Ăn cơm xong, bụng no căng, Tôn
Dĩnh Sa ung dung đi dạo trong khuôn viên ký túc xá, chiều nay cả đội được nghỉ để
thư giãn tinh thần, chuẩn bị cho một mùa giải sắp tới. Chân nhỏ đứng im khi thấy
Vương Sở Khâm lại đang được một vận động viên nào đó tỏ tình, lần này là người
của tuyển bóng bàn.
“Sở Khâm, em thích anh”
Thì ra là Trân Trân, người vừa
vào đội cách đây 2 tháng, Trân Trân quả thực rất xinh đẹp, hotgirl của Cục thể
thao danh xứng với thực. Hồi cô ấy mới vào, tuyển bóng bàn xôn xao cả tháng, vận
động viên các môn khác cũng rủ nhau tới nhìn một lần. Xung quanh cô ấy như tỏa
ra hào quang nữ chính vậy, đứng với Vương Sở Khâm, nhìn cũng thấy đẹp đôi mà
cũng có rất nhiều người trong tuyển thầm ghép đôi hai người với nhau. Đôi khi
trên bàn ăn, các chị sẽ kể cho cô nghe nhiều chuyện, đôi lúc sẽ là bàn tán về một
vấn đề nào đó, đơn cử là chuyện Trân Trân thích Vương Sở Khâm.
"Chị thấy Trân Trân với Sở
Khâm xứng đôi không?" - Khoái Mạn hỏi cô
"Hả? Sao lại hỏi chị?"
- Tôn Dĩnh Sa tiếp tục ăn cơm
"Thay vì gả Sở Khâm qua tuyển
khác, gả nội bộ có vẻ tốt hơn nhiều" - Trác Giai nói đùa
"Sao không ai nghĩ gả anh
cho em?" - Tôn Dĩnh Sa táo bạo suy nghĩ
Cảm thấy bản thân đứng lâu thêm
xíu nữa chắc sẽ khóc mất nên Tôn Dĩnh Sa xoay người rời đi, chưa kịp bước thì bị
giọng nói quen thuộc cản lại
“Sa Sa”
Là giọng của Vương Sở Khâm, cậu ấy
gọi mình là gì? Sa Sa? Là Sa Sa đó
“Không phải lúc nãy cậu nhờ mình
dẫn đi mua bánh kem hoa nhài sao? Đi thôi! – Vương Sở Khâm nhẹ nhàng nói
Mua bánh kem? Mình nhờ người ấy?
Lúc nãy? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
“Anh Datou” – Trân Trân gọi với
theo
“Tôi với cô không thân lắm nên gọi
nhau bằng tên thì sẽ lịch sự hơn” – giọng điệu khác hẳn khi nãy.
Nói rồi cậu nhanh chóng đến chỗ
Tôn Dĩnh Sa đang đứng kéo áo cô rời đi. Nhìn bàn tay đang cầm một góc áo của
mình, cũng đủ khiến tim cô đập nhanh. Cái này còn thua cái ôm mấy tháng trước
nhưng sao tim vẫn đập nhanh vậy nhỉ?
Thật lòng mà nói, cứ mỗi lần tập
bóng với Vương Sở Khâm, tim cô có chút không ổn, nó chẳng chịu nghe lời cô nói
gì cả, dù đã cố dằn xuống nhưng cảm giác hồi hộp vẫn ở đó, còn hồi hộp hơn lúc
thi đấu. Lúc đó cô đã biết mình thích người ta rồi nhưng với nhiều người Vương
Sở Khâm giống như một tảng băng ngàn năm, không cách nào tiếp cận, không cách
nào tiến sâu vào thế giới của cậu. Liệu cô có cơ hội?
Từ ngày đó đến giờ, vẫn có rất
nhiều người đến tỏ tình nhưng Vương Sở Khâm luôn trong tư thế phòng bị, nam
nhân tuyển khác cũng ít làm phiền cậu hơn rồi, vì chẳng có cô gái nào thành
công chinh phục cậu, nói chuyện lại càng không có cơ hội nên họ cũng buông tha cậu
luôn. Nếu Vương Sở Khâm có nhu cầu thu thập nước mắt thiếu nữ thì số lượng bình
đựng có thể lấp đầy một cái nhà kho nhỏ, Tôn Dĩnh Sa cảm thán trong đầu
“Nếu là mình thì chắc cũng có
kết quả như vậyi” – lại ủ rũ bước đi
Vương Sở Khâm nhìn cái người đang
bị kéo đi cuối thấp đầu nhìn đất không khỏi thắc mắc, cậu ấy đang nghĩ gì mà có
vẻ buồn bã đến vậy, chẳng để ý gì xung quanh, cứ để người khác dắt đi thế này,
nếu là người khác, cô ấy có ngoan ngoãn để bị kéo đi thế này không?
Cậu dừng bước đột ngột, làm Tôn
Dĩnh Sa xem xíu mất thăng bằng nhưng cũng may là đã được Vương Sở Khâm giữ chặt
“Giống như ngày hôm đó” – Tôn
Dĩnh Sa nhìn vào mắt Vương Sở Khâm nói nhỏ
“Cậu nói gì?” – nghe không rõ nên
cậu hỏi lại
“Ah…không có gì”
Khi lấy lại được tinh thần, Tôn
Dĩnh Sa chủ động kéo khoảng cách của hai người ra, trái tim cô sắp không chịu nổi
nữa rồi.
“Xin lỗi vì lợi dụng cậu” – Vương
Sở Khâm ngại ngùng nói
“Vậy cậu đền bù cho tôi đi” – cô
gái nhỏ lên tiếng
“Đền bù thế nào, cậu cứ nói, nếu
tôi làm được nhất định sẽ không từ chối”
“Cậu làm bạn với tôi nhé” – Tôn
Dĩnh Sa kiên định nói
Vương Sở Khâm im lặng hồi lâu,
đây không phải điều cậu nghĩ tới cũng không phải điều cậu muốn, cái danh phận bạn
bè này cậu không cần. Cũng đã đánh đôi nam nữ với nhau mấy năm, cũng đã dành
vài chiếc cúp, huy chương, hai người lại bằng tuổi, chẳng phải mối quan hệ đang
là bạn bè rồi sao.
“Tôn Dĩnh Sa, em thật sự muốn làm
bạn với tôi?” – Vương Sở Khâm thu ngắn khoảng cách giữa hai người
Rồi, lại bị điểm huyệt rồi! Thật
sự không muốn nhưng mà ánh mắt kia sao lại có sức hút đến vậy, nhìn mãi không
chán, từ ngày đầu chạm mắt đã thấy nó rất đẹp. Thật ra cô muốn hỏi Vương Sở
Khâm, phần thưởng riêng mà cậu muốn là gì, hôm đứng trên bục nhận giải, cậu
không nói gì cả đã ôm cô vào lòng nhưng chẳng hiểu tại sao lại muốn làm bạn với
người ta nữa. Tự đào hố chôn mình, Tôn Dĩnh Sa ơi, mày giỏi thật đấy.
“Thật ra tôi tính hỏi phần thưởng
riêng cậu muốn là gì, nếu cậu không nói, tôi sẽ coi như chuyện đó không xảy ra,
coi như chúng ta huề nhau, tôi…không cần cậu đền bù nữa” – móng ấn vào đỏ cả
ngón tay
“Nếu như tôi vẫn muốn phần thưởng
riêng đó thì sao?” – ngày càng tiến lại gần.
“Vậy cậu muốn gì?” – Tôn Dĩnh Sa
chớp chớp mắt hỏi lại
“Nhéo má”
Phần thưởng riêng mà Vương Sở
Khâm muốn là nhéo má, má của cô hả? Này, có phải đang nằm mơ không? Cậu ấy có
biết phần thưởng đó có tính riêng tư rất cao không? Chưa có đội viên nam nào
nhéo má của cô đâu…nhưng…nhưng nếu là Vương Sở Khâm thì khác!
“Bất kể lúc nào” – Vương Sở Khâm
nói thêm
“Còn nữa, chúng ta đã là bạn rồi,
em không cần phải yêu cầu tôi làm việc đó”
Tôi cũng không muốn chỉ làm bạn với
em – nhéo má thật rồi, ah không, nựng má thành công
.

Comments
Post a Comment