Bữa trưa của tuyển bóng
bàn kết thúc cũng nhanh gọn, chưa đến 30 phút, mọi người đã dùng bữa xong và
quay lại phòng tập, họ sẽ nghỉ ngơi thêm 15-20 phút nữa sẽ chính thức bước vào
thời gian tập buổi chiều, cơ bản là như vậy nhưng chiều nay, bọn họ sẽ họ chiến
thuật và tiếng anh nên dễ thở hơn một chút. Thời gian trước đi thi đấu liên tục,
cả đội chỉ tập trung vào việc luyện tập, những kế hoạch ngoài lề tạm gác lại,
việc học văn hóa cũng quan trọng không kém, Ban huấn luyện luôn tạo cơ hội cho
họ để phát triển đồng đều hai mảng này.
“Mọi người vào nhóm đặt
nước đi, anh Long mới gửi đó”
“Wow, cám ơn anh Long” –
Lâm Thi Đống nhanh nhảu nói
“Tiết chiều nay do thầy
Trương của Kinh đội đứng lớp, việc nên làm thôi”
Mã Long vừa cười vừa nói
với mấy đứa em của mình, tập luyện vất vả cũng nên tự thưởng cho bản thân một
chút, việc mời nước này cũng là do thầy Trương đề xuất, anh cũng muốn góp một
chút tiếng thơm cho thầy cũng như Kinh đội. Lần nước nhìn quanh, lại không thấy
thằng em đâu, cũng hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà cứ chạy lung tung ở đâu không
biết, lát nữa thầy Trương đến mà không thấy lại hỏi thì anh cũng chẳng biết trả
lời sao nữa.
Còn năm phút nữa lớp học
chiến thuật bắt đầu, Vương Sở Khâm cũng từ từ đi vào sân tập, bên cạnh là huấn
luyện viên Tiêu Chiến và huấn luyện viên trưởng đội nam Vương Hạo, nhìn thấy
bóng dáng của ba người, Mã Long cũng không còn thắc mắc nữa, các thầy gần đây
đang hoàn thiện hệ thống tập luyện cho tay trái nên cần sự góp ý cũng như góp sức
rất nhiều từ phía thằng em. Hứa Hân cùng anh cũng dần lui về sau, nhường cho
các lớp trẻ rồi nên những việc thế này vẫn nên để những lứa trực tiếp thi đấu
cường độ cao phụ trách, nếu cần ý kiến chuyên môn, đương nhiên cả hai cũng sẽ
không từ chối mà nói thêm vài câu.
“Một người đánh đôi tốt
thì sẽ đánh đơn tốt” – Vương Hạo nói
“Các kỹ thuật hiện tại đều
thiên về tay phải nhưng hiện tại khung forehand cùng backhand của Sở Khâm khá
hoàn chỉnh, có thể từ đây phát triển các bài tập cần thiết” – Tiêu Chiến góp lời
Cả ba khi đứng hoàn toàn
trong sân tập thì thầy Trương cũng đến, buổi học hôm nay có thể bắt đầu rồi,
Vương Sở Khâm trực tiếp đi thẳng đến chiếc ghế trống còn lại mà hắn nhìn thấy
được ngay khoảnh khắc đó, hàng ghế này vữa đẹp, không quá gần cũng không quá xa
chỗ đứng của thầy Trương. Lấy cuốn sổ nhỏ trong túi áo khoác ra, ánh mắt hắn chợt
dừng lại trên người bên cạnh, thì ra vị trí đẹp thế này lại ở bên phần của tuyển
nữ, chuyển chỗ ngồi không còn kịp nữa rồi, hắn đành ngồi lại chỗ này vậy.
“Của anh” – một bàn tay
nhỏ chìa ra
“Oh, cám ơn em” – hắn đưa
tay nhận lấy
Lúc nãy cởi áo khoác ra, thẻ
ăn trưa của hắn bị rơi ra, cô vô tình đạp lên, nhìn thấy tấm hình trên thẻ liền
đưa qua trả cho chủ sở hữu của nó. Với người bình thường nhìn vào, vì đang
trong tiết học nên không được nói chuyện riêng với nhau quá nhiều sẽ không tập
trung nghe giảng nhưng trên thực tế, bọn họ cũng chưa từng nói chuyện với nhau
quá 10 câu, ngay cả khi thi đấu cùng nhau. Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa đã đánh
đôi với nhau bảy năm, đủ lâu để thuộc từng đường bóng của đối phương, nhưng lại
chưa từng thật sự biết người đứng cùng một phía bàn bóng với mình. Cho dù có là
Lương Tĩnh Côn, người thân thiết nhất của cả hai, mối quan hệ của Vương Sở Khâm
cùng Tôn Dĩnh Sa chỉ đơn giản là đồng đội đánh đôi nam nữ mà thôi.
Ấy vậy mà, bọn họ lại được
Ban huấn luyện, người hâm mộ khen rằng khi đánh bóng hai người như hòa lại làm
một, phối hợp ăn ý đến không ngờ, chỉ cần vài động tác, cũng như trao đổi nhanh
là có thể đọc vị được đối thủ cũng như giành lấy chiến thắng cho đội của mình.
Chiếc huy chương vàng Olympics đầu tiên của nội dung đánh đôi nam nữ của tuyển
Trung Quốc cũng do sự ăn ý này đem lại nhưng chẳng ai ngờ được ngoài sân đấu,
hai người lại không thân thiết, cũng chẳng hiểu gì hay biết gì về đối phương.
Mỗi lúc phóng viên hỏi cô
hoặc hắn bí quyết cho sự kết hợp hoàn hảo này là gì, Tôn Dĩnh Sa đều không biết
chắc chắn câu trả lời, còn Vương Sở Khâm thì cười cười rồi đưa ra một câu trả lời
chuẩn sách giáo khoa - “Tập luyện với nhau từ 6h sáng đến 11h đêm là được” và rồi
phì cười, sau đó cả hai cùng rời khỏi khu vực phỏng vấn sau trận. Sau hai ba lần
như vậy, phóng viên cũng chẳng hỏi họ câu này thêm lần nào nữa, khâm phục thật
chứ, gặp cô thì cũng sẽ trả lời lưu loát thôi nhưng sẽ chuyển câu chuyện sang một
hướng khác.
“Học xong tiếng anh rồi
con về Đài Tiên Nông, tối nay con ngủ lại đó”
Vương Sở Khâm vừa tiễn thầy
Trương ra cửa cùng Mã Long và Hoàng Hữu Chính vừa nói với thầy mấy câu, hôm nay
hắn không muốn ngủ lại Cục thể thao lắm nên quyết định về lại ngôi nhà thứ hai
của hắn, ba Quan cũng hứa tối nay nấu mình mì gà hầm nấm rau củ cho hắn rồi.
“Sa Sa, tối nay ghé Đài
Tiên Nông đi, anh cũng rủ thêm Dapang, ba Quan có nấu mì gà, món tủ của thầy
đó”
Mã Long nhìn thấy Tôn
Dĩnh Sa đi từ ngoài vào sau khi lấy hàng đặt trên mạng thì gọi cô lại, sau màn
chào hỏi thân tình là một lời mời tham gia ăn tối tại Kinh đội, còn tính từ chối
nhưng nghe đến tên của anh Côn thì có chút do dự, nếu có thêm anh ấy thì cũng đỡ
ngại hơn hẳn. Mặc dù không có anh Côn thì vẫn còn Dư Huyên ở đó, cô cũng sẽ
không cô đơn hoặc ngượng ngùng nhưng vẫn sẽ có chút mất tự nhiên, may quá, có
thêm đồng minh.
Thầy Trương nghe câu nói
của Mã Long thì liền nhìn sang con trai nhỏ, Vương Sở Khâm, tìm kiếm chút khó
chịu trên mặt nhưng lại không thấy, ah mà, có gì để mà khó chịu, cũng là đồng đội
đánh đôi nam nữ bao lâu nay mà, Kinh đội cũng cần chăm sóc cho Tôn Dĩnh Sa, người
đồng đội ăn ý hiếm có lại còn giỏi giang, ngoan ngoãn thế này, ai mà chẳng
thích cớ chứ, nó cũng có lợi cho kế hoạch, định hướng tương lai của Vương Sở
Khâm.
“Em đến được chứ?” – cô
khẽ hỏi
“Đương nhiên là được, thầy
Trương cũng đồng ý rồi mà”
Nói rồi hắn mỉm cười thân
thiện, sau đó tiếp tục tiễn thầy Trương ra bãi xe, nhìn thì thân thiện nhưng
Tôn Dĩnh Sa biết đó chỉ là một nụ cười công nghiệp thường thấy của Vương Sở
Khâm, không khó chịu là được, chuyện cũng chẳng có gì to tát, cũng bảy tám năm
rồi, cũng quen rồi.
“Sa Sa có dị ứng gì hay
không thích ăn gì không? Ngoài mì gà, Quan Lượng cũng nấu mấy món nữa”
“Con không biết nữa” – hắn
nâng vai, lắc đầu.
“Đồng đội đánh đôi của
con đó, Tiểu thiếu gia, mấy cái này cũng không biết?” – thầy Trương hỏi lại
Vương Sở Khâm thật sự
không biết vì món nào Tôn Dĩnh Sa cũng ăn ngon lành, dường như không kén ăn,
sau khi ăn còn phải ăn một hủ sữa chua nữa, nếu không có lịch thi đấu thì sẽ ngồi
ăn hơn 30 phút mới xong, ngoài ra thì hắn cũng không rõ. Đồng đội đánh đôi thì
cũng là đồng đội thôi mà, cần hiểu nhau đến mức nào chứ, chuyện ăn uống sinh hoạt
là chuyện cá nhân, hắn thì không thích lo chuyện bao đồng, không cần hiểu hoặc
biết mấy cái này, hắn cùng Tôn Dĩnh Sa vẫn có thể có được sự ăn ý khi thi đấu.
Chỉ cần giành chiến thắng là được!
Giờ học tiếng anh cũng kết
thúc, Cục thể thao cách Đài Tiên Nông cũng chỉ mười phút đi xe đạp, năm phút đi
xe hơi, đi bộ thì lâu hơn nên cả hội chọn cách đi xe hơi thì hơn, Vương Sở Khâm
thì chở Hoàng Hữu Chính cùng Ngưu Quan Khải, Lương Tĩnh Côn phụ trách chở Mã
Long, Tôn Dĩnh Sa cùng Đàm Dư Huyên. Sau năm phút thì toàn bộ đã có mặt tại Đài
Tiên Nông, vừa bước vào thì ba Quan đã chạy ra tiếp đón, và duy chỉ có Vương Sở
Khâm là nhận được nụ cười hớn hở của thầy.
Tôn Dĩnh Sa vừa mới thấy
một hình ảnh rất khác của hắn, một hình ảnh vô cùng ngoan ngoãn, khác với ngày
thường.
-----------
p.s: Chào đón mọi người ở nhà mới của tuôiiiiiiiii
Mọi người đọc vui nhé!

Comments
Post a Comment