Ngày họ trở về sau khi đi du lịch,
cả hội bóng bàn hẹn nhau ăn uống một bữa ra trò trước khi bắt tay vào chuẩn bị
cho đám cưới, cũng đã lâu không có chuyện vui như vậy nên họ tận đụng chuyện
này để gặp gỡ lẫn nhau luôn.
Về phía phụ huynh cũng bận rộn
không kém, mẹ của Vương Sở Khâm cùng Tôn Dĩnh Sa phụ trách lên kế hoạch trang
trí nhà cửa, trang trí phòng tân hôn, đi xem thầy chọn ngày đẹp, lên danh sách
khách mời sao cho hợp lý. Hai người ba thì phụ trách nghe theo chỉ dẫn của hai
người mẹ, thấy hai người ba của mình bị mẹ sai làm cái này, sai làm cái kia, cả
hai không nhịn được mà bật cười
“Anh nhìn đi, cuộc sống sau này của
anh có thể như vậy đó”
“Những năm qua cũng có khác gì
đâu” – Vương Sở Khâm quyết định chọc mèo
“Anh hối hận rồi chứ gì?” – chọc
mèo thành công
“Uhm, hối hận vì không bắt em về luôn từ năm 18 tuổi” –
Vương Sở Khâm nựng má cô
Tôn Dĩnh Sa nghĩ lại, nếu anh thật
sự bắt cô về lúc 18 tuổi thì chắc chắn cô cũng theo anh về mà thôi. Trước kia
cô cũng hay ngồi thẩn thờ suy nghĩ xem sau này mình sẽ quen biết ai, hẹn hò với
ai, sẽ có bao nhiêu mối tình, cô tâm niệm quen biết một người là do duyên phận,
hiểu được một người là do kiên trì. Chinh phục được một người dựa vào trí tuệ,
có thể ở bên nhau dài lâu hay không thì phải dựa vào sự bao dung. Và rồi khoảnh
khắc cô nhìn thấy Vương Sở
Khâm thi đấu trên sân lần đầu tiên khi cả hai còn nhỏ, cô biết bánh xe định mệnh
của hai người đã bắt đầu rồi. Nhưng mãi khi đến khi hai người đạt chiếc HCV tại
giải Olympic trẻ, Tôn Dĩnh Sa mới biết tình cảm của cô với hắn đã thay đổi rất
nhiều, và rồi hắn tỏ tình, cô đồng ý, cả hai bước sang một trang mới với một
danh phận mới.
Cô cũng từng hỏi Vương Sở Khâm, từ
khoảnh khắc nào mà hắn biết hắn yêu cô, Vương Sở Khâm suy nghĩ rất lâu và rồi hắn
nói:
“Từ lúc anh Tĩnh Côn gọi anh qua để
gặp em”
Đó phải chăng là ngày đầu tiên cô
lên tuyển quốc gia sao? Sớm đến vậy? Lúc đầu cô cũng không tin lời hắn nói, như
vậy thì quá là khó tin rồi, làm sao có thể chứ, thật sự có tiếng sét ái tình
sao?
“Lúc em giới thiệu mình trước mọi
người, em không biết anh đã đứng đó nhìn em lâu như thế nào đâu. Lúc chị Trác
Giai gọi em, anh vẫn đang nhìn em nhưng em không để ý đến anh, lần đầu tiên
trong cuộc đời, đầu tim anh có cảm giác ngứa ngáy, chỉ muốn tiến lại gần em
nhanh nhất có thể để cho em biết anh là Vương Sở Khâm”
“Ngày hôm đó, anh Tĩnh Côn với Tiết
Phi cũng thấy làm lạ tại sao anh lại chủ động như vậy, anh cũng không biết giải
thích thế nào cho họ hiểu, lúc đó, anh chủ động giấu đi cảm xúc của mình và rồi
ban huấn luyện cho chúng ta luyện đánh đôi nam nữ, tới lúc đó thì anh không kiềm
lại được”
“Vậy còn em?” – Vương Sở Khâm
quay sang hỏi cô
“Lúc anh tỏ tình, với em tình cảm
lúc đó chỉ là thích, thích ở bên anh, thích được anh chăm sóc, thích trở thành
ngoại lệ của một ai đó nhưng trong khoảnh khắc anh suy sụp nhất, anh có thể hằn
hộc với tất cả mọi người nhưng tuyệt nhiên không làm vậy với em, anh vẫn cần em
dỗ dành, an ủi, em biết lúc đó bản thân đã từ thích chuyển sang yêu rồi” – cô đặt
nhẹ lên má hắn một cái hôn
Qua một tuần, Vương Sở Khâm và
Tôn Dĩnh Sa quay trở lại tập luyện, họ bị gọi vào phòng thầy Lưu và thầy Lý để
nói chuyện, trách tại sao không nói với họ một tiếng để họ còn chuẩn bị đối phó
với cánh phóng viên và báo chí. Sáng nay họ bị chặn ở cửa Cục thể thao không thể
di chuyển, ai nấy đều muốn biết thêm thông tin về đám cưới này, họ là thầy
không phải là người nhà, làm sao mà trả lời được những câu hỏi riêng tư ấy được
cơ chứ, nhức hết cả đầu.
Hai người đứng trước mặt thầy Lưu
nghe khiển trách, y hệt như lúc họ bị phát hiện đang yêu nhau, cũng trong không
gian này, cũng là thầy Lưu, cũng là hai người họ, chẳng có gì thay đổi nhưng hiện
tại khác rồi, hiện tại họ có thể cười cười một cách thoải mái, nói chuyện cũng
rõ ràng hơn, không còn sợ sệt như trước.
“Này, không sao chứ?” – Tiết Phi
hỏi hắn
“Cũng lớn tuổi hết rồi, nghe mắng
vài câu thì có sao đâu chứ” – hắn cười đáp lại
“Vậy đám cưới là khi nào đấy, Sở
Khâm?” – thầy Tiêu hỏi hắn
“Hai vị mẫu hậu đi xem ngày thì bảo
năm sau, với lại cũng sắp hết năm, sang năm sẽ có nhiều thời gian chuẩn bị hơn”
“Nhẫn cũng to quá rồi Vương lão
sư ơi” – Vương Mạn Dục cảm thán
“Chị không sợ làm rơi nhẫn lúc tập
ạ?” – Khoái Mạn hỏi
“Chị có chuẩn bị sẵn một sợ dây
chuyền, lúc tập sẽ đeo vào, còn bình thường sẽ đeo lên tay” – Tôn Dĩnh Sa xòe
bàn tay của mình ra.
Nhìn thấy mèo nhỏ vui vẻ, Vương Sở
Khâm cảm thấy bao nhiêu mệt nhọc hay cả những lời trách móc của thầy Lưu lúc
sáng rất đáng. Chợt điện thoại hắn rung lên, hắn đi sang một góc kiểm tra tin
nhắn thì bị giọng của Tôn Dĩnh Sa kéo lại.
“Trưa chúng ta về Đài Tiên Nông
báo danh với anh Long, anh đừng quên”
“Uh, anh nhớ rồi” – Vương Sở Khâm
cười với cô
Là tin nhắn của Trương Hy Nguyệt,
hắn suy nghĩ hồi lâu, từ sau tai nạn đến giờ hắn cũng chẳng giao tiếp với cô mấy,
hôm trước có nghe Đá Cuội kể lại cô bị thầy Phan mắng, thằng bé còn thấy sợ dùm
nhưng dù sao cũng là chuyện của tuyển nữ, hắn cũng lười quan tâm.
“Tối mai anh có thể đến quán cà
phê ở căn tin gặp em một chút không ạ? Em có chuyện liên quan đến chị Sa cần
nói với anh”
Chuyện liên quan đến Sa Sa? Em ấy
cùng cô ta thân thiết với nhau từ lúc nào? Mà có chuyện gì liên quan đến em ấy
mà cô ta biết còn hắn thì không? Có chút bất an hiện lên trong lòng nhưng Vương
Sở Khâm vẫn quyết định đồng ý với lời mời của cô ta, chuyện của Tôn Dĩnh Sa, hắn
nhất định phải quan tâm.
“Được, 7h tôi sẽ đến”
Nhắn xong hắn cất điện thoại,
quay lại tập luyện với mèo nhỏ
.
[HOT SEARCH] – VƯƠNG SỞ KHÂM CHỈNH
DÂY GIẦY CHO TÔN DĨNH SA TRONG PHÒNG TẬP – BẠO ĐỎ

Comments
Post a Comment