Thay vì trốn tránh, lén lén lút lút thì họ chọn cách trực tiếp
đối mặt với dư luận, trước khi khởi hành lên đường đi Cát Lâm, Vương Sở Khâm đã
đăng một tấm ảnh selfie của cả hai lên khắp các nền tảng mà hắn có với Tiêu
đề: Tiểu Đậu Bao, đi thôi em! Và đương nhiên liên kết với việc Tôn Dĩnh Sa
nhấn like video của Cục du lịch Cát Lâm mấy ngày trước, người hâm mộ đều biết bọn
họ đi đâu và quan trọng là chỉ có hai người mà thôi.
Lưu Đinh Thạc sau khi được Mã Long gửi gắm việc khuấy động
không khí thì cũng tham gia vào cuộc chiến trên Weibo làm cho mọi thứ diễn ra
trên nền tảng đó ngày càng náo nhiệt.
Tiêu đề: Bọn tôi thì vất vả tập luyện @Vương Sở Khâm @Tôn
Dĩnh Sa
Cùng tiêu đề đó là tấm ảnh toàn bộ anh em trong truyển bóng
bàn cầm vợt một cách nghiệm túc, đến lúc này thì xác định chỉ có hai người đi
vơi nhau. Tôn Dĩnh Sa nhìn vào màn hình điện thoại mà lắc đầu, anh Thạc lúc nào
cũng quậy như vậy nhưng hôm nay cô không phải là vận động viên bóng bàn Tôn
Dĩnh Sa, cô chỉ là bạn gái Tôn Dĩnh Sa, tận hưởng không khí đi du lịch cùng bạn
trai Vương Sở Khâm của mình thôi, ai quậy cũng sẽ không ảnh hưởng đến cô.
Tôn Dĩnh Sa ngủ suốt quảng đường di chuyển, đối với Vương Sở
Khâm, mèo nhỏ như vậy là vô
cùng ngoan ngoãn, không quấy, như một đứa trẻ, hắn cảm thấy mình vô cùng may mắn.
“Anh nhất định sẽ khiến em trở thành người hạnh phúc nhất thế
giới” – hắn xoa xoa mặt cô nghĩ thầm
Trong lúc hai người đang tận hưởng thì trạm tỷ của cả hai đã
đăng bài kêu gọi cộng động người hâm mộ tôn trọng quyền riêng tư của cả hai, nếu
bạn ở Cát Lâm nếu thấy họ thì đừng chạy lại xin chữ ký hoặc chụp ảnh, nếu bạn ở
tính khác, vui lòng không cố tình chạy đến Cát Lâm làm phiền không gian riêng
tư của họ. Bên cạnh đó, bài trừ các hành động chụp lén, theo đuôi đến khách sạn,
chờ họ chia sẻ hình ảnh, nếu không cũng không được hối thúc họ.
“Fan của chúng ta quả thật rất ngoan, anh có thấy vậy
không?”
Tôn Dĩnh Sa cho Vương Sở Khâm bài thông báo từ các trạm tỷ của
cả hai
“Trước kia, họ cũng chỉ vì muốn bảo vệ chúng ta mà cạch mặt
lẫn nhau, đương nhiên cũng sẽ có những fan hơi quá khích khiến cho mối quan hệ
cũng không còn như trước, nhưng cũng vì họ yêu quý chúng ta. Hiện tại thì nhiệm
vụ quốc gia đã hoàn thành, chúng ta cũng đã dễ thở hơn trước, bọn họ cũng hiểu
chuyện lên nhiều” – Vương Sở Khâm thành thục nói
“Được rồi, trước khi chính thức bắt đầu chuyến du lịch, em
muốn chúng ta chỉ là Tôn Dĩnh Sa, Vương Sở Khâm, bạn trai bạn gái tận hưởng với
nhau, khi bước xuống cả hai đều chẳng phải vận động viên bóng bàn tuyển quốc
gia nữa, được không?” – Tôn Dĩnh Sa ánh mắt lấp lánh nhìn hắn.
“Được, trong những ngày sắp tới chỉ có Vương Sở Khâm và Tôn
Dĩnh Sa thôi, chỉ là một đôi yêu nhau bình thường, không phải mang một thân phận gì khác” – Vương Sở Khâm hôn nhẹ
lên má cô.
Đi chơi khắp nơi, cái ngày mà hắn mong chờ càng đến gần, hắn
cảm thấy vô cùng hồi hộp, thầm cầu nguyện cho mọi việc diễn ra êm đẹp, không có
sự cố nào nữa. Ngày hôm trước, khi dẫn mèo nhỏ tham quan Thung lũng lá đỏ, em ấy
hào hứng không ngừng, hai người nói biết bao nhiêu là chuyện, chợt nhìn thấy một
cô gái đang được bạn trai của mình cầu hôn ở đây, Tôn Dĩnh Sa đứng lại nhìn họ
rất lâu.
Hắn quay sang nhìn người bên cạnh, ánh mắt em ấy cũng ánh
lên niềm mong chờ vô hình, ngay sau khi cô gái đó đồng ý, Tôn Dĩnh Sa cũng nhảy
cẫng lên, vừa kéo tay hắn rồi lại vỗ tay chúc mừng theo những người chứng kiến.
Hắn biết chắc chắn kế hoạch của mình sẽ thành công thôi!
Đang đi dạo xung quanh thì Tôn Dĩnh Sa thấy một cặp đôi đang
cầu hôn nhau, chàng trai chuẩn bị rất nhiều thứ, còn mời cả bạn bè của hai người
đến hỗ trợ. Cô nhớ lại mình cũng từng được Vương Sở Khâm cầu hôn như vậy, những
hai lần nhưng lần cô cũng từ chối, không phải do cô không yêu hắn, cô yêu hắn
còn hơn bản thân mình nữa, thật sự thời điểm đó chưa được. Ngày nào Vương Sở
Khâm cũng bị réo tên trên Hot search, bình luận ác ý nhắm vào hắn nhiều vô số,
cô thật sự muốn đến gặp những người đó, mắng cho họ một trận, họ có quyền gì
phán xét Vương Sở Khâm của cô chứ, họ còn không xứng để hắn cho vào mắt. Với cả
cô còn một lý do khác không tiện nói ra, cô muốn bản thân tự tìm cho mình câu
trả lời, sau đó cô sẽ đồng ý làm vợ hắn vô điều kiện.
Cô gái ấy vừa khóc vừa đồng ý, Tôn Dĩnh Sa nhìn thôi cũng
xúc động theo. Không hẳn là cô không mong chờ lời cầu hôn của Vương Sở Khâm
nhưng cô biết hai lần trước đã tạo bóng ma trong lòng Vương Sở Khâm rồi, cô
không nên như vậy, phần lớn trong chuyện này là lỗi của cô. Ngẫm đi ngẫm lại,
cô là người bất công nhất với hắn nhưng suốt bao nhiêu năm, hắn cũng chưa nổi
giận thật sự với cô lần nào, hắn sẽ về tuyển Bắc Kinh tập bóng chứ không đến Cục
thể thao, hắn sẽ đến nhà anh Long hoặc anh Thạc ở hai ngày, chờ cho bản thân thật bình tĩnh, sau đó lại
quay về nhà chung.
Sau hai lần đấy, bản thân cô cũng không thoải mái chút nào,
không có Vương Sở Khâm bên cạnh, không được hắn ôm vào lòng trong lúc ngủ, cô
hoàn toàn ngủ không được. Lúc trở về nhà, thấy hai con mắt gấu trúc của cô,
Vương Sở Khâm cũng rất đau lòng. Nếu hỏi hắn, sau hai lần đó hắn có nghi ngờ
tình cảm của cô dành cho hắn hay không, câu trả lời của hắn vẫn là không, họ ở
bên cạnh nhau lâu rồi, chẳng có gì để mà giấu đối phương. Hắn nghĩ chắc do cả
thanh xuân cô đã dành hết cho bóng bàn rồi, cô muốn tận hưởng cuộc sống của một
cô gái mang tên Tôn Dĩnh Sa rồi mới bước vào cuộc sống hôn nhân cũng không có
gì lạ.
Bản thân Vương Sở Khâm cũng chưa thật sự tận hưởng thế giới
của những người yêu nhau, chưa thể làm những việc mà bạn trai bạn gái hay làm,
hắn chỉ muốn trao cho cô gái của hắn một danh phận rõ ràng mà thôi. Chắc cũng
do tâm lý, đợi chờ quá lâu, khiến bản thân hắn không suy nghĩ mà đã đi cầu hôn
cô như vậy, quả thật có hơi gấp gáp, nhưng chẳng phải hiện tại đã tốt hơn rồi
sao? Ngày mai khi đến Khu trượt tuyết, hắn sẽ lần nữa cầu hôn em ấy, nhẫn DR hắn
cất trong tủ quá lâu rồi, đã đến lúc trao cho chủ nhân thật sự của nó.
“Tuyết kìa, anh ơi” – Tôn Dĩnh Sa la lên như một đứa trẻ
“Cẩn thận đó” – Vương Sở Khâm chạy lại nắm tay cô
“Chúng ta xây người tuyết đi, không cần bự quá, cỡ này thôi”
“Được được nhưng phải đeo thêm găng tay, tuyết lạnh lắm,
cóng tay thì lại phiền” - Vừa nói hắn vừa đeo thêm cho cô một lớp găng tay nữa
Sau khi xây xong người tuyết, Tôn Dĩnh Sa hào hứng chụp lại
và đăng trong vòng bạn bè, mọi người ùa vào khen lấy khen để, không khí quả thật
rất vui vẻ.
“Chú chuẩn bị sao rồi” – là điện thoại của Mã Long
“Sẵn sàng rồi anh, đợi cô ấy chơi tuyết xong sẽ bắt đầu” –
Vương Sở Khâm cũng không giấu nổi nụ cười
Tôn Dĩnh Sa đang chơi tuyết thì chợt có một con gió lạnh
thôi qua khiến cô run người, cô liền chạy lại nép vào người Vương Sở Khâm tìm
hơi ấm. Hắn biết đến lúc rồi, liền kéo cô vào trong trạm nghỉ chân sưởi ấm một
chút. Tôn Dĩnh Sa nhìn quanh, trạm nghỉ chân này tính ra cũng vắng vẻ, không
đông như phía ngoài cửa thung lũng, nghĩ thầm chắc mọi người đi trượt tuyết hết
rồi. Cô cũng muốn thử chơi nhưng Vương Sở Khâm cảm thấy trò đấy quá nguy hiểm,
nên không cho cô chơi, cô cũng rất nghe lời, vì nghe lời anh trai không bao giờ
sai cả, cô thấy nhiều người trượt xong rồi té úp mặt xuống tuyết rồi. Rất đau,
không nên thử.
Đang tận hưởng ly sữa nóng, Tôn Dĩnh Sa nghe thấy có người gọi
tên mình nên liền quay lại
“Cho hỏi cô có phải là Tôn Dĩnh Sa không ạ?”
“Là tôi đây”
“Có người nhờ tôi chuyển cho cô tờ giấy này”
Tôn Dĩnh Sa cầm tờ giấy và mở ra xem thử: Vương Yeye đang đợi
Tôn Meomeo ở ngoài
Bước ra ngoài với ngàn dấu chấm hỏi, Vương Sở Khâm lại bày
trò gì nữa không biết, lúc nãy còn bảo đi vệ sinh sao giờ lại nhờ người đưa tin
nhắn bảo cô ra ngoài. Vừa bước ra ngoài, Tôn Dĩnh Sa thấy hàng ngàn bông hoa hồng
vàng tên cô đang được xếp ngay ngắn dưới lớp tuyết, phía sau là dòng chữ “Will
you marry me?” – ngoài ra còn có một màn hình lớn đang chiếu lại những thước
phim của hai người từ lần ghép đôi đầu tiên năm 2017 cho đến khi đạt huy chương
vàng tại Buenos Aires (Giải Olympic thanh thiếu niên chỉ duy nhất một lần trong
đời) và rồi dòng chảy thời gian đưa cô về chiếc cúp đôi nam nữ Houston 2021 nơi
cô trao cho anh một cái ôm trước mặt báo giới và khẳng định đây là sự khởi đầu
đẹp nhất của họ.
Nước mắt không ngừng rơi nhưng Tôn Dĩnh Sa vẫn chăm chú theo
dõi những thước phim kia, màn hình đang chiếu đến chiếc cup đôi nam nữ 2023,
chiếc cúp giúp họ chắc suất tham gia Olympic 2024 tại Paris và rồi khoảnh khắc
họ được trao huy chương vàng tại Paris, sau đó nữa là những khoảnh khắc xúc động
của Olympic 2028 lúc mà họ đã
thật sự hoàn thành hết nhiệm vụ quốc gia và danh hiệu cá nhân, cô thì hoàn
thành Grand Slam còn hắn thì chạm đến ước mơ đưa tay vợt trái lên một kỷ nguyên
mới, lần đầu tiên trong lịch sử bóng bàn có một tay vợt trái đạt danh hiệu Huy
chương vàng Olympic.
“Tiểu Đậu Bao, anh là người vô cùng quyết tâm với những gì
mình theo đuổi. Vương Sở Khâm anh, tuổi 12 theo đuổi bóng bàn, tuổi 18 theo đuổi
em, đến giờ Vương Sở Khâm tuổi 28: bóng bàn không phụ lòng anh và anh cũng đã
có được em suốt mười năm qua. Tuy nhiên việc có em thôi chưa đủ, anh muốn chúng
ta có thể trở thành người nhà của nhau, để anh có thể đường đường chính chính
chăm sóc em, yêu thương em suốt quảng đời còn lại. Tiểu Đậu Bao, đồng ý lấy anh
nhé?”
Dứt lời, Vương Sở Khâm đưa ra chiếc nhẫn DR hắn đã chuẩn bị
từ những năm trước, chờ đợi câu trả lời của Tôn Dĩnh Sa, đến giờ cô vẫn chưa thể
ngừng khóc, nước mắt càng dữ dội hơn sau khi nghe những lời Vương Sở Khâm nói,
câu trả lời mà cô sẵn sàng nói ra cuối cùng đã có thể nói cho hắn nghe
“Em đồng ý, em đồng ý” – cô chạy đến khụy xuống ôm hắn vào
lòng
Đến lúc này Vương Sở Khâm cũng không kiềm được nỗi xúc động
trong lòng mà khóc, hắn nhanh chóng đeo nhẫn vào cho cô, chiếc nhẫn vừa khít với
ngón tay của Tôn Dĩnh Sa, vừa y như chính họ, hai mảnh ghép xa lạ nhưng lại được
định mệnh đưa lối dẫn đường, tìm đến nhau, gắn kết bên nhau, cùng nhau vượt qua
mọi khó khăn để rồi có một cái kết viên mãn.
Vương Sở Khâm nhờ nhân viên chụp cho họ một tấm hình, hắn
nhanh chóng chỉnh chỉnh vài thứ rồi đăng lên Weibo, hắn hào hứng vô cùng. Những
bạn nhân viên được chứng kiến tận mắt cũng xúc động không kém, họ thầm cám ơn
ông trời cho họ may mắn được nhìn thấy sự kiện này, họ cũng rất muốn chia sẻ
lên mạng xã hội nhưng cùng kiềm lại do chờ chính chủ đã, trời ơi làm sao có thể
kiềm hãm cái sự sung sướng này lại bây giờ, hạnh phúc quá đi thôi.
Tiêu đề: Cám ơn em đã cho anh cơ hội chăm sóc em @Tôn
Dĩnh Sa *trái tim*
Ngay sau đó Tôn Dĩnh Sa cũng chuyển tiếp bài đăng của
Vương Sở Khâm về tường nhà mình với lời nhắn: @Vương Sở Khâm lão sư, quãng đời
còn lại mong anh chỉ giáo nhiều hơn *trái tim*
Và mọi người chắc cũng đoán được Hot Search của lần này là
gì rồi chứ, đương nhiên Weibo và các trang mạng khác sập hoặc bị nghẽn trong 15
phút cũng là một trong những điều có thể dự đoán được
[HOT SEARCH] – VƯƠNG SỞ KHÂM CẦU HÔN TÔN DĨNH SA – BẠO TÍM
[HOT SEARCH] – TÔN DĨNH SA ĐỒNG Ý LỜI CẦU HÔN CỦA VƯƠNG SỞ
KHÂM – BẠO TÍM
[HOT SEARCH] – VIDEO CẦU HÔN CỦA SHATOU – BẠO TÍM
[HOT SEARCH] – KHOẢNH KHẮC CẦU HÔN DƯỚI TUYẾT CỦA SHATOU – BẠO
TÍM
Những hot search liên quan đến họ chiếm đóng top 10 của cả
hai bảng và rồi còn rất nhiều thông tin liên quan đến sự kiện này. Các nhóm hâm
mộ cặp đôi cũng tổ chức rất nhiều chương trình tặng quà may mắn nhân sự kiện
này, người cắt người ghép clip cầu hôn với nhạc lãng mạn, người thì làm hiệu ứng
đăng lên khắp mặt trận, không khí vô cùng nào nhiệt.
“Chúc mừng nhé nhóc Khâm, chúc mừng nhé bé Sha” – Hứa Hân
“Tuyển Bắc Kinh chuẩn bị sẵn sàng để đến tuyển Hà Bắc đón
người rồi” – Mã Long
“Chúc mừng chị Sa, chúc mừng anh Khâm’ – các đội viên nhỏ
tuyển quốc gia vào góp vui
“Không ai được dành làm phụ rể danh dự với tôi đâu nhé!” –
Lưu Đinh Thạc
“Chúc mừng hai đứa, phải tổ chức ăn mừng khi quay về nhé” –
Tôn Minh Dương

Comments
Post a Comment