MISMATCH - Chương 10

 

Tôn Dĩnh Sa nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vẫn chưa biết trả lời tin nhắn của Diệp Linh như thế nào, nhớ lại hôm gặp Ban huấn luyện, trong căn phòng ấy, chỉ vì một câu nói của thầy Tiêu Chiến mà đối tác của cô đã đặt bút xuống ký rẹt rẹt vào bản hợp đồng chương trình trước mặt. Cũng mấy tuần trôi qua rồi, trong đội vẫn chưa biết hai người họ được chọn tham gia “Hello Baby”, cũng không ai trong hai người họ chủ động nói chuyện này ra với bất kỳ người nào của tuyển, khẽ thở dài, cô xoay người đi thẳng về phía tủ đựng đồ cá nhân.

Chưa kịp đi được năm bước, trán của cô đã đập vào một thứ gì đó vừa cứng vừa mềm, cứ như da người vậy, xoa xoa trán sau đó ngước mắt lên định mắng người thì lập tứ phải dừng lại hành động, vì người cô đập trúng chính là Vương Sở Khâm. Có chút giật mình, những ngón tay chợt buông lõng, điện thoại trên tay rơi xuống đất, ánh mắt cô lúc này đang dán chặt vào hắn, đến khi hắn chủ động cúi xuống nhặt lên điện thoại của cô, tin nhắn trên màn hình vẫn còn đang sáng, thôi chết…là tin nhắn của Diệp Linh. Đến lúc bản thân bừng tỉnh thì đã quá muộn.

"Sa Sa à, show này anh trai tớ cũng tham gia, anh ấy bảo rất mong được gặp lại cậu. Hay là lúc vào chương trình, cậu và anh ấy phối hợp 'chăm sóc' nhau một chút cho fan quắn quéo nhé?"

Ánh mắt của Vương Sở Khâm tối sầm lại, bên tuyển cầu lông hắn không quen biết ai cả nhưng hắn biết rõ, người quen của Tôn Dĩnh Sa là ai và những ai thường xuyên nói chuyện, quan tâm cô ấy. Bạn bè ngoài vòng bóng bàn của Vương Sở Khâm cũng khá nhiều đến từ các ngành nghề khác nhau, bọn họ đối xử với hắn vô cùng tốt, còn hay đi xem bóng bàn để ủng hộ hắn nữa. Việc Tôn Dĩnh Sa có bạn bè như thế này, hắn cũng cảm thấy khá là vui cho cô ấy, không nên trói buộc mình quá nhiều quá trái bóng trắng.

“Nếu không cần điện thoại nữa thì cho anh” – hắn đưa lại đồ cho cô

“Điện thoại do em làm người đại điện mà, sao lại không cần được chứ” – cô lấy lại rồi cất vào tủ

Vương Sở Khâm sải bước trên hành lang, bàn tay siết chặt túi vợt trong tay, hắn vừa đi vừa nghĩ về cái ngày mình đặt bút ký xuống. Thực tế, hắn không hoàn toàn ký nhanh như vậy chỉ vì một vài câu khích tướng về Diệp Đình Nguyên. Hắn là một vận động viên chuyên nghiệp, một "Lion Heart" thực thụ; hắn hiểu rõ sức nặng của cụm từ "nhiệm vụ quốc gia". Khi lãnh đạo đã gọi đích danh, đó không chỉ là quảng bá, mà là sự tin tưởng vào bản lĩnh đối đầu với áp lực của hắn, hơn nữa, trong một góc khuất của tâm trí, Vương Sở Khâm tự nhủ rằng nếu phải rời xa bàn bóng 30 ngày để bước vào một thế giới xa lạ như "bỉm sữa", thì người duy nhất anh có thể tin tưởng để đứng cạnh chính là Tôn Dĩnh Sa, đối tác 8 năm qua của hắn.

8 năm đánh đôi, họ đã cùng nhau đứng dưới mưa đạn của dư luận và ánh hào quang của bục nhận huy chương. Tham gia cùng cô, ít nhất Vương Sở Khâm biết mình có một "hậu phương" vững chắc nhất.

Ngược lại, Tôn Dĩnh Sa bước chậm hơn phía sau, ánh mắt vẫn dán vào bóng lưng cao lớn của đồng đội. Cô thực sự không hiểu vì sao hắn lại nhận lời quyết đoán đến thế. Nếu nói hắn ghen với Diệp Đình Nguyên thì có vẻ hơi... quá đà đối với tính cách của Vương Sở Khâm, hắn không phải người để tình cảm điều khiển lý trí của mình. Phải, hắn là con người như vậy, bình tĩnh, quả đoán, thực tế và thẳng thắn, có lẽ vì hắn muốn tham gia chương trình này là thật, hoặc cũng có thể là vì bốn chữ “nhiệm vụ quốc gia”.

Nhưng rổi có một suy nghĩ rất khác hiện lên trong cái đầu nhỏ của Tôn Dĩnh Sa, cố khẽ nhíu mày, vẫn còn một lý do khác có thể giải thích cho hành động ngày hôm đó của Vương Sở Khâm, chính là sự kiêu hãnh của một người con xuất thân từ Đài Tiên Nông. Trong giới thể thao, xuất thân từ cùng một lò đào tạo danh tiếng vừa là niềm tự hào, vừa là một cái bóng áp lực, cái tên Đài Tiên Nông không chỉ là một địa danh, nó là một "thương hiệu" của những quái kiệt. Nhưng trớ trêu thay, cùng một mảnh đất ấy lại sinh ra hai bản thể đối lập đến cực đoan: Diệp Đình Nguyên và Vương Sở Khâm.

“Diệp Đình Nguyên được ví như "Nước" — sâu lắng, bao dung, dùng sự nhu hòa để chế ngự vạn vật. Còn Vương Sở Khâm lại là "Lửa" — rực rỡ, gai góc và mang tính hủy diệt. Một người là chuẩn mực của sự điềm đạm, người kia là biểu tượng của khát vọng chinh phục”

Đây là nhận xét chung của giới chuyên môn cho đến người hâm mộ sau một thời gian dài so sánh hai người này với nhau, cũng vì vậy mà trong nội bộ Đài Tiên Nông, sẽ không ai dám nhắc người này trước mặt người kia, nếu cùng tham gia một sự kiện dưới danh nghĩa của trường thì Ban tổ chức cũng sẽ tách biệt phần tham gia của tuyển cầu lông và tuyển bóng bàn. Nước với Lửa mà, sẽ gây ra một vụ nổ BIGBANG đó!

Tôn Dĩnh Sa thấu hiểu sự kình địch này hơn ai hết. Cô biết "cái gai" trong lòng Vương Sở Khâm không phải là sự đố kỵ tầm thường, mà là khát khao khẳng định phong cách sống. Cô liếc nhìn hắn, thấy đôi lông mày vẫn đang khẽ nhướn lên đầy thách thức. Cô hiểu, 30 ngày tới đây sẽ là một cuộc "nội chiến" ngầm giữa hai trường phái của Đài Tiên Nông, và Vương Sở Khâm chắc chắn sẽ dùng 200% công lực để không cho phép mình bị lép vế trước cái danh "ôn nhu" của người đồng môn kia. Nhưng mà, chăm em bé đó, trong cái nhu phải có cái cương và trong sự cứng rắn cũng phải được điểm thêm sự nhẹ nhàng, cô mong mình sẽ không phải đứng giữa để giải quyết bất kỳ điều gì.

“Hôm nay em quá giang xe của anh được không?” – cô bắt chuyện với hắn

“Em muốn đi đâu?” – hắn dừng chân lại rồi hỏi

“Anh quên rồi sao? Hôm nay sinh nhật Mỳ Lạnh, các thầy cũng cho nghỉ sớm rồi”

“Thật sự là quên đó, cám ơn em đã nhắc anh. Chút nữa anh quay về Đài Tiên Nông một chút rồi quay lại đón em”

Giữ đúng lời hữa, sau khoảng tầm 30 phút sau khi kết thúc một ngày tập luyện, Vương Sở Khâm đánh tay lái về lại hướng Cục thể thao để đón Tôn Dĩnh Sa đến nhà hàng, nơi tổ chức tiệc sinh nhật của Mỳ Lạnh. Nhìn về phía ghế sau, cũng may từ lúc mua quà vẫn luôn để trên xe, nếu không lại chạy về nhà lấy đồ, nếu vậy thì không thể chở Tôn Dĩnh Sa như lời hứa. Xe dừng bánh thì hắn liền bước xuống mở cửa xe cho cô theo một phép lịch sự tối thiếu phải làm, nhận được nụ cười cùng câu cám ơn của cô, hắn khẽ cười rồi đóng lại cửa xe.

“Mỳ Lạnh, lại đây, quà của con” – Tôn Dĩnh Sa kéo con anh Côn về phía mình

“Cám ơn cô Sa Sa” – Mỳ Lạnh cười lộ cả răng

“Cũng phải nhận quà của chú nữa chứ, lại đây”

“Cám ơn dượng Khâm”

Vợ của Lương Tĩnh Côn đứng bên cạnh giật mình thon thót sau đó quay sang dùng tay che lấy miệng của con trai mình, sau đó xin lỗi Vương Sở Khâm rối rít. Hắn cười rồi xua tay, trẻ con còn nhỏ chưa biết gì, chỉ cần dạy bảo lại là được, hắn cũng không cảm thấy khó chịu ở đâu, nay còn là sinh nhật của Mỳ Lạnh nữa, không nên phá vỡ niềm vui của con trẻ. Nghĩ nghĩ một hồi, sắp tới tham gia “Hello Baby” không biết hắn có thể điềm tĩnh như hiện tại được hay không nhưng chuyện tương lai, tương lai tính vậy, lo lắng chuyện hiện tại cũng đủ phiền rồi.

“Mỳ Lạnh số khổ, cô Sa Sa tặng bài tập giải toán, không những một mà tận mười cuốn”

“Em phải vất vả lắm mới nghĩ được mua gì cho Mỳ Lạnh đó” – Tôn Dĩnh Sa cảm thán

Nếu hỏi Tôn Dĩnh Sa, từ ngày đầu tiên kết hợp, có nghĩ rằng cô cùng hắn sẽ kết hợp với nhau đến tận 8 năm hay không thì câu trả lời là không vì chính mắt cô cũng nhìn thấy Ban huấn luyện xào xào nấu nấu rất nhiều vận động viên nam cùng vận động viên nữ, không thể bỏ hết trứng vào một cái rổ. Ấy vậy mà hai người hợp tác gần chín năm rồi!

Vương Sở Khâm nhìn nét mặt còn rất nhiều nét trẻ con của Tôn Dĩnh Sa mà mỉm cười dịu dàng, cô ấy có 5 năm nữa thì vẫn sẽ như vậy thôi, không thay đổi gì. Thật tốt!

Comments