Thời gian trôi qua nhanh, Tôn
Dĩnh Sa 18 tuổi đang ngồi trong phòng chờ để chuẩn bị lên nhận HCV đôi nam nữ
giải Olympic thanh thiếu niên cùng với Vương Sở Khâm. Ở lứa tuổi chỉ trải qua một
lần và tham gia giải chỉ có thể tham gia một lần duy nhất trong sự nghiệp, Tôn
Dĩnh Sa thấy cuộc sống thật vi diệu biết bao, những năm qua bóng bàn thật sự
cho cô trải nghiệm rất nhiều thứ, kể cả việc thích một người.
Biết nói sao nhỉ? Việc cô thích
người ấy chỉ có mình cô biết, người ấy không biết, cô cũng không biết phải nói
với người ấy như thế nào nên là cứ giữ trong lòng vậy thôi. Có những lúc cô có ảo
giác, người đó cũng thích mình nhưng mà lại như không thích, lúc nóng lúc lạnh,
bản thận bối rối vô cùng.
Cái ngày cô được thông báo sẽ
ghép cặp đánh đôi nam nữ với người ta, cả đêm vui đến mức không ngủ được, sáng
dậy còn bị chị Trác Giai hỏi tới hỏi lui
“Em gái, tối qua nhắn tin với người
yêu ah?”
“Em làm gì có người yêu” – chỉ
đang thích một người thôi
“Cả đêm em cứ nhìn lên trần nhà
cười cười, nửa đêm chị thức dậy còn có cảm giác em chưa ngủ”
“Ah, dì em sắp gả chị họ, em mừng
thay cho dì thôi”
Cô bịa đại một lý do nào đấy rồi
nhanh chóng xách túi nhỏ đi tập, ở lại thêm chắc sẽ lộ ra mất.
Và rồi hiện giờ, cô còn đạt thành
tích cao nhất với người ta, càng không thể rút chân về, có lẽ định mệnh đã bắt
đầu từ lâu rồi.
“Cậu đang nghĩ gì thế?” – Vương Sở
Khâm hỏi cô
“Nghĩ lát nữa nên ăn mừng thế
nào” – cô không dám nhìn thẳng cậu mà trả lời
Không gian lại rơi vào trầm tư,
có những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời, ví dụ như hiện tại, Tôn Dĩnh Sa cảm
thấy rất yên bình, cứ như một buổi chiều thu trong xanh, làm tâm hồn cũng trở
nên thanh thản. Đây không phải lần đầu hai người im lặng thế này khi ở cùng
nhau, có những buổi tối ở lại tập luyện trễ, họ cũng như vậy, cùng nhau ngồi thẩn
thờ nhìn trời sau đó cùng nhau trở về ký túc xá.
“Tôn Dĩnh Sa”
Có hơi xa cách nhưng cô biết người
ấy muốn nói gì đó rất nghiêm túc
“Huy chương vàng là phần thưởng của
chung nhưng tôi muốn có phần thưởng riêng được không?
“Cậu muốn tôi tặng gì sao?”
“Lát nữa lên nhận thưởng tôi sẽ
nói”
Chưa kịp trả lời, người của ban tổ
chức đã gọi tên họ để ra nhận thưởng, khoảng cách từ phòng chờ cho đến bục nhận
giải không xa nhưng với Tôn Dĩnh Sa lại có chút lâu lắc, cô mãi suy nghĩ về câu
nói vừa rồi của Vương Sở Khâm, chắc không phải yêu cầu cô mua gì đấy đắt tiền
chứ?
“Và sau đây là nhà vô địch của hạn
mục Bóng bàn – Đôi nam nữ của Giải Olympic thanh thiếu niên: Vương Sở Khâm và
Tôn Dĩnh Sa”
Trong khoảnh khắc mọi người chụp ảnh
lưu niệm với nhau, còn đang cảm thấy lâng lâng vì nhận huy chương vàng, chợt
Tôn Dĩnh Sa thấy vai phải của mình nặng hơn, hơi thở của Vương Sở Khâm thì tấn
công từ bên trái…Người ấy, đang ôm mình từ đằng sau. Trái tim bé bỏng của thiếu
nữ 18 tuổi đập nhanh liên hồi, phải niệm thần chú mong tim đừng đập nhanh như
thế, vì nếu còn tiếp tục, Vương Sở Khâm sẽ phát hiện ra mất.
Vương Sở Khâm cảm thấy mình bị
điên rồi, tuổi 18 được ăn cả ngã về không của cậu chắc chắn sẽ lưu danh sử sách,
cậu cũng không biết vì sao mình muốn nhận quà từ Tôn Dĩnh Sa, cũng không biết
vì sao mình lại vòng tay khóa người ta trong lòng mình như thế này.
“Sao? Em sẽ ghép cặp đánh đôi nam
nữ với Tôn Dĩnh Sa?” – hắn hỏi huấn luyện viên của mình
“Do Olympic có sự thay đổi về các
hạn mục thi đấu, có thông tin sẽ đưa hạn mục đôi nam nữ/đồng đội nam/đồng đội nữ
vào thay thế cho đôi nam và đôi nữ, bên trên đang có những kế hoạch chuẩn bị đi
đường dài. Hai em bằng tuổi nhau, bước đầu sẽ ghép để tham gia các giải trẻ,
chưa hẳn sẽ ghép cặp nhau mãi, cũng sẽ có sự thay đổi nhưng trước mắt là em
cùng Tôn Dĩnh Sa”
“Vậy có phải sẽ có nhiều thời
gian bên cạnh Tôn Dĩnh Sa hơn không?” – cậu nghĩ
Tối đó không chỉ có Tôn Dĩnh Sa mất
ngủ, Vương - gấu trúc - Sở Khâm cũng xuất hiện tại sân tập vào sáng hôm sau.
Cậu không biết từ lúc nào mà thế
giới của cậu chỉ có quả bóng trắng lại xuất hiện thêm một hình bóng trắng trắng
mềm mềm bên cạnh. Đừng nghĩ bậy, cậu chưa làm gì con gái nhà người ta đâu, những
lúc nghỉ ngơi thư giãn, cậu thường thấy các đội viên bên nữ nhéo má cô ấy, nhìn
động tác thì thấy rất mềm. Mỗi lần nhìn thấy, cậu đều muốn sờ thử nhưng dù sao
nam nữ thụ thụ bất thân, cậu cũng chỉ thấy mỗi đội nữ cùng các thầy lớn tuổi
nhéo má cô thôi.
“Cũng may là chưa có nam nhân
nào làm vậy” – vừa nghĩ vừa thấy an tâm
Thật ra muốn biết người đó có
tình cảm với mình hay không cũng rất đơn giản, cứ chủ động làm một số viêc, nếu
người ấy không thấy phiền hoặc là không cản bạn lại hoặc là không giữ khoảng
cách với bạn thì coi như cũng xác định được 50% rồi, 50% còn lại thì phải xem bạn
“tấn công” người ta thế nào nữa.
Đó là lý do mà cái ôm trên bục
trao giải ra đời, thật ra mong ước của cậu là được thử nhéo má cô thôi, chả hiểu
bị gì mà ôm luôn người ta như vậy.
Sau cái ngày ấy thay vì tấn công
tiếp, cậu lại đi né tránh người ta, nếu cậu thấy cô ấy trong phòng tập, sẽ
nhanh chóng thu dọn tìm một cái bàn tập cách xa một chút. Ở nhà ăn thì lôi kéo
Tiết Phi ngồi ở bàn cuối cùng, ăn thì cũng rất nhanh chóng, năm phút là xong bữa,
làm Tiết Phi ăn uống cũng chật vật hơn.
Tôn Dĩnh Sa không ngốc, cô nhận
ra hết, cô cũng cảm thấy không vui, người ôm cô là Vương Sở Khâm, người né cô
cũng lại là Vương Sở Khâm, cô thấy mình bị thiệt thòi nhưng rồi cũng không biết
nên đi chất vấn người ta thế nào. Chợt nghĩ ra một chuyện có thể giúp cô hóa giải
chuyện này, thiếu nữ liền vui vẻ tiếp tục ăn cơm.
.
LỜI ĐỒN THỨ BA: VƯƠNG SỞ KHÂM RẤT
BIẾT CHỪNG MỰC!

Comments
Post a Comment