Trong bệnh viện, Vương Sở Khâm đứng
ngồi không yên, hai tay chấp lại cầu nguyện cho Tôn Dĩnh Sa, đây là lần đầu
tiên hắn thấy tình cảnh đó. Sau khi hỏi thăm các đồng đội bên cạnh, hắn nghe
Coco nói lúc đầu giờ, Sa Sa đã thấy khó chịu ngay vùng bụng, hỏi thì em ấy bảo chắc
do chưa ăn gì nên khó chịu.
“Lúc thầy đưa cho nó chai sữa với
miếng bánh mì, thấy nó cũng chịu ăn nên thầy cũng không nghĩ nhiều, ai mà biết
được con bé bị đau ruột thừa cấp chứ” – Coco rầu rĩ nói
“Sở Khâm, thầy xin lỗi đã không
chăm sóc con bé tốt”
“Không phải lỗi của thầy, thầy đừng
tự trách mình, hiện tại quan trọng là em ấy không sao” – Vương Sở Khâm cố gắng
an ủi Coco
Mặc dù hắn cũng đang rất lo lắng
nhưng thật sự đây không phải lỗi của Coco, sáng nay đáng lý hắn nên đi đón em ấy
tới sân đấu, có lẽ sẽ phát hiện ra em ấy không ổn.
“Sở Khâm, anh đã báo với Ban huấn
luyện, hai đứa sẽ rút khỏi giải nội bộ này, tuyển Bắc Kinh với tuyển Hà Bắc
cũng sẽ thông báo trên trang chính thức” – Mã Long tiến lại nói
“Cám ơn Long ca”
Ngay lúc này, y tá mở cửa phòng cấp
cứu và gọi người nhà của Tôn Dĩnh Sa, Vương Sở ngày lập tức đứng dậy tiến đến cửa
phòng.
“Phẩu thuật rất thành công, người
nhà không cần lo lắng, hiện chúng tôi sẽ di chuyển cô ấy xuống phòng bệnh thường,
chú ý chăm sóc thì sau hai tuần, nếu không còn trở ngại gì, cô ấy có thể xuất
viện”
Tảng đá lớn trong lòng Vương Sở
Khâm đã được trút xuống, cảm ơn trời phật, em ấy không sao, khi ý tá đẩy Tôn
Dĩnh Sa ra, hắn bước nhanh đến nắm lấy tay cô. Hiện tại cô rất yếu ớt, vì vừa mới
trải qua phẩu thuật nên vẫn còn bị tác dụng của thuốc gây mê
“Tiểu Đậu Bao, không sao rồi, có
anh ở đây, em không cần lo” – Vương Sở Khâm nắm chặt tay cô
“Ba mẹ con bé đang trên đường tới,
thầy có gọi báo cho họ rồi” – Coco nói
Vương Sở Khâm gật đầu rồi cùng y
tá đẩy Tôn Dĩnh Sa về giường bệnh, hắn bảo mọi người cứ về trước, hắn sẽ đợi
cho đến khi ba mẹ em ấy đến rồi mới đi. Mọi người biết có khuyên thì hắn cũng
không nghe nên ai nấy đều đi về, các trận đấu của giải nội bộ vẫn sẽ được tiếp
tục diễn ra, sau khi thông báo chính thức, người hâm mộ cũng ủng hộ việc này, sức
khỏe của các vận động viên là quan trọng hơn hết.
Hắn nhìn cô nằm đó mắt nhắm nghiền,
hắn tự hỏi những cảm xúc hỗn loạn hắn đang trải qua có phải lúc hắn gặp tai nạn,
cô cũng có cùng cảm nhận như hắn. Hàng ngàn câu hỏi vì sao đang lấp đầy não bộ
hắn, hắn muốn biết một số chuyện, hắn có quyền được biết. Trong lúc hắn đắm
chìm trong những suy nghĩ của mình thì Tôn Dĩnh Sa đã tỉnh dậy và gọi tên hắn
“Sở Khâm” – cô yếu ớt gọi hắn
“Anh đây, em thấy trong người sao
rồi? Bụng còn đau không?” – hắn lo lắng hỏi cô
“Còn hơi đau nhưng đã xảy ra chuyện
gì vậy?”
“Em bị đau ruột thừa cấp, cũng
may đưa đến bệnh viện kịp thời, phẩu thuật cũng rất thành công, em chỉ cần tịnh
dưỡng, hai tuần sau có thể xuất viện” – hắn vừa xoa đầu cô vừa nói
“Xin lỗi anh, đã làm anh lo lắng”
“Tiểu Đậu Bao ngốc, xin lỗi gì chứ?”
Tôn Dĩnh Sa như bị đứng hình, hắn
vừa gọi cô là gì? Tiểu Đậu Bao – biệt danh này chỉ có cô cùng hắn biết, chỉ có
những lúc ở riêng hai người, hắn mới gọi cô như vậy. Chẳng lẽ nào, Vương Sở
Khâm đã nhớ lại mọi chuyện, trước khi cô ngất đi, hắn cũng đã gọi cô thất thanh
như thế, hiện tại hắn lại gọi cô với cái biệt danh đó lần nữa. Có phải ông trời
đã nghe thấy thỉnh cầu của cô? Vương Sở Khâm nhớ lại rồi.
“Anh phải là người xin lỗi em mới
đúng, anh không nên quên em, anh không nên quên những kỷ niệm giữa chúng ta”
Hắn sắp khóc rồi, hắn tự trách
mình, khi tỉnh dậy tại sao có thể nhận ra hết tất cả mọi người mà lại quên đi
Tôn Dĩnh Sa. Tại sao hắn lại có thể xem cô như người xa lạ trong một khoảng thời
gian như vậy? Có phải em ấy đã rất đau lòng không? Nhất định là vậy rồi, thời
gian đầu quay lại tuyển, quả thật hắn đã rất giữ khoảng cách với em ấy, cũng có
đôi lúc nói ra những câu không chút tình cảm nào với em ấy. Nhưng tại sao không
ai nói với hắn, tại sao không ai giúp hắn nhớ lại, tất cả mọi người đều không
ai giúp hắn?
Có phải hiện giờ hắn đang trách
cô không cho ai giúp hắn nhớ lại không? Suốt những tháng năm nhau, chỉ cần nhìn
vào mắt nhau, cả hai đã biết được đối phương nghĩ gì. Hắn nhớ ra cô là ai, nhớ
lại được những gì hai người đã trải qua, quả thật cô rất vui nhưng cô cũng dự
đoán được phản ứng của hắn. Vương Sở Khâm không phải là người không nghe lý lẽ,
chỉ cần cô nói ra lý do vì sao mình làm vậy, hắn nhất định sẽ nghe và hiểu cho
cô. Đây cũng là một trong những lý do cô yêu hắn.
“Anh biết đã bao lâu rồi, em
không được nghe ba tiếng Tiểu Đậu Bao, em những tưởng bản thân sẽ không bao giờ
được nghe anh gọi em như vậy nữa” – Tôn Dĩnh Sa cũng khóc rồi
“Em cũng thật bản lĩnh, có thể
khiến cả ba mẹ anh không nói với anh tiếng nào” – hắn trách cô
“Em muốn chúng ta có một khởi đầu
mới nhẹ nhàng hơn, vui vẻ hơn, không cần lo nghĩ trước sau, không cần sợ sệt
ánh mắt của người khác, chúng ta đã bị kiềm hãm quá lâu, em không muốn chúng ta
tổn thương lẫn nhau nữa” – cô bắt đầu giải thích
“Anh đương nhiên biết em có lý do
của mình, anh cũng muốn em biết một điều, được gặp em, được yêu em và được em
đáp lại, dù có đau khổ thế nào anh cũng chịu đựng được, vì em là Tôn Dĩnh Sa,
là người anh yêu” – Vương Sở Khâm hôn lên những giọt nước mắt của cô.
.
[HOT SEARCH] – VƯƠNG SỞ KHÂM ĐĂNG
BÀI THÔNG BÁO TÌNH TRẠNG CỦA TÔN DĨNH SA

Comments
Post a Comment