MISMATCH - Chương 17

 

Cũng vì Gia Bảo cùng Gia Bối đã học lớp một nên chương trình đặc biệt sắp xếp quay vào những tháng hè, có như vậy hai bé mới có nhiều thời gian để tương tác với Vương Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa. Những đứa trẻ khác thì dễ hơn rồi, vẫn còn trong giai đoạn đặt đâu ngồi đó, vẫn còn khá thân thiện với người lạ, và chỉ cần đối xử tốt với bọn chúng thì chúng sẽ quen dần thôi. Hai đứa nhóc 6 tuổi này thật sự là một ca khó đó, ban huấn luyện, đồng đội và người hâm mộ cũng thật sự lo lắng cho hai bảo bối của tuyển, Vương Sở Khâm vẫn là một đứa trẻ có nhu cầu cao, cần rất nhiều người nói hay, nói tốt, khen ngợi sau mỗi pha đánh hỏng hoặc đánh hay. Còn Tôn Dĩnh Sa, đánh bóng hay bao nhiêu thì cũng hậu đậu bấy nhiêu, quên trước quên sau, lại còn không định hướng được đường đi, thật sựi là càng nói càng lo đó quý dị ơi.

“30 ngày sắp tới, hợp tác vui vẻ” – Tôn Dĩnh Sa đưa tay phải ra

“Gần 10 năm rồi mà em còn nói câu này?” – Vương Sở Khâm cười khẩy

“Khác chứ, lần này không giống” – Tôn Dĩnh Sa không đồng tình

“Cũng là nhiệm vụ quốc gia giao cho thôi, chúng ta nhất định làm tốt và hợp tác ăn ý với nhau”

Cô biết Vương Sở Khâm nói không sai nhưng nhiệm vụ lần này làm sao mà giống với những lần họ cùng chiến đấu bên nhau giành cúp và huy chương cơ chứ, những thứ là vật chết, còn Gia Bối và Gia Bổi là vật sống, có suy nghĩ, có biểu cảm, có chính kiến của mình cho dù chỉ là những đứa trẻ mới 6 tuổi. Nhìn vào bối cảnh gia đình của hai bé, Tôn Dĩnh Sa hoàn toàn cảm nhận được, ba mẹ của hai đứa trẻ đã và đang nuôi dạy chúng rất tốt, chỉ mới tiếp xúc mấy tiếng nhưng bọn chúng rất ngoan, rất hiểu chuyện so với lứa tuổi thật. Hắn lấy đâu ra tự tin vậy nhỉ?

“Tuần đầu vẫn là tuần làm quen, cho nên kế hoạch vẫn sẽ là cho hai người tiếp xúc thêm với Gia Bảo và Gia Bối, sáng sẽ đến nhà của anh chị Khương, sinh hoạt cùng hai bé đến tối, đến khi ba mẹ hai bé về, đoàn chúng ta sẽ rút đi. Chủ yếu là sẽ như vậy, chúng tôi cũng sẽ đảm bảo không có vấn đề phát sinh ngoài kế hoạch chương trình, chúng tôi cũng sẽ phối hợp chặt chẽ với Cục thể thao để thời gian quay chụp không cản trở thời gian luyện tập của hai bạn”

“Vậy mọi sinh hoạt của hai nhóc sẽ do chúng tôi phụ trách, đúng chứ? Ví dụ như ăn uống, vui chơi, …”

“Đúng vậy, chủ đề của tuần đầu tiên là Bác sĩ Dinh dưỡng, đây là điều mà bậc cha mẹ nào cũng đau đáu”

Nghe đến đây, Tôn Dĩnh Sa có chút khựng lại, thử thách đầu tiên đến rồi, ngoài việc đối mặt thì cũng không biết làm gì cho đúng, thêm nữa, có Vương Sở Khâm bên cạnh cô cơ mà, đối tác này luôn khiến cô an tâm tuyệt đối.

Sáng hôm sau, Hello Baby bắt đầu buổi quay hình đầu tiên, cả hai đều đã đến nhà của Gia Bảo và Gia Bối từ sớm, hai đứa nhỏ vẫn đang còn say giấc nồng, anh chị Khương đã thức dậy, chuẩn bị đón tiếp Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm đến nhà chăm sóc hai quỷ nhỏ của họ. Hôm nay vừa lúc là hạn đăng ký tham gia các hoạt động ngoại khóa của trường vào dịp hè, cho nên nhiệm vụ này từ anh Khương chuyển sang cho anh Vương, còn việc chơi với hai đứa nhỏ cũng được bàn giao toàn bộ từ chị Khương sang cô Tôn.

Việc ghi hình cũng tại trường cũng đã được báo trước với ban giám hiệu, để tập này thật tự nhiên thì nhân viên phụ trách cũng để Vương Sở Khâm đến làm đơn, ghi chú, nói chuyện với nhân viên trường như một người ba thực thụ, và còn trao đổi các thông tin cơ bản với giáo viên chủ nhiệm của hai nhóc nữa, không hề có đặc cách gì. Theo như ghi chú của anh Khương, Gia Bối sẽ đăng ký học múa ballet, còn Gia Bảo đăng ký học bóng bàn, đọc đến đây, môi hắn không tự chủ mà nở một nụ cười, có lẽ đây chính là điều khiến nhiệm vụ lần này trở nên ý nghĩa hơn. Họ tham gia là để quảng bá bộ môn bóng bàn mà.

“Khương Gia Bảo rất thích các hoạt động thể thao, mỗi lần đến tiết thể dục, mắt em ấy sáng rỡ hơn hẳn, việc đăng ký làm quen với môn bóng bàn cũng là ước muốn của em ấy. Khương Gia Bối, em ấy hơi mít ướt nhưng cũng không khó dỗ dành, chỉ cần nhẹ nhàng nói chuyện với em ấy là được, vì tính cách vẫn hơi rụt rè nên việc đăng ký học ballet cũng là gợi ý của nhà trường giành cho em ấy.”

“Cám ơn cô giáo, tôi sẽ để ý đến hai cháu nhiều hơn, bóng bàn thì dễ rồi nhưng chắc cũng phải để Gia Bối tự tin hơn với môn ballet” – Vương Sở Khâm lịch sự nói

Hắn còn nhờ cô chủ nhiệm của hai nhóc dẫn đi tham quan trường, hắn cũng muốn tìm hiểu thêm về môi trường giáo dục mà Gia Bối cùng Gia Bảo đang theo học, lúc trước hắn không có nhiều cơ hội thế này, đi học bình thường như bao người đến năm 7 tuổi thôi, sức khỏe không cho phép thế là mẹ hắn cho hắn đi học bóng bàn để cải thiện, và rồi thời gian về sau, hắn chỉ có thể học văn hóa xen kẽ với học bóng bàn trong ký túc xá. Hoàn toàn là học online, không có nhiều ngày xuất hiện trên giảng đường trực tiếp, sau khi nhập học tại Bắc Đại, mẹ hắn lần nữa lại có cơ hội đi tham quan trường và tìm hiểu về ngành mà hắn chọn học Thạc sĩ, cảm giác trở nên thật vi diệu. Dù chỉ là “ba mẹ tập sự” nhưng hắn cũng muốn làm điều này cho Gia Bảo và Gia Bối.

Vương Sở Khâm thì yên bình đi lại trong trường, trước khi đi, anh đã cẩn thận dặn Sa Sa: "Em tuyệt đối không được động vào bếp, đợi anh về nấu. Cùng lắm thì cho chúng nó ăn trái cây trước". Nhưng hắn nào biết ở nhà đã chuẩn bị thành một bãi chiến trường.

Đã quá giờ trưa 15 phút, tiếng bụng của hai đứa nhỏ kêu "rộn ràng". Nhìn Tôn Dĩnh Sa đang lúng túng đứng giữa phòng khách, Gia Bảo thở dài một tiếng như cụ non, cậu bé gấp cuốn sách bóng bàn cho người mới bắt đầu lại rồi bước vào bếp, chỉ tay vào tủ lạnh:

"Cô Sa, theo logic thì chú Khâm còn lâu mới về vì đường đang tắc. Cô nhìn xem, mẹ con đã dán thực đơn trên tủ lạnh rồi, cô chỉ cần lấy trứng và cà chua ra làm món xào thôi."

"Cái này... cho vào chảo là xong đúng không?" – cô gãi đầu, nhìn vào đống nguyên liệu

Cô bắt đầu bật bếp, tiếng dầu mỡ bắn tung tóe làm cô nhảy dựng lên, Gia Bối đứng nép vào cửa bếp bên cạnh nhìn “mẹ thực tập” của mình đang cầm cái nắp vung như cầm khiên để che chắn, cô bé bỗng nhiên tiến lại gần, vỗ vỗ vào tay Tôn Dĩnh Sa.

"Cô Sa ơi, cô đừng sợ. Mẹ con cũng không biết nấu ăn đâu, toàn là bố con nấu hết ấy. Cô cũng giống mẹ con, xinh đẹp nhưng mà...không nên vào bếp”

Sau câu nói của Gia Bối, Tôn Dĩnh Sa nhận ra mình thực sự là "em bé lớn nhất" trong căn nhà này, Vương Sở Khâm nói đúng, những tấm hình mà chương trình đăng lên là 1 người lớn và 3 người nhỏ.

Giữa lúc khói bếp bắt đầu bốc lên vì tỏi cháy, Vương Sở Khâm đẩy cửa bước vào. Hắn hớt hải chạy vào bếp, gương mặt đầy vẻ lo lắng nhưng thay vì quát mắng, anh lập tức cầm lấy chiếc xẻng từ tay cô, dập lửa và tắt bếp. Hắn quay sang nhìn Tôn Dĩnh Sa đang lấm lem một chút trên má, trái tim bỗng mềm xuống nhẹ nhàng lấy khăn giấy lau má cho cô. Vương Sở Khâm không hiểu, vì sao đã dặn kỹ là đợi hắn về rồi mà vấn cứng đầu lăn vào bếp làm gì không biết.

"Đi ra ngoài chơi với Bảo Bảo và Bối Bối đi, để anh. May mà về kịp, không thì cái bếp này bị cháy mất."

Sau khi đã đuổi được người ra ngoài, hắn mới nhìn vào những thứ đang lộn xộn dưới sàn, dọn dẹp nhanh sau đó nhìn vào tờ giấy dán trên tủ lạnh, nguyên liệu có sẵn hết rồi, nghĩ nghĩ mấy phút, hắn quyết định nấu món tủ của mình. Nửa tiếng sau, 3 món 1 canh đã hoàn thành, Vương Sở Khâm xếp món ra bàn, đi ra phòng khách gọi ba người nhỏ đang cùng nhau chơi lắp ráp xe lửa vào trong phòng ăn.

“Chú Khâm nấu ăn còn giỏi hơn ba con. Chú đúng là người đàn ông gánh vác cả gia đình này”

"Cô Sa may mắn thật, có chú Khâm sau này cô không lo bị đói nữa rồi!"

Vương Sở Khâm cười khẩy, gắp cho mỗi đứa thêm một miếng sườn, hắn cũng không quên gắp cho Tôn Dĩnh Sa ngồi bên cạnh, nhìn thấy cô ăn ngon miệng, hắn lén thở dài. Uh, cũng may là mình biết nấu ăn, chứ nếu để cái Bánh Bao này phụ trách chắc sẽ gầy đi cả chục ký mất. Mới ngày đầu tiên thôi mà, mấy bữa sau cứ để hắn nấu vậy!

Comments