để mua về cho Khương Gia Bối, còn với món mà Khương Gia Bảo thích thì để Tôn
Dĩnh Sa chọn vậy, hắn dị ứng hải sản, cũng không thể đụng vào mấy con đó. Mà
không sao, đeo khẩu trang hoặc uống thuốc trước khi sơ chế và nấu là được, cũng
chỉ là mấy con tôm nhỏ, bệnh dị ứng của hắn cũng không đến nỗi nặng lắm.
“Việt quất? Anh lấy khi
nào ak?” – Tôn Dĩnh Sa lấy tôm đặt vào xe đẩy
“Sẵn tay thôi, nãy lựa
dâu thấy việt quất cũng khá ngon mắt”
Tôn Dĩnh Sa nhìn theo
bóng lưng của Vương Sở Khâm, trên tay vẫn đang cầm hộp việt quất, khẽ cười hắt
ra, chân ngắn chạy nhanh về phía trước để có thể sóng bước cùng người bên cạnh.
Đến quầy đồ gia dụng, Vương Sở Khâm đang nhíu mày so sánh hai loại nước xả vải
dành cho trẻ em tính cách chỉn chu, bướng bỉnh muốn chọn cái tốt nhất của hắn
thể hiện rất rõ. Còn Tôn Dĩnh Sa thì đang chăm chú lựa mochi nhân kem cho hai đứa
nhỏ, tuần trước cô có hứa với bọn nhỏ sẽ mua cho chúng ăn thử cho biết, nhân
viên siêu thị cũng nói nhân kem không quá ngọt, cũng rất phù hợp cho trẻ nhỏ
thưởng thức.
Đúng lúc đó, một bạn
fan trẻ nhận ra hai người và rụt rè tiến lại gần.
"Anh Sở Khâm, chị
Dĩnh Sa! Hai người đang quay 'Hello Baby' ạ? Em hâm mộ hai người 8 năm rồi, hai
người cho em xin chữ ký vào cuốn sổ này được không ạ?"
Một phần do có máy quay
nên bọn họ cũng sẽ không từ chối, vui vẻ ký tên vào cuốn sổ mà người hâm mộ đưa
cho, khi quay lưng đi, họ nghe được một giọng nói của một bác lớn tuổi, khiến cả
hai có chút khựng lại, còn tổ chương trình thì như mở cờ trong lòng, tình tiết
này cực kỳ đắt giá và có tính lôi kéo được một lượng nhiệt cùng thảo luận vô
cùng lớn cho tập phim sắp tới của “Hello Baby”
"Này, con
quen cặp vợ chồng son đó hả? Nhìn hai đứa nó đẹp đôi quá. Mà trông cô
vợ kia nhất định được chăm sóc rất tốt, ánh mắt long lanh, gương mặt thì bụ bẫm,
đáng yêu. Chàng trai kia chăm vợ khéo thật, con cũng mau kiếm một người chồng
như vậy đi, ba mẹ mới yên tâm được”
Đứng hình mất 3 giây, tai
đỏ bừng lên như bị bỏng. Vương Sở Khâm định mở miệng giải thích "không phải,
chúng cháu là đồng đội", nhưng nhìn sang Tôn Dĩnh Sa đang ngượng đến mức
muốn chui xuống gầm kệ siêu thị, hắn bỗng nhiên... im lặng, chỉ khẽ hắng giọng
rồi quay mặt đi hướng khác. Tay phải số một thế giới đánh đau lắm, hắn còn phải
nấu cơm tối cho Bảo Bảo và Bối Bối nữa.
Trong phòng khách, Tôn
Dĩnh Sa đang ngồi bệt dưới sàn, vây quanh là đống sách vở lớp 1 của Bảo Bảo
"Cô Sa, câu này đố
là: Trong một ngăn kéo tối om có 10 chiếc tất xanh và 10 chiếc tất đỏ giống hệt
nhau. Hỏi phải lấy ra ít nhất bao nhiêu chiếc tất để chắc chắn có một đôi cùng
màu? Con tính mãi không ra..."
“Đợi cô chút. Để chắc chắn
100%, chúng ta phải tính đến trường hợp xấu nhất là biến số n+1. Nếu em lấy ra
10 chiếc đầu tiên toàn màu xanh, chiếc thứ 11 sẽ là... Khoan đã…phải nói sao nhỉ?”
– Tôn Dĩnh Sa gãi đầu, gương mặt "bánh bao" hiện rõ vẻ hoang mang, vẫn
chưa biết giải thích như thế nào, vì bản thân cô không chịu thua.
Tôn Dĩnh Sa cầm luôn cuốn
sách, dắt theo hai đứa nhóc đang nối đuôi nhau như hai chú vịt con, "hành
quân" thẳng vào bếp. Nơi mà Vương Sở Khâm đang thành thục thái thịt heo
cùng một số loại rau củ ăn kèm, chuẩn bị trước để ngày mai làm heo chiên xù xốt
chua ngọt.
"Sở Khâm! Sở Khâm!
Câu này giải thích sao cho hợp lý đây?" – Tôn Dĩnh Sa vừa hỏi vừa chìa cuốn
sách sát mặt hắn, cùng ánh mắt mở to.
Vương Sở Khâm buông dao,
lau tay vào tạp dề. Hắn liếc nhìn đề bài đúng 2 giây, rồi cúi xuống nhìn hai
cái đầu nhỏ đang ngước lên chờ đợi. Hắn khẽ bật cười trước sự nghiêm trọng hóa
vấn đề của Tôn Dĩnh Sa, nhìn vào trang sách, những dòng chữ nguệch ngoạc của
Tôn Dĩnh Sa còn nhiều hơn của Khương Gia Bảo nữa.
“Con cứ tưởng tượng thế
này: Con thò tay vào lấy chiếc thứ nhất là màu Đỏ. Chiếc thứ hai là màu Xanh. Vậy
thì chiếc thứ ba, dù nó là màu gì đi nữa, thì nó cũng sẽ phải giống một trong
hai chiếc con đang cầm, đúng không?"
“Đúng rồi! Chiếc thứ ba
chắc chắn sẽ tạo thành một đôi với chiếc thứ nhất hoặc chiếc thứ hai”
Sau khi được giải đáp,
Gia Bảo giơ ngón cái thả like cho Vương Sở Khâm, Gia Bối thì vỗ vỗ tay, sau đó
hai chiếc đuôi nhỏ vừa nãy của Tôn Dĩnh Sa nắm tay nhau tung tăng đi ra lại
phòng khách, tiếp tục làm bài của mình. Vương Sở Khâm nhìn vẻ mặt "được
khai sáng" của Tôn Dĩnh Sa, không nhịn được mà đưa tay nhéo nhẹ vào má cô
một cái, giọng nói vừa bướng bỉnh vừa tràn đầy sự nuông chiều
"Em đó, đánh bóng
bàn thì thông minh mà sao gặp toán lớp 1 là đầu óc như những lúc lạc đường vậy
hả?”
Đã có ai nói cho mọi người
biết rằng, từ lúc nhỏ đến giờ, ngoài ba mẹ, chỉ có mỗi Vương Sở Khâm là được
phép nhéo cái má bánh bao này cảu Tôn Dĩnh Sa chưa? Nếu là thầy Dương, thầy
Coco, hay ông nội Lý, bọn họ cũng chỉ xoa đầu cô thôi, người hâm mộ còn hay đùa
là vì bị xoa đầu như thế này cho nên ngoài chiều cao thì tất cả đều phát triển
một cách bình thường. Rồi cũng chẳng biết
từ lúc nào, cái này là đặc quyền của Vương Sở Khâm, không ai ở tuyển dám nhéo
má của cô và cũng không có ai được phép làm chuyện ấy, phải rồi, từ lúc nào nhỉ?
“Má bánh bao này quý giá lắm, không được nhéo nữa, bị xẹp đó”
“Đã gọi em một tiếng Tiểu Đậu Bao, anh nhất định không để nó bị xẹp đâu” –
lại nhéo nữa rồi.

Comments
Post a Comment