MISMATCH - Chương 21


 Người qua đường’s Weibo

“Trời ơi, nếu không có hình ảnh các bạn nhất định sẽ không tin lời tôi nói.

Hôm nay, được sếp lớn dẫn theo tham quan Cục thể thao để chuẩn bị cho một sự kiện ngoài trời sắp tới, cái này tôi xin giữ bí mật nhé, cũng chỉ có thể nói đến đây thôi. Trong lúc sếp nói vài câu cuối cùng với bên truyền thông thì tôi đứng ở bên nhìn thấy Diệp Đình Nguyên cùng Tôn Dĩnh Sa, các bạn con biết tôi nhìn thấy gì không? Chính là bé Khương Gia Bối, trời ơi, phải nói là cảm giác gia đình ngập tràn luôn đó, gửi tấm ảnh cho các bạn xem nè, phải không, hãy nói tôi không cô đơn đi.

Bối Bối cùng với đối mắt to tròn thật sự rất giống Sa Sa luôn, lúc được Đình Nguyên bế trên tay, đôi mắt mở to, tò mò nhìn chú đẹp trai đang ẵm mình, còn Sa Sa bên cạnh thì đứng ngoan ngoãn không nói câu nào. Truyện ngôn tình không lừa chúng ta đâu, chỉ là nó không xảy ra trên người chúng ta thôi các bạn ơi”

Ngay lập tức những tấm hình do chủ bài viết đăng lên được lan truyền chóng mặt, tình cảm này xảy ra trước khi Vương Sở Khâm quay về, khoảnh khắc này cũng diễn ra rất nhanh thôi, lúc đó Tôn Dĩnh Sa đang từ từ dắt Khương Gia Bối vào trong chào hỏi mọi người. Tuần trước lúc quay phim, cô cũng tranh thủ mấy lúc nhân viên chuyển cảnh thì video với Giai Giai, lúc đó cũng đã gặp Gia Bối qua màn hình điện thoại rồi, bên cạnh Gia Bảo cũng đã được giới thiệu qua. Hôm nay con bé đến đây, Tôn Dĩnh Sa cũng rất hào hứng, cô không cảm thấy phiền hà gì hết, chỉ là việc Diệp Đình Nguyên cùng Diệp Linh xuất hiện trên hàng lang dẫn đến phòng tập của tuyển bóng bàn khiến cô có cảm giác không được tốt cho lắm.

Và đúng như cảm nhận của cô, có chuyện xảy ra rồi, Diệp Đình Nguyên lợi dụng đôi chân dài của mình đi đến chỗ cô thật nhanh, chào hỏi mấy câu rồi xốc ẵm Khương Gia Bối trước sự ngỡ ngàng của cô bé lẫn người mẹ tập sự là cô. Tôn Dĩnh Sa xin thể chỉ có tầm mấy giây thôi là cô đã kéo Bối Bối về phía mình, con bé rất ngại người lạ, lại hướng nội, nhìn sắc mặt cũng hiểu đang không thoải mái. Tiếp xúc chưa lâu nhưng cô có thể cảm nhận rõ sự khó xử này trong đôi mắt con trẻ, cũng may con bé không khóc toáng lên hoặc là la hét vùng vẫy, mà khi nhìn bài viết đang được đẩy lên bảng tìm kiếm nóng, cô thật sự ước gì Bối Bối có thể làm điều cô nghĩ để người qua đường không viết được một bài nghĩa nặng tình sâu như thế này.

Và cũng rất may mắn khi Vương Sở Khâm quay lại thì Khương Gia Bối đang an toàn trên tay của anh Tĩnh Côn, nếu không máu sẽ đổ từ Cục thể thao sang Đài Tiên Nông mất. Mà sao con bé gọi “Ba Khâm” ngọt sớt được vậy chứ? Nhưng sao cô vẫn là “cô Sa” mà không phải “Sa mami”, ủa mà khoan, mày đang nghĩ cái gì vậy Tôn Dĩnh Sa, đây là “Hello Baby” không phải “We Got Married”. Đây là “nhiệm vụ quốc gia” không phải “kế hoạch cá nhân”.

“Tiểu Ma Vương lại đi lạc đâu nữa rồi?” – hắn quơ quơ tay trước mặt cô

“Hả? Gì cơ? Em…vẫn ở đây mà” – cô nhìn hắn trả lời

“Thế sao anh gọi tên em mấy lần mà không nghe?”

“Uhmm, có sao? Mà bỏ qua đi, anh ăn trưa chưa? Gia Bối cũng chưa ăn, hay chúng ta đi ăn với nhau nhé?”

“Anh chưa ăn nhưng mà…cái tên kia…ở đây đến khi nào nữa?” – hắn chỉ về phía trước

Cái tên mà Vương Sở Khâm nhắc đến, chính là Diệp Đình Nguyên, hai anh em nhà họ vẫn chưa chịu đi về tuyển cầu lông nữa, thật là phiền phức quá đi mà. Nghe đâu họ qua đây để gặp anh Long để ký giấy xác nhận đã tham gia sự kiện vừa rồi, cũng như ký tên lên các vợt gỗ làm quà để nộp lên cho Ban huấn luyện, chỉ lấy chữ ký của anh Long thôi mà, sẽ còn nhanh hơn cả việc Diệp Đình Nguyên bế xốc Gia Bối lên mà không báo trước nữa kìa.

Không chỉ Tôn Dĩnh Sa, anh em thân thiết với Vương Sở Khâm cũng hướng mắt nhìn về phía hai cái người không thuộc tuyển bóng bàn kia, Ngưu Quan Khải thì vẫn đang trong tư thế sẵn sàng, Lương Tĩnh Côn thì siết chặt vòng tay đang ôm Gia Bối, Hoàng Hữu Chính cùng Lâm Thi Đống, đứng hai bên che chắn cho anh chị, cứ như là sắp đi đánh trận tới nơi nhưng tuyển bóng bàn thì chỉ dễ chịu với người của tuyển bóng bàn mà thôi. Đây là luật bất thành văn rồi, người của tuyển khác mãi mãi là người ngoài, cho dù tuyển bóng bàn không hẳn là một gia đình ruột thịt nhưng về mảng sống chết có nhau thì họ chẳng thua kém bất kỳ bộ môn nào khác.

“Cậu với anh mình là đẹp đôi đó Sa Sa”

Diệp Linh trong lúc chờ anh trai nói chuyện với Mã Long thì đến gần Tôn Dĩnh Sa, còn mở điện thoại lên cho cô xem những tấm hình đang dần được đẩy lên top 1 thảo luận cũng như tìm kiếm. Cô biết anh trai không vội, anh trai muốn từ từ, muốn làm đủ mọi bước cần làm để bắt đầu một chuyện tình với người anh ấy có tình cảm, anh trai cũng là con người của truyền thống. Biết truyền thống là tốt, người anh thích cũng sẽ cảm nhận được sự trân trọng nhưng mà cứ như vậy thì làm sao mà đưa được Tiểu Ma Vương về nhà cơ chứ, ba mẹ ở nhà cũng trông ngóng con dâu lắm rồi đó.

“Nhiều giấy tờ cần ký lắm hay sao?” – cô hỏi Diệp Linh

“Cũng không nhiều lắm, anh mình đang trò chuyện với Long đội một chút, dù sao cũng là sư huynh đệ mà”

Ai là sư huynh đệ với mấy người cơ chứ? Bóng bàn là bóng bàn, cầu lông là cầu lông, hai bên chỉ giống mỗi việc cầm vợt thi đấu thôi, Hoàng Hữu Chính đứng cạnh Ngưu Quan Khải với sắc mặt cũng tỏ thái độ rất rõ ràng. Cậu cũng chẳng hiểu vì sao anh Khâm của cậu suốt ngày phải gắn liền với cái người tên Diệp Đình Nguyên kia, ba Quan hay bảo Vương Sở Khâm với cậu cũng nên thân thiện với người ta một chút nhưng thân thiện thì chỉ chào hỏi, mỉm cười, nói dăm ba câu, vậy là được rồi. Không cần có một ý niệm nào khác để giúp cho mối quan hệ được tốt hơn.

Vương Sở Khâm nhìn thấy nét mặt của đứa em thì liền vỗ lên vai nó một cái, khẽ lắc đầu, thằng em cũng tự hiểu mà lùi lại một bước, hắn thật sự muốn xem thử, hai anh em nhà họ Diệp này muốn diễn nét hoàn hảo này đến bao giờ. Bọn họ không mệt nhưng hắn mệt, bọn họ cũng đang khiến cho Tiểu Ma Vương làng bóng bàn không thoải mái.

“Chúng ta đi ăn nhé” – hắn khụy xuống vừa tầm Bối Bối rồi nói

“Đồ ăn có ngon như ba Khâm nấu không?” – Khương Gia Bối nhỏ nhẹ hỏi

“Ngon hơn luôn, với lại con là con nít, không nên kén chọn” – hắn xoa đầu Gia Bối

“Hôm trước ba Khâm cũng nói câu này với cô Sa” – cô bé hồn nhiên nói

Cả đội đứng xung quanh cũng không kiềm được mà cười vui vẻ, có mỗi Tôn Dĩnh Sa là phồng má, chu môi nhìn thủ phạm khiến cô bị mọi người trêu chọc, cô chạy đến chỗ hắn đứng liền đánh lên người hắn một cái. Con gái thì phải đứng về phía mami chứ sao lại đứng về phía ba Khâm vậy, hôm trước đã dặn là không được nói với ai chuyện này rồi, còn móc nghéo với nhau nữa. Lần sau không mua kẹo bông gòn cho Gia Bối nữa, chỉ mua cho Gia Bảo thôi. Cũng không mua cho tên Vương Đầu To này luôn.

Một lần nữa, Diệp Đình Nguyên lại nhìn thấy thứ mình không muốn thấy, anh biết hiện tại mình đang đứng tại sân của tuyển bóng bàn, không phải nơi anh có thể thoải mái, tự do làm điều mình muốn. Không lẽ em gái nói thật, nếu không nhanh sẽ bị người ta bắt đi mất nhưng nếu giữa bọn họ có gì thì trong 9 năm qua, cả hai đã công khai mối quan hệ, cũng tránh được những ong bướm xung quanh. Anh thật không hiểu, cái tên Vương Sở Khâm đó có gì tốt để có được hết sự chú ý và quan tâm của Tôn Dĩnh Sa cơ chứ?

Mẹ Khương’s Weibo:

“Hôm nay ghé ngang Cục thể thao, baby nhõng nhẽo muốn thăm “ba mẹ tập sự”, định bụng dùng biện pháp cứng rắn “ép” con bé về nhà nhưng không được, rất may baby được tuyển bóng bàn chào đón và yêu thương. Gửi mọi người vài tấm ảnh của Bối Bối cùng tuyển bóng bàn quốc gia cũng như khoảnh khắc Bối Bối cùng với ba Khâm và Sa mami của mình. Rất mong chờ những khoảnh khắc đáng yêu tiếp theo của gia đình nhỏ này”

Comments