Sau khi vụ việc Hot Search kia được
dập xuống, cả hai không ai nói chuyện với ai bước vào nhà, họ đã từng nói với
nhau, trên sân nếu ai đánh hỏng thì cũng không được trách đối phương, cho nên
khi mất điểm, người sẽ nhìn trời, người thì nhìn đất. Còn giờ thì họ bắt buộc
phải nhìn nhau, trong nhà hiện giờ chỉ có hai người, họ cũng đã từng hứa, nếu
có chuyện gì đó thì phải giải quyết triệt để rồi mới tiến vào phòng ngủ, không
được đem bực tức đi ngủ.
Vương Sở Khâm thay giày rồi thuận
tay thay luôn cho Tôn Dĩnh Sa, hắn luôn như vậy, cho dù có giận như thế nào hắn
vẫn đặt chú ý của mình vào Tôn Dĩnh Sa, em ấy là ánh mặt trời của hắn, làm sao
hắn có thể nổi giận với em ấy được. Hắn biết gần đây Tôn Dĩnh Sa áp lực như thế
nào, đã bốn năm trôi qua, họ vẫn phải kiêm cả 3 mục thi đấu tại Olympic sắp tới,
vẫn chưa có ai đủ thực lực để Ban huấn luyện tin tưởng tuyệt đối, kể cả hắn
cũng cảm thấy rệu rã.
“Tiểu Đậu Bao” – Vương Sở Khâm khẽ
gọi
Tôn Dĩnh Sa khẽ giật mình, cô cảm
thấy mình có lỗi trong chuyện này, cô cũng biết bản thân Vương Sở Khâm cũng rất
áp lực, cô không nên lớn tiếng với hắn như vậy, cô hiểu rõ Vương Sở Khâm hoàn
toàn không để ý đến cô gái tên Hy Nguyệt kia, cô ta hoàn toàn không thể tiếp cận
được Vương Sở Khâm nói chi là bước chân vào thế giới của hắn. Từ cái ngày hai
người vẫn còn đang mập mờ, chưa xác định rõ, Vương Sở Khâm đã đóng cửa trái tim
của mình, chỉ tiếp nhận một mình Tôn Dĩnh Sa ở đó, trói cô lại và không cho cô
rời đi.
Còn với Tôn Dĩnh Sa, thế giới của
cô, thế giới nhỏ bé của cô chỉ có trái bóng trắng cùng Vương Sở Khâm, ngày đó,
khi lần đầu xem Vương Sở Khâm thi đấu, cô đã rất ngưỡng mộ hắn, chẳng ai biết
được cô gái nhỏ năm đó đã thích thầm Vương Sở Khâm từ trước, đơn thuần là thích
thôi, thích vì hắn giỏi, thích vì hắn đánh hay, thích vì hắn chịu cùng cô tập
luyện, thích vì hắn luôn quan tâm cô từng chút một, rồi cái cảm giác đơn thuần ấy
biến thành thích vì hắn cũng thích cô, thích vì hắn xem cô là ngoại lệ, thích
vì hắn cũng là ngoại lệ của cô.
“Em xin lỗi, em không nên nói những
lời đó với anh” – Tôn Dĩnh Sa mềm xèo ngồi xuống trước mặt Vương Sở Khâm đang
im lặng không biết suy nghĩ chuyện gì.
“Chỗ này của anh đau lắm, em có
biết không?” – Vương Sở Khâm chỉ tay vào ngực trái
“Sao vậy? Lúc nãy bị thương sao?
Có cần chườm đá không? Em đi lấy túi dược liệu cho anh nhé” – Tôn Dĩnh Sa sốt sắn,
tay chân luống cuống, nói liền một mạch
“Em giả vờ hay là không hiểu thật
vậy?” – hắn bảo bọc em ấy quá kỹ, trước mặt hắn, em ấy chẳng còn là Tiểu Ma
Vương như người hâm mộ hay gọi
“Sao em lại nghi ngờ anh? Em nói
em tin anh nhưng không tin cô ta, chẳng sao khác em cũng đang nghi ngờ anh
không trung thực với em” – Vương Sở Khâm nhẹ nhàng nói
Tôn Dĩnh Sa ổn định nhìn vào ánh
mắt của Vương Sở Khâm, mọi người đều khen màu mắt của hắn rất đẹp, cô cũng thấy
vậy nhưng cũng chỉ có cô mới thấy được ánh mắt tổn thương như cún con của Vương
Sở Khâm, hôm nay, anh của cô bị cô làm tổn thương rồi.
“Em không nghi ngờ gì anh cả, em
hoàn toàn tin tưởng anh, nhưng em cũng là con gái, em cũng sẽ có những lúc nhạy
cảm, em biết ngoài em ra anh sẽ không tiếp nhận người con gái nào khác, em cũng
không cho ai bước vào thế giới của em ngoài anh. Việc em tin anh và không tin
cô ta là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Em tin anh vì em cảm nhận được tình
yêu của anh dành cho em. Em không tin cô ta vì em chưa thể nhìn thấu cô ta. Vậy
thì nhân ngày hôm nay, em cũng không để ý đến cô ta nữa, cô ta khiến chúng ta
cãi nhau, em không thích cô ta, nếu đã không thích thì đối với em cô ta coi như
không tồn tại”
Tôn Dĩnh Sa nhìn thẳng vào đôi mắt
màu nâu xinh đẹp của Vương Sở Khâm, nói cho anh nghe từng câu từng câu một, chậm
rãi nhưng đầy kiên định. Cô có rất nhiều cách để dỗ dành Vương Sở Khâm, cô biết
mình nên dùng cách nào để khiến anh ổn định, trên sân cũng vậy và trong cuộc sống
của hai người cũng vậy. Người ngoài nên hiểu một chuyện, Vương Sở Khâm sủng Tôn
Dĩnh Sa đến vô pháp vô thiên vì vậy cũng chỉ có Tôn Dĩnh Sa mới dỗ dành được
Vương Sở Khâm – Tôn Dĩnh Sa cho phép Vương Sở Khâm làm loạn vì chỉ có Vương Sở
Khâm mới xứng đáng cho Tôn Dĩnh Sa dựa vào.
Sáng hôm sau, đúng giờ ngọ, Hoàng
Hữu Chính đăng video trong điện thoại của mình lên kèm nội dung
“Xe trầy rồi, đổi xe thôi anh ơi
@Vương Sở Khâm”
Chỉ vài phút ngắn ngủi, đồng đội tuyển
bóng bàn nhanh chóng vào bài viết của Hoàng Hữu Chính bình luận góp vui
“Uầy, trầy đến vậy? Đổi xe thôi
@Vương Sở Khâm” – Lưu Đinh Thạc
“Cậu mua lại xe của mình không?
@Vương Sở Khâm” – Tiết Phi
“Anh Đầu @Vương Sở Khâm, anh bán
lại cho em đi” – Lâm Thi Đống
Và người mà mọi người không ngờ
nhất, chưa từng nghĩ đến, lại vào khu vực bình luận góp tí gió
“Tiêu dùng hợp lý nhé, Vương lão
sư @Vương Sở Khâm”
“Tuân lệnh Tôn lão sư @Tôn Dĩnh
Sa”
.
[HOT SEARCH] – TÔN DĨNH SA NHẮC ĐẾN
VƯƠNG SỞ KHÂM DƯỚI BÌNH LUẬN – BẠO TÍM
[HOT SEARCH] – VƯƠNG SỞ KHÂM CHỈ
PHẢN HỒI BÌNH LUẬN CỦA TÔN DĨNH SA – BẠO TÍM
[HOT SEARCH] – BÁC BỎ TIN ĐỒN
VƯƠNG SỞ KHÂM HẸN HÒ CÙNG TRƯƠNG HY NGUYỆT
.
“Tôn lão sư, tới nơi rồi, tôi về
được rồi chứ?” – Vương Sở Khâm hỏi
Huệ Trạch thấy tình hình không được
thuận lợi cho mình lắm nên cô lẻn chạy lên ký túc xá một cách nhanh nhất có thể,
tối nay cô không muốn làm kỳ đà.
“Anh ơi, anh khỏe không? – Tôn
Dĩnh Sa hỏi
Vương Sở Khâm không nghĩ đến Tôn
Dĩnh Sa sẽ hỏi câu này mà còn gọi “anh ơi” thân mật như vậy. Tiếng gọi “anh ơi”
này hoàn toàn khác với khi Lâm Thi Đống hay Hoàng Hữu Chính gọi hắn, hắn cảm thấy
tim mình dường như mới bị một bé mèo cào phải, không đau, chỉ hơi ngứa.

Comments
Post a Comment