Còn hai tuần nữa là Vương
Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa chính thức tham gia chương trình “Hello Baby”, theo
như kế hoạch của tổ chương trình, hai người sẽ có buổi làm quen với “con cái” của
mình trước hai ngày để làm quen, biết được thông tin cơ bản để còn “chung sống”
với nhau trong 30 ngày. Thật ra cũng không cần ở cạnh 24/7 nhưng theo như thời
gian dự tính, một tuần, hai người phải làm “bố mẹ tập sự” tầm 4 ngày trên tuần,
thời gian còn lại là cho bóng bàn. Tham gia chương trình là tham gia, luyện tập
bóng bàn là luyện tập, hai thứ sẽ được sắp xếp phù hợp nhất để không bị ảnh hưởng
đến thành tích thi đấu.
“Sáng sớm đã phải nở một
nụ cười thân thiện, vất vả quá đi” – Khoái Mạn than thở
“Đây là trách nhiệm và
nghĩa vụ, cười mau” – Đàm Dư Huyên đáp lời
Tôn Dĩnh Sa nhìn hai đứa
em mà phì cười, đứa thì ngáp đứa thì động viên đứa kia tỉnh táo nhưng Dư Huyên
nói đúng, những sự kiện giao lưu thế này là trách nhiệm và nghĩa vụ, bọn họ là
vận động viên, thi đấu đem về vinh quang cho quốc gia là điều mà họ phải làm.
Bên cạnh đó còn phải quảng bá bộ môn để có thêm nhiều người biết đến, nhiều người
theo học, một là tạo một lớp vận động viên kế cận, hai là nếu không đi theo con
đường chuyên nghiệp thì mọi người có thể tăng cường sức khỏe, có thêm một bộ
môn để giải trí.
“Trà xanh của Sa Sa đâu?”
Vương Sở Khâm mặc xong áo
khoác tuyển thì đi vào cầm theo túi vợt để chuẩn bị lên xe bus của tuyển, hôm
nay cả đội sẽ đến Đại học Thể thao Bắc Kinh tham gia giao lưu, đây cũng là trường
Đại học hắn từng theo học, mặc dù không đến lớp thường xuyên như các bạn cùng lớp,
chủ yếu là học online do hắn là vận động viên nhưng với hắn, nơi này cũng có
khá nhiều kỷ niệm. Khi bước vào, thấy Ngưu Quan Khải đang chuẩn bị cà phê cho
mình, hắn nhìn quanh không thấy thứ cần thấy thì liền hỏi thằng em của mình.
“Chị ấy cầm trên tay rồi,
anh không cần lo”
“Lần sau em cứ để nó chuẩn
bị để khỏi thắc mắc dư thừa” – Mã Long tiến đến khoác vai Vương Sở Khâm
“Quan tâm đồng đội là sai
sao?” – hắn hỏi lại
Mã Long không trả lời mà
chỉ cười, hôm qua về nói chuyện với ba Quan, ba cũng an tâm nhiều, với ba thì
thằng em là người cần được chăm sóc, là một đứa bé có nhu cầu cao nhưng khi anh
nhắc đến việc suốt 8 năm qua Vương Sở Khâm vẫn chăm sóc rất tốt một người khác,
ba Quan liền dịu xuống, cũng dần chấp nhận việc Vương Sở Khâm sẽ tham gia
chương trình “Hello baby” này.
“Anh có cà phê rồi hả?
Sao không nói cho em biết?” – Tôn Dĩnh Sa hỏi
“Sao lại mua cà phê cho
anh? Có gì nhờ vả hả?” – hắn hỏi lại
“Chỉ muốn quan tâm đối
tác một chút thôi, không được hả? ...Ly cà phê này phải làm sao đây?”
Tôn Dĩnh Sa nhìn vào ly
cà phê trên tay, biểu cảm trên mặt buồn đi một lớp, mấy sự kiện sáng sớm như thế
này, ai nấy đều chưa tinh ngủ hẳn, Vương Sở Khâm cũng có thói quen uống cà phê
nên sáng trên đường đến Cục thể thao, trước khi vào tập trung trong phòng tập,
cô ghé đến căn tin mua sẵn một ly cà phê cho hắn. Đến nơi thì thấy chỗ mình hay
để túi đã có sẵn chai trà xanh quen thuộc, biết rõ là ai chuẩn bị, tâm tình
sáng sớm cũng vui vẻ hẳn ra, nắm chặt ly cà phê trên tay, kiếm mãi hình bóng
kia mà không thấy, cô đành đi ra cổng chờ người đến. Vậy mà khi hắn xuất hiện,
tay trái lại cầm sẵn một ly cà phê rồi, cảm giác hụt hẫng ngập tràn, giờ thì biết
làm sao đây?
Ngưu Quan Khải thấy rõ sự
ngượng ngùng của Tôn Dĩnh Sa, nét mặt của Vương Sở Khâm cũng không tốt do là
cũng chưa biết làm sao với hai ly cà phê, buổi sáng cũng không nên uống cà phê
nhiều quá, anh Khâm thuộc tạng khó ngủ, chỉ cần một ly buổi sáng cho tỉnh táo
mà thôi.
“Ly này của em, em nhờ
anh Khâm cầm giúp thôi” – Ngưu Quan Khải tiến lên nói
Nói rồi cậu giật lấy cái
ly trên tay Vương Sở Khâm sau đó đi qua bên cạnh Hoàng Hữu Chính đứng sau đó
cùng nhau lên xe bus, trong 36 kế, chạy là thượng sách, quay đầu lại một chút
thì thấy ly cà phê trên tay Tôn Dĩnh Sa đã được chuyển qua tay của Vương Sở
Khâm. Phù, may quá, mọi chuyện được giải quyết rồi, phải uống một ngụm cà phê để
lấy lại sự tỉnh táo và bình tình mới được.
Khi thấy hắn uống ly cà
phê mình mua, Tôn Dĩnh Sa lần nữa nở một nụ cười đặc trưng, Vương Sở Khâm còn
khen cà phê ngon nữa, sáng hôm nay thật sự rất vui. Nhưng rồi niềm vui có vẻ
kéo dài không lâu, khi xe bus dừng lại trước cổng trường Đại học Thể thao Bắc
Kinh, đội bóng bàn khi bước xuống thì chạm mặt với đội cầu lông, không ngờ sự
kiện này còn có cả bên họ tham gia. Nhớ lại nhà tài trợ cho sự kiện là Lining,
Tôn Dĩnh Sa mới hiểu ra vì sao hai tuyển lại xuất hiện cùng một nơi như thế này,
nhìn qua Vương Sở Khâm, mong là ly cà phê sáng nay sẽ giúp hắn thoải mái mà
hoàn thành nhiệm vụ.
Tuyển nam nhìn thấy hình ảnh
của Diệp Đình Nguyên, cao ráo, đẹp trai, vẻ ngoài nhẹ nhàng, thư sinh nhưng hiện
đang là một trong những vận động viên cầu lông có cú đập bóng lực nhất thế giới
mà cũng suy nghĩ ít nhiều. Cũng một chín, một mười với Vương Sở Khâm nhà họ, chỉ
là thông qua Mã Long cùng Hứa Hân, tuyển nam cũng hiểu mối quan hệ giữa hai người
nói thân không thân, nói không thân thì thật sự là không quen biết, sự cạnh
tranh, kèn cựa này, chủ yếu xuất phát từ người hâm mộ trên mạng, và đương nhiên
họ sẽ thiên vị hơn cho Vương Sở Khâm rồi, tuyển cầu lông đâu phải người nhà với
họ đâu.
Tại khu vực trải nghiệm sản
phẩm của Lining, trong khi hàng chục ống kính đang nháy liên tục, Tôn Dĩnh
Sa với tính cách hậu đậu quen thuộc đã loay hoay làm rơi chiếc móc khóa kỷ
niệm xuống gầm kệ trưng bày. Giữa lúc cô định cúi xuống tìm, Diệp Đình
Nguyên đã nhanh hơn một bước. Anh không ngần ngại quỳ một gối xuống sàn,
nhẹ nhàng lấy món đồ ra rồi tự tay phủi sạch bụi trước khi đặt lại vào lòng bàn
tay cô.
Tấm ảnh chụp lại khoảnh
khắc Đình Nguyên ngẩng đầu lên mỉm cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy sự bao dung
nhìn cô gái nhỏ đang ngơ ngác, đã ngay lập tức "phá đảo" Weibo. Sự đối
lập giữa bộ đồ thể thao năng động và cử chỉ lịch thiệp như một quý ông đã tạo
nên một khung hình đẹp đến mức người ta gọi đó là: "Chàng trai ôn nhu
nhất Đài Tiên Nông đã tìm thấy bến đỗ thuần khiết của mình." – và rồi, nó
đã được đẩy lên tận vị trí số 5 bảng tìm kiếm nóng.
[+25.6k] "Mọi
người có thấy ánh mắt của Diệp Đình Nguyên không? Nó không phải là nhìn đồng
nghiệp, nó là ánh mắt 'để anh lo cho' đó trời ơi! Sa Sa nhà mình thì ngơ ngác
không biết gì, đúng chuẩn mô-típ tổng tài ôn nhu x cô vợ nhỏ hậu đậu
luôn!"
[+18.3k] "Cầu
lông và Bóng bàn trước giờ vẫn là 'hàng xóm', nhưng hôm nay tui thấy họ sắp
thành 'người một nhà' rồi. Nhìn cái cách anh ấy phủi bụi món đồ cho cô ấy kìa,
quá đỗi tinh tế. Diệp Đình Nguyên, anh xứng đáng là ông bố thực tập mẫu mực nhất
năm nay!"
[+12.1k] "Thuyền
này tui không đợi nữa, tui tự bơi luôn! Một bên là Sư tử lúc nào cũng chí chóe,
một bên là mặt hồ tĩnh lặng luôn bảo bọc. Sa Sa ơi, chọn sự bình yên này đi
em!"
[+8.9k] "Có
ai để ý biểu cảm của Vương Sở Khâm ở góc tấm ảnh thứ 3 không? Mặt ảnh đen như
đít nồi luôn kìa 😂.
Đúng là khi 'Nước' gặp 'Lửa' thì chỉ có fan là được ăn dưa béo bở thôi!"
Sau màn giao tham quan
khu triển lãm, tuyển bóng bàn cùng cầu lông di chuyển đến hội trường lớn của Đại
học Thể thao Bắc Kinh, trước khi ngồi xuống vị trí được dán tên, Diệp Linh đi
ngang qua Vương Sở Khâm và nói nhỏ.
“Anh trai tôi ga-lăng thật
chứ? Chăm sóc Sa Sa cứ gọi là tỉ mỉ từng li từng tí”
“Nhặt giúp đồ đã là
ga-lăng rồi sao? Tiêu chuẩn của cô thấp vậy hả?”
Tôn Dĩnh Sa sau khi đi vệ
sinh ra, nhìn thấy Vương Sở Khâm, cô cũng đi nhanh tới, đưa tay cầm lấy túi vợt
của mình đang trên tay hắn, chào hỏi Diệp Linh mấy câu sau đó kéo Vương Sở Khâm
về vị trí ban tổ chức sắp xếp cho hai người để lại một Diệp Linh ngớ ngác như
đang bị điểm huyệt đứng yên tại chỗ.

Comments
Post a Comment