MISMATCH - Chương 18

 

Những ngày tiếp theo, thật sự là chỉ có Vương Sở Khâm được cho vào phòng bếp, còn Tôn Dĩnh Sa sẽ phục trách chơi với Gia Bảo và Gia Bối, bên cạnh đó còn kiêm luôn cả việc dắt em cún tên Bạch Bạch đi dạo mỗi ngày ở khu dân cư. Bạch Bạch cũng như Bối Bối rất là hợp tác mỗi khi chơi đùa cùng với Tôn Dĩnh Sa, Bảo Bảo lại là một trường hợp khó với cô, thằng bé rất giống một người, mà người đó cũng khiến cô mất hơn một năm để có thể hoàn toàn hiểu ý đối phương và có thể sinh hoạt một cách bình thường.

Mới đó mà gần 10 năm đồng hành cùng nhau trên con đường chinh phục giấc mơ rồi, đối với thành tích đánh đôi, Hỗn Song Lão Tổ chắc chắn sẽ là người đầu tiên có tên trong ngôi đền danh giá của làng bóng bàn, còn với thành tích đơn, mỗi người cũng đã có cho riêng mình 2 trên 3 chiếc cúp của các giải đấu nằm trong hệ thống Grand Slam của bộ môn. Còn rất nhiều thứ phải học, nhiều thứ phải chinh phục để có thể hoàn thiện giấc mơ của chính mình, có những lúc cũng nghĩ đến từ bỏ, nhìn thấy trái bóng trắng là buồn nôn, mắc ói nhưng lại không có can đảm đều hoàn toàn buông bỏ, thế là họ lại cầm vợt lên, trái bóng cuối cùng chưa chạm đất thì mãi mãi không bỏ cuộc.

“Cô nghe Sở Khâm nói, con đăng ký học bóng bàn cho môn ngoại khóa hả?” – cô nhìn xuống Gia Bảo

“Dạ đúng, lúc trước ba có cho con đi xem vài trận, cũng khá thích nên con muốn thử xem”

“Nếu cần thì cứ alo cho cô với chú Sở Khâm nhé, bọn cô đánh bóng cũng không tệ lắm, có thể giúp được con”

Tôn Dĩnh Sa nháy mắt với Khương Gia Bảo sau đó mỉm cười, vị trí số một thế giới cũng đủ chứng minh cô cùng Vương Sở Khâm đánh bóng cũng khá giỏi đó chứ, đi thêm được mười phút thì cả bốn, ba người một cún quay về nhà, lúc đó đồ ăn tối cũng đã được nấu xong. Hôm nay có món cá sốt cà, cải thìa hấp dầu hào, gà chiên giòn và canh cải chua hầm sườn non, tài nấu nướng của Vương Sở Khâm đúng là không có điểm nào chê. Mấy hôm trước khi quay tập ngày thứ ba trong tuần, cô thấy Ngưu Quan Khải đem về ba bốn cuốn sách nấu ăn, người này luôn như vậy, đã bắt tay vào làm chuyện gì đều làm cho tường tận và hết sức mình. Đây chính là sức hút mạnh mẽ nhất của hắn đó.

Sau bữa ăn, Vương Sở Khâm được gọi vào phòng phỏng vấn riêng theo sắp xếp của chương trình, vẫn chiếc tạp dề chưa cở ra, hắn cũng không khó chịu là bao. Điều chỉnh tư thế sao cho thoải mái nhất tiếp nhận buổi phỏng vấn

“Mấy ngày trước khi về đến nhà và thấy bếp đầy khói, cảm giác của anh lúc đó là gì?”

“Ban đầu tôi định mắng đấy. Đã dặn là đứng yên một chỗ đợi tôi về rồi mà. Nhưng lúc bước vào, thấy cậu ấy cầm cái nắp nồi làm "khiên", mặt thì lấm lem mà vẫn cố gắng đảo trứng cho hai đứa nhỏ... tự nhiên tôi thấy giận không nổi nữa” – Vương Sở Khâm thở dài, xoa gáy rồi cười trừ.

“Anh có vẻ rất chiều chuộng Tôn Dĩnh Sa dù lúc nào cũng càu nhàu?”

“Cậu ấy... thực ra rất đơn giản. Ở tuyển 8 năm, ai cũng coi cậu ấy là "bảo vật" mạnh mẽ, nhưng chỉ có tôi biết cậu ấy hậu đậu đến mức nào. Nếu tôi không càm ràm, chắc cậu ấy sẽ quên luôn cả việc phải chăm sóc bản thân mình. Đó không phải là chiều chuộng, đó là... trách nhiệm của đồng đội thôi.” – mặt có vẻ đã đỏ lên.

Trong lúc Vương Sở Khâm đang trả lời một số câu hỏi trong phòng riêng thì Tôn Dĩnh Sa cũng đã được nhân viên cho sang một phòng khác để thực hiện chuyện tương tự. Chuyện gì thì cũng nên nghe từ hai phía mà.

“Sa Sa, em có bất ngờ khi thấy Sở Khâm nấu ăn giỏi như vậy không?”

“Không bất ngờ lắm, ở tuyển anh ấy được mệnh danh là người rất kén ăn, đồ ăn không ngon thì sẽ không ăn nữa, có lần sinh nhật của anh Diêm An, mọi người tập trung tại nhà anh ấy để ăn uống, Datou cũng góp hai ba món, thật sự là ngon vô cùng. Lúc anh ấy cầm lấy cái xẻng từ tay em, em thấy anh ấy như vừa cứu một trái bóng trên sân vậy”

“Khi nghe Gia Bối nói câu đó, em có thấy buồn không?” – nhân viên chương trình tiếp tục hỏi

“Con bé nói đúng mà cho nên em không hề thấy buồn, Datou có lúc càm ràm nhưng mà anh cũng làm đúng luôn, em nên đợi anh ấy về, em không nên khiến hai đứa nhỏ hay cả em nữa gặp nguy hiểm. Em bị mắng vài câu cũng xứng đáng, có anh ấy bên cạnh, 30 ngày sắp tới thật sự không đáng sợ lắm đâu”

Vì toàn là những tình huống thực tế và tự nhiên nên tổ hậu kỳ của chương trình cũng không mất khá nhiều thời gian để hoàn thiện ba tập đầu, quay chụp thì mất cả tuần hoặc hơn do sẽ có nhiều sự kiện phát sinh không có trong kịch bản, cũng phải phụ thuộc vào sự hợp tác của bọn nhỏ với hai khách mời.

[HELLO BABY] – THỬ THÁCH ĐẦU BẾP 5 SAO? 🏓👨‍🍳

Tuần đầu tiên với chủ đề "Bác sĩ dinh dưỡng của gia đình" đã chính thức lên sóng!

Nếu bạn nghĩ các vận động viên chỉ biết cầm vợt thì bạn đã nhầm to! Hãy cùng đột nhập vào gian bếp của nhà Bóng bàn để xem cặp đôi Shatou xoay xở thế nào với thực đơn của Bảo Bảo & Bối Bối nhé:

Liệu những món ăn "đậm mùi chiến thuật" của chú Khâm có chinh phục được cái bụng khó tính của cặp song sinh? Hay Sa Sa sẽ vô tình tạo ra một món ăn "bóng bàn chiên giòn" mới? Mời quý vị đón xem

#HelloBaby #NhaBongBan #Shatou #BacSiDinhDuong #VuongSoKham #TonDinhSa

Ngay sau khi phát sóng, đúng như dự đoán, lượt người xem cũng như tương tác của cặp đôi bóng bàn danh xứng với thực, đúng là môn thể thao quốc dân, những môn khác cũng lên sóng cùng thời điểm tuy nhiên sức hút thật sự không bằng. Chỉ mới ba tập đầu mà khán giả đã tạo ra vô số bải thảo luận, đẩy cái tên Vương Sở Khâm & Tôn Dĩnh Sa lên vị trí đầu của bảng tìm kiếm nóng suốt hàng tiếng đồng hồ, phần bình luận dưới các bài thảo luận hoặc bài thông báo phát sóng cũng không thoát khỏi sự quan tâm của tất cả người hâm mộ.

[+15.6k] Vương Sở Khâm thế mà nấu ăn chuyên nghiệp vậy sao? Nhìn anh ấy cầm dao thái hành kìa, đúng chuẩn "người chồng quốc dân" giấu nghề! 😭

[+12.5k] Fan 8 năm của Shatou hôm nay chính thức được ăn "cơm chó" chất lượng cao. Khâm nấu Sa ăn, còn hai đứa nhỏ làm bình luận viên. Perfect!

[+8500] "Trách nhiệm của đồng đội" – Anh Khâm ơi, đồng đội nhà người ta không có lau mặt nhẹ nhàng rồi nấu cơm cho ăn kiểu đó đâu nha! Đừng có mà dùng cái mác đồng đội để che đậy sự thâm tình nữa! 😂

[+4300] Sa Sa nói: "Có anh ấy bên cạnh, em không thấy sợ nữa". Đây chính là lời tỏ tình kín đáo nhất mà tui từng nghe. Sự tin tưởng tuyệt đối là đây chứ đâu!

[+2100] Cặp song sinh Bảo - Bối đúng là "ông tơ bà nguyệt" nhí. Nhờ hai đứa mà Shatou mới bộc lộ mấy cái khía cạnh "gia đình" này ra đó.

Vương Sở Khâm đang nằm thả lưng trên chiếc giường quen thuộc, tay thì xoay xoay điện thoại, mắt thì đang dán chặt vào màn hình tivi trước mặt, trên đó đang chiếu “Hello Baby”, tâm trạng của hắn hiện tại cũng không biết phải diễn tả như thế nào. Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên, ông trời đã sắp xếp sẵn cho bọn họ, hiện tại, hắn thật sự muốn làm tốt nhiệm vụ chăm trẻ này, chí ít là có thể dạy cho Gia Bảo một chút kỹ thuật bóng bàn để thằng bé có thể theo đuổi bộ môn này lâu nhất có thể.

“Mẹ có nấu nước sâm, mau uống đi” – mẹ Nhậm đưa ly nước cho hắn

“Tham gia chương trình vui chứ? Mấy cuốn sách mẹ gửi lên có ích đúng không?” – mẹ hắn hỏi thêm

“Đương nhiên rồi, mấy món đó mấy đứa nhỏ ăn rất ngon miệng, làm phiền mẹ nhiều rồi” – hắn mỉm cười dịu dàng.

Bà ngồi trên giường nhìn con trai uống hết ly nước, sau đó đắp chăn đi ngủ, trong lòng bình an đến lạ. Con trai của bà những năm qua đúng thật là không dễ dàng gì, bốn chữ nhiệm vụ quốc gia thật sự đè nặng lên vai con trai bà rất nhiều.

---------------

p/s: Chúc mừng blog đã có 12 followers

Comments

Post a Comment