Thông báo vừa mới được
tung ra, về đến nhà, những cuốn sách chăm trẻ mà mẹ cô nhắc đến đã được giao đến
hỏa tốc trong ngày, cũng không biết mẹ đã chờ bao lâu đến khoảnh khắc này nữa,
khoảnh khắc được làm bà ngoại. Thở dài một cái thật to, may là đang ở nhà một
mình, nếu không sẽ làm phiền bàn cùng nhà mất, còn nếu ở ký túc xá nhận định
ngoài những ánh mắt quan tâm, Tôn Dĩnh Sa sẽ nhận thêm những câu hỏi thăm vồn vập
của đồng đội.
"Này Sở Khâm, tôi vừa
đặt cược với mấy anh em bên tuyển trẻ. Tôi cược ông sẽ trụ được... 3 tiếng trước
khi gọi điện cầu cứu thầy Tiêu hoặc thầy Hạo vì không biết dỗ con nín." –
Doãn Lệ Sầm nói
“3 tiếng? Tôi còn chưa bắt
đầu đã cá cược rồi sao?” – hắn nheo mắt hỏi
“Xung quanh Đầu Đầu toàn
là người có kinh nghiệm, ba tin con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ này”
Thầy Tiêu Chiến đặt khay
cơm lên bàn rồi ngồi kế đứa con Út ráng của mình, ông biết lần này nhiệm vụ rất
khó khăn, con trai luôn thân thiện với nói chuyện với trẻ em rất nhẹ nhàng, nhất
là với các bé gái nhưng để mà tự tay chăm sóc một đứa trẻ thì đứa con này của
ông chưa có ngày nào trải nghiệm hoặc có nghiên cứu cả. Nó thà cầm sách bóng
bàn với xem băng thi đấu còn hơn, với lại còn đang học Nghiên cứu sinh Thạc sĩ
tại Bắc Đại, không biết có thời gian để mà tập trung vào 30 ngày thử thách này
không nữa. Cũng khá là lo lắng đó!
“Thầy đừng lo quá, rồi
cũng sẽ đến ngày, Datou có gia đình nhỏ của mình, để em ấy tập sự trước cũng rất
thú vị”
Mã Long nhận ra sự lo lắng
trong ánh mắt của thầy Tiêu Chiến nên anh nói giúp vài lời an ủi thầy, bản thân
anh cũng lo, ba Quan với thầy Trương sáng nay còn gọi điện hỏi thăm trực tiếp,
bảo anh cùng Sở Khâm với Hữu Chính trở về Đài Tiên Nông. Từ nhờ đến lớn, hai thầy
thương thằng em nhất, cũng quan tâm đến nó nhất Kinh đội, trước nay gọi nó là
Tiểu thiếu gia chứng tỏ luôn được quan tâm từ đầu đến chân, giờ để nó đi chăm
sóc người khác, các thầy đều có chung một nỗi lo, không ai khác ai.
“Sao không ai nghĩ Datou
sẽ bị mấy đứa nít quỷ ấy ăn hiếp nhỉ? Anh nghĩ sẽ khóc luôn đó” – Hứa Hân góp
vui
“Cũng đúng ha, Mỳ Lạnh với
Lão Nhị nhà em lúc trước chưa quen, bọn chúng đánh nhau, em cản không được, ức
chế đến phát khóc. Sau này biết cách hơn rồi thì mới có thể cản mà còn phạt được
hai đứa nữa”
Lương Tĩnh Côn vừa nhìn
Vương Sở Khâm vừa nói, cái này anh nói ra từ kinh nghiệm bản thân, hai đứa nhà
anh Hân một trai một gái không nói, tỷ như gia đình của anh hay anh Long, hai đứa
đều là con trai, chuyện đánh nhau, tranh giành đồ chơi là chuyện không tránh khỏi.
Cái này thì còn khó hơn cả thi đấu nữa đó, không phải chuyện có thể đem ra đùa
hay đánh cược được đâu, nhiệm vụ quốc gia kỳ này thật sự gian nan.
Tuyển nam đã vậy thì tuyển
nữ cũng không thể đứng ngoài, từ khi đồng hồ điểm 12h đi ăn trưa, cả hội đã kéo
Tôn Dĩnh Sa đi một mạch đến nhà ăn, cô cũng không cần lấy đồ ăn trưa luôn, Đàm
Dư Huyên đã phụ trách đi lấy luôn cho cô, còn các chị em còn lại thì giữ cô ngồi
tại bàn ăn trưa.
"Sa Sa, nghe chị nói
này. Đi đến nhà của ba mẹ ruột của đứa bé, việc đầu tiên là phải tìm cái bản đồ
dán lên trán. Chứ chị sợ em đi đâu xong lại đi lạc sang... nhà hàng xóm thì khổ
thân chương trình lắm." – Tôn Minh Dương lên tiếng.
"Làm gì đến mức đó. Có
Sở Khâm đi cùng mà, ảnh đi đâu em theo đó là được chứ gì." – Tôn Dĩnh Sa
phản bác
“Em không được tranh đồ
ăn của em bé đâu nhé, em phải là một người chị, ah không, một người mẹ thực tập
cực kỳ gương mẫu, có biết không?” – Hà Trác Giai giáng xuống một câu
“Tụi con càng nói thầy
càng lo” – Coco khẽ thở dài một cái
Nhưng nghĩ lại, đúng thật
là có Sở Khâm sẽ an tâm hơn nhiều, mỗi lúc không có ông hay Tiểu Tường, Giai
Giai, bọn họ vẫn sẽ có một sự an tâm nhất định, tham gia chương trình này, chỉ
sợ Vương Sở Khâm sẽ phải vừa trông trẻ vừa trông Tôn Dĩnh Sa. Đứa con gái này của
ông chỉ biết ăn, ngủ, nghỉ ngơi và chơi bóng bàn thôi, mấy chuyện như chăm sóc
nhà cửa, nấu ăn, chơi đùa cùng trẻ em thì bảng thành tích hay kinh nghiệm là một
con số không tròn chỉnh như trái bóng trắng vậy. Xung quanh cũng chẳng có đứa
trẻ nào để cho cô thực tập hết, Vương Sở Khâm lần này khổ cực rồi, chắc phải đi
mua gì ngon ngon bồi dưỡng cho thằng bé mới được.
Trên mạng xã hội, người
hâm mộ của Tôn Dĩnh Sa, người hâm mộ của Vương Sở Khâm và đương nhiên người hâm
mộ cặp đôi của hai người cũng đang thảo luận với nhau không dứt ra được. Một
bên thì vừa tự hào vừa lo cho thần tượng của mình vì Lion Heart trước giờ ngoài
lạnh trong nóng, nhìn bướng nhưng lại rất ngoan ngoãn, yêu thích rõ ràng. Đối với
trẻ con cũng thân thiện nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc chụp ảnh, tương tác,
chăm sóc trẻ con thì đồng đội hay người hâm mộ cũng rất lo lắng vì sợ Vương Sở
Khâm làm không tốt hoặc quá nghiêm khắc với bản thân mà khiến cho đứa trẻ mà hắn
chăm áp lực theo.
[+4200] "Nhìn cái mặt
bướng của anh Khâm kìa, tui cá là ảnh sẽ tranh đồ chơi với mấy đứa nhỏ cho xem.
Anh ơi, nhớ là mình đi làm bố chứ không phải đi làm đại ca nhí nha!"
[+3500] "Anh nhà tui
nhìn thì hung dữ thế thôi chứ thực ra ngoan lắm. Sợ nhất là em bé khóc xong ảnh
đứng đó đơ người ra vì không biết phải làm sao thôi."
[+2100] "Hy vọng mọi
chuyện sẽ ổn. Trẻ con nó không biết anh là top đầu thế giới đâu, nó chỉ biết
anh là chú đẹp trai hay cáu kỉnh thôi đó!"
Một bên thì lo lắng như gả
con gái về nhà chồng, sợ "bé cưng" nhà mình làm khổ... con nhà người
ta. Trong mắt người hâm mộ, Tôn Dĩnh Sa vẫn là một em bé cần được chăm sóc, yêu
thương, họ chưa sẵn sàng cho việc nghĩ đến những khoảnh khắc cô sẽ phải đi chăm
sóc cho một em bé khác. Hình ảnh cô ẵm em bé như là ẵm chiếc cup vô địch đôi
nam nữ tại Sing Smash 2023 vẫn còn in sâu trong đầu người hâm mộ đó, quá là
đáng sợ đi.
[+5600] "Cục Thể
thao can đảm thật sự! Sa nhà tui đi sân bay còn lạc thì đi trong nhà chung chắc
phải gắn GPS vào chân bả quá. Lo cho đứa bé 1 mà lo cho bả 10."
[+3800] " Có khi nào
đang chơi giữa chừng bả lăn ra ngủ trước cả em bé không? Hậu đậu, hay quên số 1
là Tôn Dĩnh Sa nha quý vị."
[+1900] "Sa Sa thân
thiện thì không ai bằng rồi, nhưng mong bả đừng có quên giờ cho bé ăn. Bả mà
đói là bả quên hết thế sự luôn á!"
Ngược lại với sự hào hứng
lo lắng của fan của hai vận động viên xuất sắc kia thì người hâm mộ cặp đôi lại
có sự hào hứng quắn quéo bởi chương trình Hello Baby này."Thuyền
viên" đợi ngày lên bờ với tâm thế phấn khích tột độ, coi 30 ngày này
như... kỳ nghỉ tuần trăng mật sớm.
[+15.5k] "30 ngày
chung nhà! Đây không phải show bỉm sữa, đây là show 'Gia đình thực tập' của
Shatou đúng không? Cảm ơn Cục Thể thao đã biến ước mơ thành sự thật!"
[+8900] "Mọi người
có để ý không? Sở Khâm bướng với cả thế giới nhưng chưa bao giờ lớn tiếng với
Sa Sa. Show này mà anh ấy dỗ trẻ con không được xong quay sang nhờ Sa Sa trợ
giúp thì tui 'xỉu' tại chỗ!"
[+6700] "Tổ hợp này
lạ lùng thật sự: Một ông bướng bỉnh nhưng chỉn chu đi với một bà ngơ ngác nhưng
hậu đậu. Kiểu này chắc chắn Sở Khâm sẽ vừa dỗ con vừa phải đi tìm Sa Sa cho mà
xem."
[+4500] "Mọi người cứ
lo Sa Sa lạc đường, yên tâm đi, Sở Khâm là cái bản đồ sống của bả 8 năm nay rồi.
Bả đi đâu anh ấy chẳng lù lù theo sau. Là cái đuôi nhỏ đáng yêu của anh trai đó"
Cứ cách mấy phút, Vương Sở
Khâm lại mở điện thoại lên xem một lần, hắn cũng muốn xem phản ứng của cư dân mạng
về việc hắn cùng Tôn Dĩnh Sa tham gia chương trình này. Bao lâu nay mọi người
chỉ thấy hai người ở trên sân thi đấu hoặc sự kiện liên quan đến bóng bàn thôi,
lần này là một thử thách đối với cả hai cũng như người hâm mộ của hai người. Kiên
định, tự tin, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi, nhiệm vụ này nhất định sẽ được
hoàn thành thật tốt.

Comments
Post a Comment