Hôm nay là ngày đầu tiên, Tôn Dĩnh Sa đặt chân vào tuyển 1 – Đội tuyển bóng bàn quốc gia, chỉ có cô mới biết mình đã phải cố gắng nhiều đến mức nào để có thể thực hiện ước mơ này. Từ nhỏ do bố mẹ đi làm bận rộn, không có ai trông nên mẹ cô gửi cô tại câu lạc bộ thể thao gần nhà, ấy vậy mà cô lại bén duyên với bộ môn bóng bàn. Cô bé nhỏ con đứng còn chưa tới mặt bàn vậy mà lại đam mê trái bóng trắng đến nỗi khi về nhà, cô sẽ háo hức chia sẻ với mẹ cô là hôm nay mình đã học được gì, học được cách đánh nào, hay cô đánh thắng được ai. Cứ thế ngày qua ngày, cô gái nhỏ nhắn ấy đã đạt được những thành tích ấn tượng, cô đã được lên tuyển 1, rồi sẽ đến một ngày cô đem vinh quang về cho đất nước và làm rạng danh gia đình mình, quê hương Hà Bắc của mình.
Khi vừa bước vào sân tập, được nhìn thấy thần tượng của
mình, những người trước kia mình chỉ được xem họ thi đấu trên TV thì nay đang đứng
trước mặt mình bằng xương bằng thịt, Tôn Dĩnh Sa háo hức lắm, tối qua cô còn
không thể chợp mắt nổi, sáng nay xém nữa là báo danh trễ. Niềm vui sướng của
Tôn Dĩnh Sa hiện rõ trong ánh mắt và lời giới thiệu của cô, sau khi mọi người
ngưng vỗ tay, Long ca ra hiệu cho Mạn Dục đến để giúp đỡ Dĩnh Sa trong thời
gian đầu cô lên tuyển, dù sao trong lứa này, Mạn Dục gần tuổi với cô nhất.
“Chào em, chị tên là Vương Mạn Dục, vừa hay phòng ký túc xá
của chị có dư 1 chỗ, các thầy đã sắp xếp cho 2 chị em mình ở chung với nhau. Giờ
chị sẽ dẫn em đi 1 vòng để làm quen và biết 1 số nơi tại Cục nhé”
“Vâng ạ, em cám ơn chị”
“Em cứ xem ở đây như ở nhà, mọi người trong đội ai cũng thân
thiện hết, nếu cần giúp đỡ gì thì cứ nói ra, đừng ngại”
“Trừ cái tên Datou kia thôi” – Hà Trác Giai không biết từ
đâu xuất hiện, nói ra một câu với lực sát thương trung bình
“Chị Trác Giai” – Tôn Dĩnh Sa vui sướng đến mức nhảy cẩng
lên, từ lúc vào cô đã tìm kiếm hình bóng người chị quen thuộc nhưng lại chẳng
thấy đâu
“Chào bé con, vừa nãy chị phải đi sắp xếp lại vợt nên không
ra chào đón em được, thế nào di chuyển từ Hà Bắc lên có mệt không?”
“Không ạ, đêm qua lạ chỗ ngủ không ngon nhưng giờ thì em thấy
vui lắm, mà người chị nhắc đến là ai vậy ạ?”
“Đấy, bên trái kia kìa, đang tập với Tĩnh Côn đó, ah em biết
Tĩnh Côn mà đúng không? Anh ấy còn hào hứng hơn cả chị khi nghe tin em được lên
đây đó” – “Lương Tĩnh Côn, anh không định qua chào em gái ah?”
Vương Sở Khâm xoay người cùng lúc với Lương Tĩnh Côn hướng về
phía Hà Trác Giai đang đứng cùng Vương Mạn Dục và Tôn Dĩnh Sa, khoảnh khắc chạm
mắt chỉ trong 1-2s nhưng cũng đủ làm đầu tim Vương Sở Khâm thấy ngứa ngáy, hắn
cũng chẳng biết mình bị gì, đã lâu, ah không, đây là lần đầu tiên hắn có cảm
giác như vậy. Vì người được gọi tên không phải hắn nên hắn gạt đi hết suy nghĩ,
lười quan tâm, tập giao bóng tiếp.
“Lâu rồi không gặp, em gái” – Lương Tĩnh Côn chạy vội sang
bên kia bắt chuyện
Nói là tập thế thôi nhưng hắn lại không tập trung, mắt thì
nhìn thẳng nhưng tai thì lại nghe ngóng bàn bóng kế bên đến mức đánh hụt vài lần
làm cho bạn tập – Tiết Phi – cũng thấy khó hiểu
“Datou, cậu không sao chứ? Có cần nghỉ một lát không?”
“Anh Côn có em
gái sao?”
“Hả? Theo như
mình biết thì không, mà sao thế?” – Tiết Phi hỏi lại
“Người mới đến,
anh Côn gọi là cô ấy là em gái”
Ở phía bên này,
đang cười nói rôm rả, hoàn toàn không để ý đến có một Vương Sở Khâm thất thần
nhìn sang, đến khi Lương Tĩnh Côn lên tiếng gọi, Vương Sở Khâm mới hoàn hồn đáp
lại
“Datou, Tiết Phi,
hai đứa sang đây một chút”
Vương Sở Khâm chẳng
hiểu vì sao chân mình hôm nay lại năng nổ đến vậy, não còn chưa định hình thì
chân đã bước đến đối diện người ta. Ánh mắt không nóng không lạnh, không cảm
xúc khiến Tôn Dĩnh Sa không đoán được người trước mặt mình đang nghĩ gì, mình
có nên chào hỏi trước hay để người ta tự giới thiệu và rồi sau nghe chàng trai
kia mở miệng, cô ngẩng đầu, mở to mắt nhìn anh
“Xin chào, tôi là
Vương Sở Khâm”
Không chỉ có Tôn
Dĩnh Sa, mọi người xung quanh cũng đứng hình vài giây, vì lần đầu họ thấy Sở
Khâm chủ động như vậy, nhất là đối với con gái, trước kia, phải giục mãi, hắn mới
mở miệng nói câu xin chào với người mới, đến Long Ca cũng không khuyên được, đầu
hắn to nên hắn cứng đầu hơn người khác sao? Cũng không hẳn, Vương Sở Khâm rất rạch
ròi trong nhiều chuyện, chuyện làm hắn thấy hứng thú chỉ có bóng bàn, tiếp đó
là bi-a và cuối cùng là quần áo, hồi chưa ai biết nhiều về hắn, hắn đã một thân
LV ra sân bay, khiến nhiều người không khỏi chú ý. Còn về con gái, hắn sợ rồi,
hắn không sợ yêu, hắn vẫn tin vào tình yêu, chỉ là hiện tại vơi hắn bóng bàn là
trên hết, hắn không có thời gian cho những chuyện khác.
“Chào anh, em là
Tôn Dĩnh Sa, trước kia em đã từng xem anh thi đấu” – nói rồi cô nở một nụ cười
không thể nào tươi hơn, để lộ hai chiếc răng thỏ đáng yêu cũng hai gò má phúng
phính.
Ai nói Vương Sở
Khâm không thân thiện? Tôn Dĩnh Sa thấy anh rất dễ gần là đằng khác.
Vào đội cũng đã
được nửa năm, hằng ngày luyện tập chung, ăn cơm chung, cô cùng các đồng đội
cũng đã thân thiết hơn, cô cũng học được rất nhiêu chiêu thức mới, kỹ năng mới.
Việc tập bóng cũng đối với cô cũng không hề vất vả, vì cô yêu thích trái bóng
trắng này vô cùng, ước mong của cô là đạt được Grand Slam, là mỗi khi nhắc đến
bóng bàn, mọi người đều nhớ đến cái tên Tôn Dĩnh Sa. Thời gian thấm thoát trôi
đi, Tôn Dĩnh Sa hiện đã trở thành chủ lực tuyệt đối của tuyển bóng bàn, những
thành tích của cô đạt được vô tiền khoáng hậu, không những vậy, chuyện tình cảm
của cô với Vương Sở Khâm cũng rất ổn định, thật sự rất hạnh phúc, cô cũng chưa
từng nghĩ đến việc ngoài tình yêu với bóng bàn, cô còn tìm được tình yêu của đời
mình ở đây.
Đừng vội ngạc
nhiên vì sao cô và Vương Sở Khâm quen nhau, đồng đội bên cạnh ngạc nhiên thôi
cũng đủ mệt chết cô rồi, quả thật năm ấy, hai người cùng nhau trải qua vô vàn
khó khăn, thử thách mới đến được với nhau, không phải gia đình ngăn cấm, ban huấn
luyện chia cắt mà do bản thân họ luôn đặt bóng bàn lên đầu, họ quyết tâm, phải
có thành tích thì mới nói chuyện với tổ chức, tiếng nói của bạn cũng sẽ có cân
lượng hơn. Ba chiếc HCV đơn nam – đơn nữ - đôi nam nữ OLP 2028 là thành quả xứng
đáng với những gì họ đã bỏ ra, là những gì họ muốn chứng minh với ban huấn luyện
rằng cho dù có yêu đương, họ vẫn sẽ làm tốt nhiệm vụ quốc gia giao phó, và thực
tế họ làm được, còn làm được tốt nữa cơ. Thế nhưng, ông trời lại rất biết cách
chơi đùa với họ, sau khi trở về từ Los Angeles, họ được cho phép nghỉ ngơi
trong vòng 2 tháng để hồi phục sức khỏe. Vương Sở Khâm chọn cách ở nhà cùng Tôn
Dĩnh Sa để bù đắp khoản thời gian họ cắm đầu vào tập luyện và thi đấu, bản thân
Tôn Dĩnh Sa cũng không muốn đi đâu cả, ở nhà là lựa chọn sáng suốt nhất, vì sao
ư? Ra ngoài thì sẽ lên Hot Search...
Bên nhau hơn 10
năm nhưng thế giới ngoài kia rất nhiều người không biết họ làm một đôi, đương
nhiên ngoại trừ fan cặp đôi của họ, những lúc tin đồn nhảm bủa vây, Vương Sở
Khâm hẹn hò người này, người kia, hắn cảm thấy rất phiền, tại sao không ai nghĩ
hắn đang yêu đương, hẹn hò với Tôn Dĩnh Sa? Tại sao lại nghĩ hắn chỉ thích con
gái chân dài, da trắng kiểu hot girl? Tiểu Đậu Bao nhà hắn đáng yêu nhường này,
dễ thương thế này cơ mà, em ấy còn cùng hắn bước lên đỉnh vinh quang, hỏi thử
xem còn ai xứng đáng đứng bên cạnh hắn, cùng hắn đi đến cuối đời người cơ chứ.
Hắn thật sự rất muốn công khai, bao năm qua, hắn dùng cách của mình để củng cố
lòng tin của fan hâm mộ, hắn muốn thật nhiều người ủng hộ hắn và Tiểu Đậu Bao ở
bên nhau, tranh thủ 2 tháng nghỉ ngơi này, hắn đi lựa nhẫn, nhờ vả anh em xung
quanh giới thiệu cho hắn vài nơi tổ chức tiệc cưới, vân vân và mây mây, hắn
nghĩ ra vô số viễn cảnh tươi đẹp của hắn cùng Dĩnh Sa nhưng thứ hắn chưa bao giờ
nghĩ đến lại xảy ra
“Em...em chưa sẵn
sàng”
“Em nói gì cơ?
Chưa sẵn sàng cái gì”
“Chúng ta vừa mới
kết thúc chu kỳ OLP, em muốn nghỉ ngơi thêm”
“Em cứ việc nghỉ
ngơi, mọi thứ anh sẽ lo hết, giống như bao năm qua thôi”
“Không, ý em
không phải vậy” – Tôn Dĩnh Sa lắp bắp
Hắn càng lúc càng
mất kiên nhẫn, hắn biết Tôn Dĩnh Sa đang né tránh gì đó, hắn cảm nhận được em ấy
không muốn nói cho hắn biết lý do tuy nhiên hắn vẫn lựa chọn nói chuyện nhẹ
nhàng với em ấy.
“Tiểu Đậu Bao,
bình tĩnh, có chuyện gì chúng ta từ từ nói. Anh chỉ nói trong 2 tháng này,
chúng ta chuẩn bị 1 số thứ trước, qua năm cưới cũng chưa muộn. Hay em không vui
vì anh không cầu hôn em? Em yên tâm, anh sẽ làm đủ hết các bước, không thiếu thứ
gì, anh sẽ không để em chịu thiệt thòi, người khác có gì em sẽ có thứ đấy”
“Sở Khâm, em
không có ý đó, nhưng hiện tại còn một số thứ em cần phải suy nghĩ, anh có thể
chờ em thêm một chút được không? Đến khi em nghĩ thông rồi, em sẽ trả lời anh”
“Đây là lần thứ 2
anh hỏi em câu này rồi Sa Sa ah, lần đầu là trước khi chúng ta lên đường đi Los
Angeles, em cũng bảo đợi đến khi đạt HCV, em sẽ cho anh câu trả lời, bây giờ em
lại muốn anh chờ thêm nữa?”
“Em...em xin lỗi,
em cần thêm thời gian. Nhưng anh yên tâm, em sẽ không để anh đợi lâu, em hứa,
anh tin em đi, được không?” – Tôn Dĩnh Sa dùng bàn tay nhỏ của mình nắm lấy
cánh tay của Vương Sơ Khâm mà nói.
Lần nào cũng vậy,
khi hắn muốn công khai, em ấy luôn cản hắn và bảo cả 2 cần vì mục tiêu chung, đến
khi mục tiêu chung hoàn thành, em ấy lại muốn hắn đợi tiếp, hắn thật sự không
biết hắn phải đợi thêm bao lâu, đợi đến khi nào, hắn quả thật đã đợi rất lâu, rất
lâu.
Hắn đợi em ấy
quay đầu nhìn hắn lâu thêm 1 chút khi hắn đưa em ấy về ký túc xá.
Hắn đợi em ấy
quay trở lại sau khi kỳ nghỉ Tết kết thúc.
Hắn đợi em ấy đi
thi đấu trở về, cầm chiếc cúp hí hửng khoe với hắn.
Hắn đợi em ấy từ
chối lời mời đi ăn của một đồng đội nam sau 3 tháng em ấy lên tuyển.
Hắn đợi em ấy chấp
nhận lời tỏ tình của hắn sau 1 trận ốm nặng.
Hắn đợi em ấy chuẩn
bị tinh thần để ra mắt gia đình.
Hắn đợi em ấy trả
lời “Em đồng ý”, đợi mãi, đợi mãi, em ấy lại bảo hắn đợi.
[HOT SEARCH] –
VƯƠNG SỞ KHÂM TỈNH DẬY SAU 3 THÁNG HÔN MÊ – BẠO TÍM
[HOT SEARCH] –
TÔN DĨNH SA XUẤT HIỆN TẠI BỆNH VIỆN – BẠO TÍM

Comments
Post a Comment