Ngay từ sáng sớm, hành
lang khu tập huấn đã khá ồn ào, từ tối hôm qua, trước khi mọi người chìm vào giấc
ngủ thì đã nhận được tin nhắn, hôm nay sẽ có người từ Bộ Văn hóa – Thể thao xuống
nói chuyện với Ban quản lý của Cục. Chẳng ai biết lý do bọn họ đến thăm là gì,
các giải đấu lớn trong năm, nhất là những giải kéo cờ, bọn họ đều hiểu rõ nhiệm
vụ của mình rồi, những người trên Bộ cũng không cần xuống làm tâm lý với ai,
ban huấn luyện nội bộ các tuyển đều biết việc mà làm, ngay cả bản thân vận động
viên cũng tự nhận thức được trách nhiệm của mình. Cho nên mới nói, sự xuất hiện
của những người trên Bộ ngày hôm nay là chuyện lạ.
“Họp cũng được 2 tiếng rồi”
“Đến sớm vậy sao? Có ai
nghe ngóng được gì chưa?”
Hứa Hân quay sang hỏi Mã
Long cứ như anh là thông tấn xã biết hết mọi thứ, khẽ cười rồi lắc đầu, làm sao
mà anh biết được chứ. Tối nhận được tin nhắn, nhóm chat của Nhà Kem cũng xôn
xao, rồi cũng không biết được lý do, nhìn xung quanh một lượt, tụi nhỏ có mặt
đông đủ rồi, tập thì vẫn tập nhưng việc bị cuộc họp kín kia làm mất tập trung
là chuyện không tránh khỏi.
Nhìn lại mới nhớ, thằng
em của Mã Long sáng giờ vẫn chưa thấy, bình thường trời chưa sáng đã thấy nó có
mặt ở đây, vậy mà đã qua giờ tập hai tiếng rồi mà vẫn không thấy nó đâu. Đi đến
góc phòng, Mã Long cầm điện thoại lên và bắt đầu tìm kiếm dãy số quen thuộc, sau
ba tiếng tít thì chủ nhân của số điện thoại đó cũng bắt máy, thở phào nhẹ nhõm,
Mã Long liền lên tiếng hỏi
“Em đang ở đâu vậy? Ngủ
quên sao?”
“Em về liền đây, sáng nay
mẹ em đột nhiên lên Bắc Kinh, em phải đi đón bà ấy, nửa tiếng nữa em có mặt”
Quay sang hỏi Ngưu Quan
Khải thì nhận được tin chính xác là thằng em đã có xin phép qua, vừa định nói
thêm gì đó thì Chủ tịch Lưu cùng thầy Lý Chuẩn đã bước vào sân tập, cả đội ai nấy
đều dừng hành động của mình lại, không khí lúc này cũng khá căng thẳng nhưng
không căng thẳng bằng những lúc bị mắng vì đánh không tốt hoặc không chăm chỉ
luyện tập. Nét mặt của hai vị cấp cao của tuyển bóng bàn thiên về phần khó xử
hơn cả, không lẽ cuộc họp vừa rồi có vấn đề gì hay là Bộ Văn hóa – Thể thao
giao nhiệm vụ khó nhằn gì cho tuyển bóng bàn sao?
Chủ tịch Lưu cùng thầy Lý
nhìn dàn báo con của mình rồi xoay qua nhìn nhau, nhiệm vụ này có vẻ khó thật,
cũng chưa biết phải nói với mọi người như thế nào, mọi chuyện vẫn chưa được quyết
định chính thức, vẫn còn thời gian để suy nghĩ nhưng hình như việc đích thân những
người trên Bộ xuống làm việc với Cục thể thao thì việc chấp nhận lời mời kia là
điều bắt buộc. Hiện tại lịch thi đấu của bộ môn bóng bàn cũng đã dễ thở hơn, vận
động viên được nghỉ ngơi hợp lý hơn, việc chấp nhận kế hoạch kia cũng không gây
cản trở nhiều đến việc tập luyện và thi đấu, có vẻ nó sẽ khả thi trong thời
gian sắp tới.
Thế là họ quyết định
tránh né nói những gì đã diễn ra trong cuộc họp vừa rồi mà bắt đầu nói sang việc
tập luyện, chuẩn bị cho một mùa giải cuối năm, đặc biệt là giải WTT Finals tại
HongKong, không chỉ có nội dung đánh đơn, giải đã thêm nội dung đánh đôi vào thể
thức thi đấu, bao gồm đôi nữ, đôi nam và đôi nam nữ. Cả năm thi đấu các giải
WTT, tổng điểm của các vận động viên sẽ được cộng dồn lại để quyết định 16 vị
trí tham gia WTT Finals ở mỗi nội dung, mức độ cạnh tranh cho 16 vị trí này
cũng rất gay gắt, không chỉ nội bộ của tuyển bóng bàn Trung Quốc mà còn của các
vận động viên trực thuộc các liên đoàn nước khác. Thành tích là của cá nhân, ai
mà chẳng muốn làm đẹp bảng thành tích của mình bằng những chiếc cúp, dù nhỏ hay
lớn cũng là sự ghi nhận thực tế nhất.
“Vận động viên thì nên
dùng thành tích và sự đóng góp để nói chuyện, mọi lời nói phát ra mà không có
hành động chứng mình thì hoàn toàn vô nghĩa”
Kết thúc câu nói Chủ tịch
Lưu gọi Huấn luyện viên trưởng của hai tuyển nam nữ cùng nội dung đôi vào họp
sáng đầu tuần, mọi người còn lại trong phòng tập thì nghe theo sự sắp xếp của
Mã Long – đội trưởng đội bóng bàn mà tiếp tục tập luyện. Vài phút sau, người mà
Mã Long tìm kiếm sáng giờ cũng xuất hiện, thở hắt ra một cái, anh tiến lại chỗ
thằng em đang đứng, nói với nó vài câu sau đó gọi Hoàng Hữu Chính lại tập luyện
cùng.
“Ba Tiêu đâu rồi? Đi họp
rồi sao?” – hắn hỏi
“Uh, Chủ tịch gọi các thầy
vào họp sáng. Bác gái không có chuyện gì chứ? Mọi chuyện giải quyết xong chưa?”
“Cũng không có gì đáng lo
ngại, người quen của mẹ em nhập viện nên bà lên thăm thôi”
Khởi động xong, hắn cằm vợt
vào tập cùng quân xanh chuyên biệt của hắn là Ngưu Quan Khải, anh Long thì tập
kế bên cùng Hoàng Hữu Chính, một ngày ăn ngủ cùng bóng bàn lại bắt đầu. Sáng
nay việc chở mẹ đi thăm người quen đã lấy mất 4 tiếng tập bóng bàn thường ngày
của hắn rồi, phải tranh thủ tập luyện để bù lại, ở phía xa xa, đội nữ cũng đang
tập luyện vô cùng hăng hái, đội nam nhất quyết không được để thua kém.
Đến giờ ăn trưa, cả đội
cùng di chuyển đến nhà ăn, có thực mới vực được đạo, vận động viên lại càng phải
ăn uống đầy đủ dưỡng chất để có thể có đủ năng lượng phục vụ cho việc luyện tập,
thi đấu. Sáng ra ngoài sớm quá vẫn chưa kịp ăn sáng, chỉ ăn được bốn cái bánh đậu
mẹ làm sau đó quay về Cục cho kịp giờ, bụng hắn cũng réo nãy giờ, cuối cùng
cũng được lấp đầy nó.
“Em gái, anh lấy cho em
thịt xiên nướng nè” – Lương Tĩnh Côn gọi lớn
“Suốt ngày chỉ biết em
gái, anh cũng có em trai mà Điềm Điềm”
Vương Sở Khâm nhảy lên
người của Lương Tĩnh Côn mà nói, người này được xem là hai anh em thân thiết nhất
chỉ sau Mã Long của hắn, lúc nhỏ cùng nhau sinh hoạt tại một câu lạc bộ nhỏ của
tỉnh Hà Bắc, sau đó Vương Sở Khâm thi vào tuyển Bắc Kinh, còn Lương Tĩnh Côn tiếp
tục ở nhà quê nhà sau đó thi vào tuyển một tuyển quốc gia. Họ thân thiết đến nỗi
mà bỏ qua việc cạnh tranh khắc nghiệt, bỏ qua việc xem nhau là đối thủ để mà hẹn
gặp lại và chờ Vương Sở Khâm trên tuyển quốc gia. Người hâm mộ còn gọi tổ hợp của
hai người là “Bá Châu Song Điềm”, một người Ngọt Ngào, một người Đanh Đá nhưng
mỗi khi ở cạnh nhau đều khiến đối phương cười nói vui vẻ, lại còn chăm sóc cho
nhau rất tốt.
“Niu Niu lấy cho em rồi,
em mà cũng cần anh lo hả?”
“Anh Khâm, phần của anh
nè, mau ăn đi” – Ngưu Quan Khải chỉ vào đĩa thịt trên bàn.
Vương Sở Khâm phì cười
sau đó ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc trong nhà ăn, bắt đầu bữa cơm của mình,
đưa đồ cho em gái không Lương Tĩnh Côn cũng bắt đầu cầm đũa lên ăn trưa. Vì
xoay lưng lại nên họ không thấy được ánh mắt của một người, đó là người em gái
trong câu chuyện vừa rồi, dời mắt xuống mấy xiên thịt trên tay, tâm trạng cũng
khá hơn rất nhiều, sáng nay tập không được như ý, có mấy trái đánh ra không
đúng ý cô lắm. Đúng là có anh trai thật tốt, mặc dù trong tuyển cũng có nhiều đồng
hương Hà Bắc nhưng Lương Tĩnh Côn vẫn quan tâm cô hơn những người khác. Nhờ vậy
mà ba mẹ cũng yên tâm về cô con gái sống xa nhà này.
“Datou lấy thịt cho em hả?”
– Hà Trác Giai ngó sang hỏi
“Làm gì có, anh Côn lấy
giúp em đó” – cô đính chính lại
Nhìn qua nhìn lại, có mỗi
chỗ của cô cùng Vương Sở Khâm là có món này, việc Giai Giai nghĩ hắn lấy cho cô
cũng hợp lý, ngoài cái mác đồng đội tuyển bóng bàn thì hai người còn là tổ hợp
đánh đôi xuất sắc nhất không chỉ riêng của tuyển Trung mà còn của Thế giới, việc
quan tâm đến nhau cũng không phải chuyện gì lạ. Hợp tác đánh đôi cũng ngót
nghét 7-8 năm rồi nhưng cả hai nào thân thiết đến mức lấy đồ ăn cho nhau, trên
sân họ có thể hiểu đối phương, hiểu chiến thuật của nhau nhưng ngoài sân đấu, họ
chỉ là đồng đội đúng nghĩa.
“Sáng nay người trên Bộ
xuống có gì không?” – hắn lên tiếng hỏi
“Cũng không rõ, các thầy cũng
không nói gì mà anh thấy bọn họ cũng không căng thẳng lắm”

Comments
Post a Comment