MISMATCH - Chương 16

 

Trước khi trở thành chủ lực cũng như chủ lực tuyệt đối của tuyển bóng bàn quốc gia, Tôn Dĩnh Sa cùng Vương Sở Khâm sẽ tập luyện nguyên một tuần, cùng lắm chỉ nghỉ ngơi một ngày nhưng những năm gần đây, khi đã có một vị trí nhất định trong tuyển, họ sẽ được nghỉ mỗi thứ 7 và Chủ Nhật hằng tuần, những ngày còn lại sẽ phân chia rõ ràng giữa việc tập thể lực, học chiến thuật và luyện tập đối kháng. Tận dụng việc này, tổ chương trình đã chuẩn bị xe công vụ cũng như nhân viên hỗ trợ hai người đến gặp Gia Bảo và Gia Bối, hai bé cũng đang ở độ tuổi đi học nên việc gặp vào thứ 7 và Chủ nhật cũng trở nên hợp lý hơn hẳn.

Ban đầu khi đọc nội dung của “Hello Baby”, Tôn Dĩnh Sa suy nghĩ rất lâu về việc làm sao mình có thể chăm sóc một sinh linh bé nhỏ, và rồi khi biết độ tuổi của Gia Bảo cùng Gia Bối, cô lại càng bối rối hơn. Thứ nhất, cô và kể cả Vương Sở Khâm đều là con một, lúc nhỏ ở cạnh ba mẹ cũng chỉ đến năm sáu bảy tuổi, sau đó rời xa gia đình để tập trung vào việc hoàn thành ước mơ. Thứ hai, khi gia nhập tuyển, cô cùng hắn cũng được xem là lứa nhỏ tuổi nhất, lúc đó thì làm sao mà biết chăm sóc ai, lớn lên học được cách quan tâm, chăm sóc bản thân thì ba mẹ hai người đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

“Gia Bảo, ở nhà tên là Bảo Bảo, ba mẹ bé miêu tả bé là một ông cụ non chính hiệu, lúc nào cũng nghiêm túc, tìm tòi về mọi thứ, Gia Bảo có tư duy của một học sinh lớp 1 xuất sắc. Cậu bé thích những con số, thích chơi cờ và luôn nói chuyện bằng lý lẽ. Câu cửa miệng thường là: "Theo logic mà nói..." hoặc "Cô giáo con bảo là...". Dù hay chê em gái "mít ướt", nhưng Gia Bảo cực kỳ quan tâm Gia Bối.”

Trong lúc chìm vào suy nghĩ trong quá khứ thì bên tai, giọng nói của nhân viên phụ trách đi cùng vang lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh trên chiếc xe công vụ đến đón bọn họ từ 8h sáng.

“Gia Bối, ở nhà tên là Bối Bối, là em gái song sinh của Gia Bảo, cô bé rất lanh lợi cùng với hai chiếc má bánh bao đáng yêu, điệu đà và rất là hóng chuyện. Đặc biệt là rất yêu thích cái đẹp, mỗi lần ra ngoài chơi, mẹ cô bé chia sẻ là phải mất tận mười phút đồng hồ trước tủ quần áo, chọn cho mình bộ cánh thật phù hợp thì mới chịu ra khỏi cửa”

Nói chuyện thêm vài câu, chiếc xe cũng đã dừng lại trước một khu dân cư, nhân viên xuống báo tên thì được bảo vệ mở cửa mời vào, chạy xe thêm một đoạn cuối cùng cũng dừng hẳn, nhân viên trong đoàn cùng tài xế bước xuống xe, Tôn Dĩnh Sa cùng Vương Sở Khâm cũng đi theo sau. Hắn biết khu dân cư này, lúc trước khi chuyển khỏi ký túc xá, Vương Sở Khâm có tìm hiểu về nơi này, không gian yên tĩnh, khuôn viên cũng đầy đủ tiện nghi, xung quanh cũng khá an toàn nhưng đến cuối cũng không đặt bút ký vào hợp đồng thuê nhà do giá thuê thời điểm đó không phù hợp với túi tiền của hắn. Nay lại đến đây nhưng là với tư cách khác, đúng là duyên nợ.

Vào thang máy, nhân viên phụ trách bấm lên tầng 11, thang máy mở ra, cả đội đi đến căn nhà số 54, bấm chuông ba lần thì chủ nhà đã mở cửa cho họ, thứ chào đón họ chính là một hình hài bé con, chỉ vừa mới cao tới tay nắm cửa. Nếu không lầm, chắc đứa bé này là Gia Bảo rồi, vừa định chào hỏi thì bé con đã lên tiếng gọi mẹ.

“Mẹ ơi, là người của chương trình đến tìm chúng ta”

“Ôi, xin chào mọi người, tôi đang dở tay chuẩn bị bữa trưa, mời mọi người vào” – là mẹ của Gia Bảo

“Chào chị Khương, em là Mỹ Mỹ, nhân viên phụ trách liên hệ giữa gia đình mình với tuyển bóng bàn, như đã có trao đổi với chị vào đầu tuần, hôm nay em đi cùng với hai vận động viên Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm đến để làm quen với Gia Bảo cùng Gia Bối trước. Tuần sau chúng ta bắt đầu quay chương trình.”

“Gia Bảo, vào phòng gọi Gia Bối ra đi con, ba mẹ tập sự của tụi con đến rồi này”

Ba mẹ cua Gia Bảo và Gia Bối đều làm trong ngành giáo dục, ba là Giảng viên Đại học, mẹ là giáo viên Cấp ba, để cho con có thêm nhiều trải nghiệm bên ngoài, do cả hai đều khá là khô khan nên đôi lúc sẽ gặp chút khó khăn trong việc dạy dỗ con cái. Họ quen dạy con của người khác rồi, họ khá tự tin khi sinh hai con ra nhưng rồi hiện thực khiến họ nhận ra họ chưa cho con nhiều trải nghiệm trong cuộc sống lắm, cọn trẻ vẫn còn đang trong độ tuổi ngây thơ, tìm hiểu mọi thứ về thế giới này, dạy dỗ trong khuôn khổ chưa cần áp dụng vào thời điểm này.

Ngay khi có người quen giới thiệu đưa Gia Bảo cùng Gia Bối đi thử vai cho chương trình “Hello Baby”, bọn họ suy nghĩ hai ngày, sau đó quyết định tham gia, và rồi may mắn được lọt vào mắt xanh của đạo diễn. Trong lúc phỏng vấn, ba của hai bé có chia sẻ mình rất thích xem bóng bàn, cũng có cơ hội được người quen cho vé đi xem trực tiếp, thần tượng của anh Khương là Mã Long. Cũng vì điểm đó, chương trình lại càng quyết tâm mời được Hỗn Song Lão Tổ của tuyển bóng bàn, và rồi cho họ vào vai ba mẹ tập sự của Gia Bảo, Gia Bối.

Vương Sở Khâm đứng lặng người nhìn cặp song sinh đang lẫm chẫm tự dắt tay nhau bước đi trong phòng khách theo lời mẹ dặn. Hắn vô thức liếc sang Tôn Dĩnh Sa, rồi lại nhìn Gia Bảo và Gia Bối. Một cảm giác kỳ lạ, vừa mơ hồ vừa rõ nét, len lỏi vào tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những bài báo, những lời bình luận của người hâm mộ và cả những nhận xét từ giới chuyên môn mà anh từng đọc qua. Họ luôn nói về "Shatou" như một thực thể duy nhất: "Hai người nhưng chỉ một linh hồn", "Sự đồng điệu đến mức không cần nhìn cũng biết đối phương nghĩ gì". Trước đây, hắn chỉ coi đó là những mỹ từ dành cho sự ăn ý trên sân đấu. Nhưng hôm nay, nhìn hai đứa trẻ song sinh kia, hắn chợt hiểu ra ý đồ của Ban tổ chức.

"Hóa ra trong mắt người khác, mình và cô ấy cũng giống như hai đứa nhỏ này sao? – Vương Sở Khâm thầm nghĩ

Tôn Dĩnh Sa cười lộ cả răng khi thấy Gia Bảo cùng Gia Bối cùng nhau sóng bước, sau đó cả hai ngoan ngoãn đi đến bên mẹ của mình, nhận được ánh mắt tò mò của cô cùng Vương Sở Khâm, giống như lời bạn nhân viên chia sẻ trên xe, Bảo Bảo liền kéo Bối Bối về phía mình, cản không cho hai người nhìn chằm chằm vào cô bé nữa. Thật đúng là một ông cụ non, một sự thấu cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng Tôn Dĩnh Sa, cũng có những khoảnh khắc trong suốt 8 năm thi đấu cùng nhau, Vương Sở Khâm cũng đã bảo vệ cô theo cách của hắn.

Chăm sóc hai đứa trẻ này thực chất là một hành trình để họ soi chiếu lại chính mình, có đúng không?

[TEASER PHOTO] HELLO BABY - 30 NGÀY "THỬ THÁCH SINH TỒN" CỦA NHÀ BÓNG BÀN! 🏠🏓

Admin xin hé lộ những hình ảnh đầu tiên khi cặp đôi Shatou chính thức ghé thăm "địa bàn" của Gia Bảo và Gia Bối!

Ba mẹ hai bé đã chính thức rời nhà. 30 ngày tự lực cánh sinh bắt đầu từ BÂY GIỜ!

[+9.5k] Trời ơi Sa Sa nhà tui, nhìn bả chơi xếp hình với Bối Bối mà tui tưởng hai đứa trẻ 6 tuổi đang chơi với nhau không á. Sao bả có thể hòa nhập nhanh đến mức... quên luôn vai trò người lớn vậy hả?

[+5.2k] Gia Bảo đứng cạnh Sở Khâm trông còn ra dáng người lớn hơn cả chú Khâm nữa.

[+1.9k] Tui tin vào sự ăn ý 8 năm của Shatou. Dù có hỗn loạn thì chắc chắn họ cũng sẽ tìm ra cách "sinh tồn" thôi. Hóng tập 1 quá đi mất!

Trong bài là hình ảnh Vương Sở Khâm đang thu dọn đồ chơi của hai bé, và còn giúp Gia Bảo lắp ráp xe lửa, còn Tôn Dĩnh Sa thì cười thật tươi ăn miếng bánh sữa Gia Bối mời cô, hành trình này thật sự bắt đầu rồi, quá trình làm quen diễn ra cũng khá là suôn sẻ, ngoài biết tên của nhau, bốn người, hai lớn, hai nhỏ cũng đã có những bước đi đầu tiên với nhau rồi. Mong là 30 ngày sắp tới, hai người lớn sẽ có thêm nhiều kiến thức cùng kinh nghiệm cho tương lai, còn hai người nhỏ thì có thêm nhiều trải nghiệm vui vẻ với thế giới này.

“Phải là một lớn, ba nhỏ mới đúng” – Vương Sở Khâm đọc bình luận của khán giả

“Hai chúng ta bằng tuổi đó, anh thì lớn hơn ai?” – Tôn Dĩnh Sa phản bác

“Anh sinh trước em 5 tháng, anh cao hơn em 20cm, anh vào tuyển trước em một năm, anh thì lớn hơn em”

“Anh là Vương Đầu To” – cô đánh vào người hắn một cái; nhưng mà Đầu To rất thông minh đó.

-----------------

p/s: Tạo được dấu "thả tim" rồi, mọi người mặc kệ cái dấu dislike kia nha hahaha

Comments