Hàng loạt ảnh chụp được khoảnh khắc
đó được tung lên mạng với tốc độ chóng mặt, còn có cả clip HD trực tiếp từ hiện
trường, tìm kiếm trên Weibo loạn thành một vòng, hai kẻ gây ra chuyện này thì vẫn
còn vô tư lắm, không những thế, fan hâm mộ cặp đôi đã được bác bỏ cũng khí thế
không kém, mỗi lúc Hy Nguyệt tiến gần đến chỗ Vương Sở Khâm hoặc ngược lại, bọn
họ lại ra sức tung ảnh, tung clip để cạnh tranh với clip và ảnh của Vương Sở
Khâm với Tôn Dĩnh Sa. Đúng thật là một ngày vui với hội ăn dưa và ngày không vui
lắm với fan độc duy (những người chỉ hâm mộ Vương Sở Khâm hoặc Tôn Dĩnh Sa),
anh Long đã làm công tác tư tưởng trưởng với Ban huấn luyện, Sở Khâm và Dĩnh Sa
đã cống hiến hết mình cho sự nghiệp bóng bàn rồi, đã đến lúc hai người được thoải
mái làm chính mình, nhất là với tình hình mất trí nhớ hiện tại của Vương Sở
Khâm, đừng ngăn cấm họ nữa.
Từ ngày hôm ấy, với Tôn Dĩnh Sa,
Trương Hy Nguyệt chẳng là ai cả, cô cũng không quan tâm cô ta làm gì cho mệt
người, người duy nhất cô cần để ý đến là anh trai của cô, sắp đến câu hỏi phỏng
vấn dành riêng cho họ rồi, cô cần phải tập trung cao độ và tránh sai sót.
“Vương lão sư, ngày mai mong anh
phối hợp với em, trả lời phỏng vấn không được ra khỏi tờ giấy này”
Tôn Dĩnh Sa đưa cho Vương Sở Khâm
tờ giấy câu trả lời do cô cùng Mã Long soạn ra sau khi chốt câu hỏi từ Ban tổ
chức. Cô biết làm vậy là không đúng với hắn nhưng vì cô không muốn anh trai
mình bị công kích bởi những lời không đáng có.
“Sở Khâm”
“Hả?” – Tôn Dĩnh Sa mù mịt
“Tên anh là Vương Sở Khâm không
phải Vương lão sư” – hắn nhấn mạnh
Tôn Dĩnh Sa chợt hiểu ra, anh
đang dỗi, anh của cô thật dễ thương, cô phì cười nói
“Không phải nam nữ thụ thụ bất
thân sao? Gọi thẳng tên anh có vẻ không hợp quy tắc”
“Không phải em nói với mọi người
anh là đối tác, bạn tốt nhất của em ah?”
Vương Sở Khâm lật lại vấn đề, mấy
tuần trước chẳng phải còn gọi “anh ơi” ah, suốt ngày Vương lão sư, Vương lão
sư, bộ hắn già lắm sao? Hắn mới 28 tuổi thôi.
“Vậy anh cũng đừng gọi em là Tôn
lão sư trước mặt mọi người nữa, nghe thật xa cách, em là học theo anh thôi”
Hừm, mèo nhỏ là đang trách hắn
sao? Là cô xưng hô với hắn như vậy trước mà, sao lại thành lỗi của hắn rồi, được
thôi, không gọi lão sư này kia nữa, hắn cũng không thích.
“Vậy anh gọi em là Sa Sa như anh
Tĩnh Côn được không?
Trước đây anh luôn gọi cô như vậy,
cô cũng đã quen thuộc với cái tên này, cô không biết có phải do tình yêu hay
không nhưng khi anh Tĩnh Côn gọi cô như vậy, hoàn toàn không giống như cách Sở
Khâm gọi cô, trong giọng của Sở Khâm luôn có gì đó ấm áp, nó khiến cô luôn cảm
thấy an toàn.
“Anh thích như thế nào thì gọi
như thế đấy” – nhưng thật ra cô muốn anh gọi em là Tiểu Đậu Bao, biệt danh này
là do anh đặt, là biệt danh anh dành riêng cho cô, nó luôn đặc biệt hơn những
cái tên khác.
“Vậy gọi là Sa Bảo đi” – Vương Sở
Khâm nheo mắt nói
Ôi trời, ông tướng này có thật là
mất trí nhớ không vậy? Tôn Dĩnh Sa đứng im tại chỗ nhìn hắn, không thốt nên lời,
sao lại còn táo bạo nghĩ ra cái tên này vậy? Hắn là muốn chơi đùa với cô ah?
“Sao anh lại chọn tên đó?” – Tôn
Dĩnh Sa thắc mắc
“Chỉ thích gọi vậy thôi, cũng
không biết tại sao”
Vương Sở Khâm thật sự không biết
tại sao mình lại muốn gọi Tôn Dĩnh Sa như vậy, hắn chợt nghĩ, những gì hắn quên
mất chắc chắn liên quan đến Tôn Dĩnh Sa, sau cái ngày hắn dành cả đêm xem hết
video của cả hai, ngày nào hắn cũng lên xem lại một lần. Hắn vẫn cảm thán, sao
tên mình lại dễ dàng lên Hot Search như vậy cơ chứ, trước hắn đã không quan
tâm, hiện tại hắn càng lười quan tâm, uh thì hắn đã nói với bản thân sẽ không để
ý đến chuyện quá khứ tuy nhiên sau khi cảm nhận được, chắc chắn Tôn Dĩnh Sa
liên quan vô cùng mật thiết đến cái quá khứ đó, hắn lại suy nghĩ không thôi.
Có ngày hắn còn phát hiện, cộng đồng
người hâm mộ ghép đôi hắn với Tôn Dĩnh Sa hoạt động cũng rất mạnh mẽ, hắn âm thầm
tạo một tài khoản phụ, thâm nhập vào group kín, hắn muốn biết họ nghĩ gì về hắn
và Tôn Dĩnh Sa, mèo nhỏ đúng là phiền chết đi được. Hắn không nên quan tâm nhiều
đến Tôn Dĩnh Sa, hắn nên tập trung vào việc chơi bóng bàn, mặc dù hiện tại bóng
bàn không còn gây áp lực cho hắn như lúc trước, nhưng…hắn thật sự có thể không
quan tâm đến cô sao?
[HOT SEARCH] – LÀ UỐNG CHUNG MỘT
CHAI NƯỚC, LÀ HÔN GIÁN TIẾP SAO? – BẠO ĐỎ
Khu vực bình luận:
-
Tới phần giao lưu của chị Sa và anh Khâm rồi
-
Phần tôi mong đợi nhất đến rồi
-
CP của em ơi, tới chà đạp em đi
-
Lầu trên bình tĩnh được không? Họ còn chưa cầm
được tới cái mic
Khi hội trường từ từ yên tĩnh, MC
bắt đầu hỏi các câu cơ bản, những câu này đều có trong tờ giấy hôm trước Tôn
Dĩnh Sa đưa cho hắn nên là Vương Sở Khâm trả lời không chút khó khăn, cả Tôn
Dĩnh Sa cũng vậy, có sự chuẩn bị dù sao cũng tốt hơn là tự ứng biến. Thế nhưng,
lúc này MC lại mở thêm một mục không có trong chương trình, báo là do khán giả
yêu cầu nhiều quá nên ban tổ chức quyết định chiều theo. Lúc này, Tôn Dĩnh Sa
nhanh chóng nhìn qua Mã Long đang ngồi ở khu vực dành cho tuyển Bắc Kinh, các
thành viên tham gia sự kiện hôm nay đều trở nên lo lắng nhưng họ không biểu hiện
rõ ra, hiện tại còn đang truyền hình trực tiếp, sơ hở là sẽ bị phát hiện ra
ngay. Mã Long quan sát tình hình rồi liên hệ với người của mình, nếu câu hỏi
quá nhạy cảm, sẽ cắt sóng ngay, giải quyết tại hiện trường vẫn dễ hơn là xử lý
tình hình trên mạng.
Vương Sở Khâm cũng nhận ra tình
hình đang có chút không ổn, hắn hiểu mọi người đang lo lắng chuyện gì, thôi thì
hắn xuôi theo chiều gió vậy, cứ trả lời chung chung hoặc lạc đề, cũng chả ai để
ý kỹ, hắn thầm nhủ như vậy nhưng rồi câu hỏi đầu tiên cũng đủ làm cho hắn thấy
thú vị, được hắn sẽ chơi với mọi người, hắn còn gì để mất đâu.
Khán giả 1: Một chu kỳ mới lại bắt
đầu, theo thông lệ, Ban huấn luyện sẽ lại kết hợp người cũ và người mới để học
hỏi kinh nghiệm, không biết, nếu được chọn, Sở Khâm lão sư sẽ chọn Khoái Mạn
hay Hy Nguyệt để kết hợp ạ?

Comments
Post a Comment