Hôm nay là ngày thứ hai của sự kiện,
sáng sớm người hâm mộ đã tập trung rất đông trước cửa trung tâm tổ chức, bọn họ
người thì giơ cao biểu ngữ, người thì hét tên người mình thích, người thì quay
quay chụp chụp làm phóng viên hiện trường, không khí vô cùng náo nhiệt, chẳng
kém cạnh ngày hôm qua là bao. Các đội viên tuyển tỉnh dường như cũng cảm nhận
được sức nóng của niềm yêu thích từ người hâm mộ, họ cũng cảm thấy thoải mái
hơn ngày hôm qua một chút. Nhớ lại hôm qua sau khi anh Khâm và chị Sa xuất hiện,
họ bị choáng ngộp bởi sức hút của cả hai cộng thêm sự nồng nhiệt của người hâm
mộ, họ càng thêm ngưỡng mộ hai vị tượng đài kia, cũng muốn cố gắng, thi đấu thật
tốt để có thể giống như họ, thật tốt biết bao.
Hứa Hân mặc dù đã rời khỏi tuyển
quốc gia tuy nhiên những sự kiện quốc nội, anh đều tham gia đều đặn, một phần
vì niềm yêu thích với trái bóng, hai là vì đây cũng là dịp mà anh có thể gặp lại
đồng đội cũ của mình, ôn lại chút chuyện xưa và cũng gặp gỡ những đội viên trẻ,
anh cũng muốn góp tí sức cho môn bóng bàn. Hôm nay, là sự kiện thi đấu giao lưu,
thể thức áp dụng như Giải Vô địch toàn quốc, đến lúc xem tụi nhóc biểu diễn rồi,
hôm nay chắc chắn sẽ càng náo nhiệt – Hứa Hân nghĩ thầm.
“Thằng nhóc có tiến triển gì
không? Cũng sắp nửa năm rồi” – Hứa Hân hỏi Mã Long
“Làm gì có ai kể cho nó chuyện
gì, nó vẫn chẳng nhớ” – Mã Long khẽ cười
“Mấy người thật là, lớn hết rồi lại
đi nghe lời 1 con nhóc, nói không kể là không kể luôn ah”
“Cậu biết con bé cũng cứng đầu
như anh trai của nó mà” – Coco tiếp lời
“Thầy cũng không muốn giúp Sở
Khâm sao?” – lần này đến lượt thầy Tiêu bị Hứa Hân hỏi
“Hiện giờ vẫn rất tốt mà, không
phải sao? Dù có quên một số chuyện nhưng có những thứ nói quên làm sao quên được,
nhìn ngôn ngữ cơ thể của tụi nhỏ đi, có khác gì lúc trước không?” – Thầy Tiêu
chỉ tay về hướng Vương Sở Khâm và Tôn Dĩnh Sa đang đứng
Khu vực bình luận:
-
Tôi dám chắc hội chú Hứa, anh Long, thầy Coco và
thầy Tiêu đang nói về anh Khâm vs chị Sa
-
Như lời anh Long nói hôm qua, quả thật là chưa
an tâm haha
-
Tôi muốn xem chú Hứa và Sở Khâm lão sư đánh một
trận quá
-
Tôi lại muốn chị Sa và anh Khâm đánh với nhau một
set
-
Hay quá lầu trên ơi, tự nhiên tôi cũng muốn xem
Đúng thật nếu là những việc nằm
trong tiềm thức thì sẽ chẳng bao giờ có thể quên được, chẳng phải có người từng
nói “Thói quen là những việc chúng ta khó bỏ” sao. Vương Sở Khâm vẫn vậy, vậy lấy
khăn cho Tôn Dĩnh Sa – vẫn mở nắp chai nước cho cô – vẫn quay sang hỏi tình
nguyện viên “Trà xanh của Sa Sa đâu?” – vẫn đứng chắn cho cô từ phía khi cô khi
cô cúi xuống chỉnh dây giày. Tôn Dĩnh Sa cũng rất tự nhiên tiếp nhận mọi sự
chăm sóc từ phía Vương Sở Khâm, đơn giản vì suốt hơn 10 năm qua, anh vẫn luôn
như vậy, cô cũng đã rất quen thuộc với những cử chỉ mà anh dành riêng cho cô.
Cho nên cô mới khuyên mọi người đừng ép buộc Vương Sở Khâm nhớ lại chuyện trước
kia, nếu hắn muốn nhớ, hắn sẽ tự nhớ, hắn không nhớ cũng được, vì Vương Sở Khâm
mãi mãi là của Tôn Dĩnh Sa và Tôn Dĩnh Sa vẫn sẽ mãi ở cạnh Vương Sở Khâm,
không đi đâu cả.
Trận đầu tiên là của Hoàng Hữu
Chính với một đội viên trẻ mới được gọi lên tuyển 2 từ tuyển Hắc Long Giang, cậu
bé này được xem là tiểu tướng mới nổi, khả năng vào tuyển 1 rất cao. Sau vài đường
bóng làm nóng cơ thể, cả hai bước vào set đấu đầu tiên, lúc này mọi người càng
trở nên hứng thú, khi người ngồi sau Hoàng Hữu Chính là Vương Sở Khâm, hắn sẽ
là HLV chỉ đạo trận này. Mặc dù là đấu biểu diễn, không tính thắng thua nhưng
nhìn vào khí thế từ phía sân của Hoàng Hữu Chính, trận này nhất định phải thắng.
Khu vực bình luận:
-
Ôi Vương Sở Khâm lão sư, huấn luyện viên mode on
-
Hoàng Hữu Chính cố lên, anh em tay trái cố lên
-
Chú Hứa có vẻ rất hào hứng, chú cười nãy giờ
luôn
-
Nhìn biểu cảm tự hào của thầy Tiêu kìa, Sở Khâm
lão sư hảo soái aaaaaaa
-
Ai đó xem cổ của chị Sa có ổn không giúp tôi với
hahaha
Hội trường được chia làm 6 bàn nhỏ,
6 trận diễn ra cùng một lúc, người hâm mộ thích ai thì xem người nấy, không lo
buồn chán. Tôn Dĩnh Sa hiện đang ngồi xem đàn em tuyển Hà Bắc của mình đánh với
tiểu tướng của đội Thượng Hải, trình độ ngang nhau, cô đơn giản chỉ là ngồi
xem, sẽ không đưa ra nhận xét gì, trận đơn nữ hôm nay thật sự cũng đáng mong chờ.
Vì chỉ ngồi xem nên cô cứ đảo mắt liên tục nhìn qua phía bàn bóng của Hoàng Hữu
Chính nhưng trọng tâm lại đặt vào Vương Sở Khâm. Anh trai nay thật soái, mặc đồ
tuyển nhưng khí chất thì không lẫn đi đâu được, cô bật cười khi nhớ đến biệt
danh người hâm mộ đặt cho hắn: Vương Phú Quý – rất hợp với hắn.
“Mỏi không? Chị cho em miếng dán
cổ nhé” – Hà Trác Giai ghẹo cô
“Đây, chị dán đi” – Tôn Dĩnh Sa
cũng vui vẻ đáp lại
Có gì mà phải che giấu nữa chứ?
Lúc trước vì niềm đam mê với bóng bàn – vì nhiệm vụ quốc gia, Tôn Dĩnh Sa hết lần
này đến lần khác làm tổn thưởng Vương Sở Khâm. Hắn không nói ra nhưng cô cảm nhận
được hết, cô cứ nghĩ chỉ cần mình dỗ dành hắn từng chút từng chút thì sẽ không
sao nhưng khi nhìn thấy ánh mắt màu nâu hổ phách kia, cô lại đau lòng không
thôi. Thế nhưng cô lại không thể làm gì khác, gánh nặng trên vai của cả hai rất
nhiều, nhiều đến mức đôi khi ép cô đến nghẹt thở, chỉ có ở cạnh Vương Sở Khâm,
cô mới có thể làm chính bản thân mình, hít thở một cách thoải mái nhất.
“Chúng ta công khai đi” –
Vương Sở Khâm 23 tuổi nói với cô
“Không được, hiện tại chưa được”
– Tôn Dĩnh Sa nhẹ nhàng trả lời
“Tại sao? Chúng ta bên nhau
lâu như vậy rồi, anh muốn cho mọi người đều biết anh có người bạn gái tài giỏi
như thế nào”
“Còn một năm nữa là đến
Olympic Paris, công khai lúc này sẽ ảnh hưởng đến danh sách thi đấu, cả hai
chúng ta đã và đang cố gắng rất nhiều để có thể có tên trong danh sách đó, nếu
công khai, khả năng một trong hai hoặc cả hai sẽ bị loại là rất lớn” – Tôn Dĩnh
Sa khuyên hắn
Họ làm sao không biết trong đội
thì không được yêu nhau, nếu yêu nhau thì một trong hai phải rời tuyển, cách
duy nhất để có thể bên nhau là cả hai cũng nhau cố gắng đạt thành tích, để cho
ban huấn luyện biết họ không có não yêu đương, họ vẫn sẽ mang thành tích sáng
chói trở về. Vương Sở Khâm biết HCV này quan trọng với hắn và cô như thế nào,
nên hắn nghe lời cô, từ bỏ chuyện công khai.
[HOT SEACH] – TÔN DĨNH SA CHỈ
NHÌN MỖI VƯƠNG SỞ KHÂM – BẠO ĐỎ

Comments
Post a Comment