Cả hai nhìn nhau im lặng rất lâu,
dường như có rất nhiều chuyện muốn nói với nhau nhưng rồi chẳng ai nói với ai
câu nào vì hiện tại, tình cảm quá lớn để có thể nói lên thành lời. Hơn nửa năm
qua, mặc dù, định mệnh vẫn không rời bỏ cả hai nhưng họ cũng xem bỏ lỡ lẫn nhau
một đoạn ngắn. Tuy nhiên, trong lòng Tôn Dĩnh Sa vẫn có một câu hỏi lớn cần lời
giải đáp từ hắn, anh trai cô là một người cô cùng cẩn thận, trước nay dù là lái
xe hay băng qua đường đều ngó trước ngó sau, cẩn trọng từng chút một. Ngày hôm
đó không thể chỉ đơn giản như vậy mà gặp tai nạn.
“Ngày hôm đó thật sự đã xảy ra
chuyện gì vậy anh?”
“Thật ra, anh vẫn chưa thể nhớ được
hôm đó xảy ra chuyện gì” – hắn thành thật trả lời cô
“Không sao, từ từ rồi anh sẽ nhớ
ra, mà cũng không quan trọng nữa, những chuyện buồn như vậy thì không cần nhớ,
đúng không?” – cô nhẹ nhàng nói với hắn
“Uhm, nghe theo em hết, với anh
nhớ được Tiểu Đậu Bao đã là một kỳ tích rồi, chứng tỏ ông trời vẫn còn thương
anh lắm”
Nói chuyện được một lúc thì Tôn
Dĩnh Sa lại mệt nên hắn để cô ngủ thêm một lát, trong lúc cô đang ngủ, hắn cầm
lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa nắn – Thật may là em ấy không sao – hắn rút điện thoại
ra và chụp lấy hình ảnh hai bàn tay ôm lấy nhau và đăng lên Weibo của mình. Tuyển
Bắc Kinh hay Hà Bắc có phát thông báo nhưng cũng chỉ là thông báo cho vận động
viên Vương Sở Khâm và vận động viên Tôn Dĩnh Sa, còn việc hắn đăng bài là việc
cá nhân, không liên quan đến ai.
Tiêu đề bài viết: Xin lỗi vì
đã để mọi người lo lắng – Cám ơn mọi người đã quan tâm đến Sa Sa. Hiện em ấy đã
khá hơn, vừa tỉnh lại sau khi hết thuốc mê nhưng vừa ngủ thiếp đi do còn mệt,
chỉ là đau ruột thừa cấp, không còn gì đáng lo ngại. Những người hâm mộ của Sa
Sa, các bạn đừng lo, tôi sẽ chăm sóc cho Sa Bảo của các bạn thật tốt, nếu còn xảy
ra tình trạng này, tùy các bạn xử lý.
Vô cùng hài lòng về những gì mình
vừa viết ra, có trời mới biết hắn muốn viết những lời này đã từ rất lâu rồi,
ngay từ khi hai người xác định quan hệ, hắn đã muốn công khai với toàn thế giới
hai người là người yêu của nhau. Mấy tháng qua mặc dù mất đi ký ức nhưng những
gì xảy ra trong khoảng thời gian này, hắn nhớ rất rõ, mèo nhỏ đã mạnh dạn hơn,
mèo nhỏ cũng chẳng còn quan tâm những người xung quanh, em ấy cứ thế từng bước,
từng bước công khai mối quan hệ của cả hai.
Chính vì vậy mà hắn cũng không dỗi
em ấy vì sao lại không cho ai giúp hắn nhớ lại nhanh hơn, có lẽ đây cũng là thời
điểm thích hợp cho việc này rồi, nhìn những gì em ấy đăng lên Weibo, hắn biết từ
nay hắn không cần chiến đấu cho việc công khai nữa, mèo nhỏ đã chịu phối hợp với
hắn.
“Hai cái đứa này, cứ thay phiên
nhau vào bệnh viện thế này ah?” – là giọng của mẹ Tôn Dĩnh Sa
“Ba, mẹ, cô ấy vừa chợp mắt một
chút, có gì lát nữa hỏi tội sau được không ạ?”
“Con gọi chúng ta là gi? Sở Khâm,
con nhớ lại rồi sao?” – mẹ cô vui mừng nhưng vẫn kiềm chế không ảnh hưởng đến
con gái đang ngủ
“Vâng ạ, vừa nhớ lại thôi, cũng
còn mơ mơ hồ hồ, xin lỗi vì đã làm ba mẹ lo lắng”
“Nhớ lại là tốt rồi, nhớ lại là tốt
rồi, ông bà thông gia biết chuyện chưa?” – ba cô an ủi hắn
“Từ lúc cô ấy làm phẩu thuật đến
giờ con vẫn chưa nói chuyện với ba mẹ con, nhờ ba mẹ chăm sóc cô ấy một lát, đến
tối con sẽ quay lại, cũng phải về trình báo với nhị vị ở nhà”
“Con cứ về đi, có ta ở đây rồi,
mau về báo cho ông bà thông gia biết”
Vương Sở Khâm lái xe về nhà với
tâm trạng vô cùng vui vẻ và thoải mái, vừa vào nhà, ba mẹ hắn đã chặn ở cửa hỏi
han hắn tình hình của Tôn Dĩnh Sa, hắn thành thật khai báo và còn nói cả chuyện
mình đã nhớ ra em ấy là ai. Hắn cũng tranh thủ trách móc ba mẹ hắn một vòng, cơ
hội hiếm có thế này, cũng nên trêu họ một chút.
“Hai người thật sự không thương
con trai hai người, ah không, phải là không thương con dâu hai người, sao lại
không gợi nhắc cho con về em ấy chứ?”
“Chúng ta cũng không có muốn
nhưng nhìn thấy con bé ngồi ở nhìn ra cửa sổ một ngày một đêm xong rồi tự nhốt
mình trong phòng, con bé chịu ra ngoài và nói chuyện với mọi người, là chúng ta
đã an tâm lắm rồi” – mẹ hắn nói
“Con bé nói chuyện cũng rất rõ ràng,
hai bên ba mẹ nghe xong cũng không tìm được điểm bất hợp lý. Mà có nói thì con
bé cũng sẽ có cách thuyết phục chúng ta, nên là chúng ta cứ để vậy” – ba hắn
nói thêm
Hắn biết em ấy giỏi nhất không chỉ
việc chơi bóng bàn mà còn rất giỏi trong việc thuyết phục người khác. Nếu áp
lên tình trạng của hắn, người chịu thiệt thòi nhất là em ấy, có phải em ấy đang
thấy có lỗi vì đã không công khai sớm hơn không? Lúc đó hắn cũng giận em ấy lắm
nhưng cho dù thế nào hắn cũng chẳng thể giận em ấy lâu được, mèo nhỏ cũng rất
yêu hắn, ở cạnh hắn, em ấy như trở thành một người khác, nhõng nhẽo, phụ thuộc,
hắn biết bản thân em ấy cũng không thể sống thiếu hắn như là hắn cũng không thể
sống mà không có Tôn Dĩnh Sa bên cạnh vậy. Có giận cũng không làm hắn bớt yêu
em ấy nên là hắn không cần làm những chuyện vô bổ như thế.
Lúc hắn nói chuyện với ba mẹ mình
thì Weibo đã loạn thành nhiều vòng lớn nhưng ai hoảng thì cứ hoảng, không liên
quan đến hắn. Bài viết của hắn khiến toàn bộ thành viên của tuyển bóng bàn kể cả
những người đã giải nghệ vào like một cái, còn phần bình luận đã bị fan couple
chiếm đóng
[+3000; -22] - STP ơi, chúng ta
cuối cùng cũng chờ được ngày này rồi
[+2783; -12] - Tôi thật sự đang nằm
mơ đúng không? Sao mắt lại nhòe đi như thế này *mặt khóc x10*
[+2863; -9] – Sa Sa, Sở Khâm, hai
người xứng đáng được hạnh phúc *icon vỡ òa*
[+2634; -134] – Cái này có tính
là công khai không vậy?
..> Tôi nghĩ với tính cách của
hai người họ thì cái này chỉ tính là công khai một nửa thôi
..> Với tôi như vậy là đủ hiểu
rồi, ai không hiểu nữa thì là có bệnh
[+2000; -45] – Thanh xuân của
chúng ta có nhau, cuối cùng cũng viên mãn rồi
.
[HOT SEARCH] – ANH ẤY GỌI CÔ LÀ TIỂU ĐẬU BAO – BẠO TÍM

Comments
Post a Comment